Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sư Muội Ngốc Nghếch Thích Phát Điên, Chỉnh Đốn Tu Tiên Giới Theo Cách Khác Thường Chương 2: Để Ta Hầu Hạ Ngươi Ở Cữ Nhé...

Cài Đặt

Chương 2: Để Ta Hầu Hạ Ngươi Ở Cữ Nhé...

Thời gian quay trở lại một ngày nào đó ba tháng trước, Trình Kiếm Quy - Tông chủ hiện tại của Lăng Tiêu Tông nằm mơ thấy vị tổ sư khai sơn của Lăng Tiêu Tông.

Tổ sư từ trên trời giáng xuống nhìn cánh cửa tông môn đổ nát sắp sập, mắng mỏ rồi chỉ cho ông một con đường: "Lần sau khi Bí cảnh Long Mạch ở Thương Hải Thành mở ra sẽ có một tiểu cô nương đi tìm Bà cố, ngươi đi mang nó về nhận làm đệ tử đi."

Người trong Tu Tiên Giới đều khá mê tín, đặc biệt là tu sĩ cấp bậc Đại Thừa như Trình Kiếm Quy, ông không tin có người có thể nhập mộng lừa gạt ông.

Ông cho rằng tổ sư mà mình nằm mơ thấy chính là tổ sư thật.

Và để thể hiện năng lực làm việc siêu phàm của mình Trình Kiếm Quy tỏ ra cực kỳ chuyên nghiệp trước mặt Tổ sư, đưa ra câu trả lời tiêu chuẩn của một người làm công.

Câu đầu tiên thể hiện ông có sự lựa chọn: "Tổ sư, người biết đấy, yêu cầu nhận đồ đệ của con từ trước đến nay rất cao."

Câu thứ hai thể hiện ông rất nghe lời: "Nhưng người đã nói như vậy thì