Anh ta nói anh ta thích cô, anh ta cho cô sự ấm áp mà cô luôn tìm kiếm. Anh ta cho cô chỗ dựa. Và rồi trái tim thiếu nữ khi ấy cũng không tự chủ được mà thích anh ta.
Bảy năm không quá dài, nhưng cũng chẳng quá ngắn. Cô cứ thế trao trọn tuổi trẻ cho người đàn ông ấy. Nhưng rồi một ngày, anh ta bình thản nói lời chia tay chỉ đơn giản vì "đã chán".
Đó cũng là lúc cô đau đớn nhận ra, cuộc đời mình đã hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta, thậm trí là không biết làm thế nào để tiếp tục sống nếu thiếu đi sự tồn tại của người đó.
Cô trở nên điên cuồng, “xấu xí”. Tự hành hạ mình để mong nhận được sự thương hại từ anh ta.
Scandal lái xe say rượu, bị bắt gặp trong sòng bạc đã khiến danh tiếng cô sụp đổ hoàn toàn. Người hâm mộ đồng loạt chỉ trích cô vì lối sống không mấy tốt đẹp. Nhưng điều đau đớn nhất là khoản bồi thường hợp đồng quá lớn đến mức cô không thể gánh nổi.
Cô tuyệt vọng gọi từng số điện thoại trong danh bạ, từ bạn bè, người quen cho tới những người từng hợp tác trong quá khứ, chỉ mong được giúp đỡ. Nhưng đổi lại là những lời từ chối lạnh nhạt, những cái lắc đầu xa lạ như chưa từng quen biết.
Tiếng cười nhẹ của Sở Hàn vang lên, trầm thấp và lạnh lùng đến mức khiến người ta rùng mình:
“Em nghĩ chút rắc rối nhỏ này đủ để triệt hạ cô ta sao? Vẫn chưa đủ đâu. Nếu để cô ta có cơ hội quay lại, cô ta sẽ trở nên khó kiểm soát. Tốt nhất là phải khiến cô ta vĩnh viễn không thể đứng dậy nổi, dù có mở miệng giải thích cũng chẳng ai muốn nghe nữa. Một kẻ như vậy, còn gì đáng sợ hơn việc bị người đời quay lưng?”
Duệ Ôn đứng chết lặng bên ngoài cánh cửa khép hờ, bàn tay cô siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt đến không thể thở nổi.
Khoảnh khắc ấy, mọi cảm giác từ bàng hoàng, phẫn nộ, đau đớn đều ập tới dữ dội. Cô không thể tin rằng những lời cay nghiệt đó lại phát ra từ chính người đàn ông cô từng yêu thương, từng trao trọn cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của mình.
Nhưng khi cô còn đang cố gắng phủ nhận sự thật tàn nhẫn đó, một giọng nói khác cất lên, khiến cô đau đớn hơn cả:
“Anh thật sự không chút động lòng nào với cô ta sao. Dù sao cô ta cũng từng yêu anh đến si mê, đến mức sẵn sàng chết vì anh kia mà?”
Đó là giọng của Vãn Yến—người quản lý mà cô từng coi là người thân nhất, người đồng hành cùng cô suốt 12 năm qua. Duệ Ôn sững sờ, toàn thân lạnh buốt, cơn run rẩy kéo dài từ đầu ngón tay lan khắp cơ thể.
Giọng Sở Hàn lại vang lên, đầy lạnh nhạt và thản nhiên, như thể đang bàn luận về một món đồ vô tri vô giác:
“Yêu sao? Đã từng. Chỉ là cô ta quá nhàm chán, không còn vâng lời như trước. BIết sao giờ anh chỉ thích những đứa trẻ ngoan còn đứa trẻ hư thì nên bị phạt. Em hiểu chứ.”
Vãn Yến cười khẽ, âm thanh dịu dàng nhưng lạnh lùng. Cô ta nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực Sở Hàn.
Duệ Ôn cô cũng có ngày hôm nay sao? Ngày mà cô phải quỳ dưới chân tôi cầu xin tha thứ cũng không còn xa nữa rồi. Thứ tình cảm chết tiệt suốt mười năm ấy, tốt nhất cô hãy ôm giữ một mình đi. Mối thù năm đó dù có phải chết tôi cũng sẽ không bao giờ quên!
Duệ Ôn đứng bên ngoài, lặng người nghe rõ từng câu từng chữ trao đổi giữa Vãn Yến và Sở Hàn. Mỗi lời nói vang lên như một lưỡi dao sắc lạnh, từng nhát, từng nhát cắm sâu vào trái tim vốn đã đầy vết thương của cô.
“Chuyện lần này diễn ra thuận lợi thật,” giọng Sở Hàn đầy hài lòng vang lên, “cứ tưởng phải tốn nhiều công sức hơn nữa mới khiến cô ta chịu đi vào cái bẫy đó.”
Vãn Yến bật cười khẽ, giọng nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy mỉa mai:
“Chẳng phải từ lâu em đã nói rồi sao, Duệ Ôn dù thông minh cỡ nào, cũng chỉ là một con ngốc si tình. Chỉ cần anh giả vờ đồng ý gặp mặt lần cuối, cô ta lập tức sẽ xuất hiện ngay thôi. Tất cả mọi thứ, từ sòng bạc đến báo chí, em đều đã chuẩn bị rất kỹ, cô ta không thể nào tránh được.”
“Anh không ngờ em lại làm chu đáo như vậy, ngay cả phóng viên cũng bố trí sẵn. Nhưng cũng phải thôi, lần này không để cô ta đứng dậy nổi nữa, để tránh hậu họa về sau.”
Duệ Ôn run rẩy, choáng váng khi hiểu rõ sự thật tàn khốc: thì ra lần ở sòng bạc kia không phải vô tình mà chính là một cái bẫy hoàn hảo do Vãn Yến và Sở Hàn cùng dàn dựng tỉ mỉ từ rất lâu, chỉ chờ cô bước vào mà thôi.
Duệ Ôn đau đớn rời khỏi tòa nhà, từng bước chân nặng nề, vô định như đang lạc lối trong màn đêm lạnh lẽo.
Cô lang thang giữa những con phố rực rỡ ánh đèn. Giờ cô mới hiểu tại sao lần ở sòng bạc đó, cánh phóng viên lại xuất hiện nhanh chóng và đúng thời điểm như vậy. Họ thậm chí còn có số điện thoại cá nhân của cô, thứ mà cô chỉ dành riêng cho người thân và bạn bè thân thiết nhất.
Trở về căn hộ trống trải, cô run rẩy cầm lấy điện thoại, mở màn hình lên. Đập vào mắt cô là hàng loạt những tin nhắn, bình luận đầy ác ý và công kích cá nhân.
Những lời nói cay nghiệt không ngừng miệt thị, chửi rủa về đạo đức và lối sống của cô.
“Tôi thật không ngờ cô lại là loại người như vậy!”
“Rời khỏi làng giải trí đi, đừng làm ô nhiễm mắt người khác nữa!”
“Một con người sống vô đạo đức như cô thì có tư cách gì để tồn tại?”
Nước mắt cô rơi xuống màn hình điện thoại, từng giọt, từng giọt lặng lẽ rơi, hòa lẫn cùng nỗi tuyệt vọng.
Cô từ từ tiến về phía ban công, mở cánh cửa kính, để làn gió lạnh ùa vào thổi tung mái tóc dài rối bời. Ánh đèn thành phố lung linh phía xa kia giờ chỉ còn là những chấm nhỏ vô định. Duệ Ôn bước chân lên thành lan can lạnh buốt, trái tim như đã chết từ lâu.
“Thế giới này... thật sự không còn chỗ cho tôi nữa sao.”
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống,
“Nếu có kiếp sau, đừng để tôi gặp lại các người!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




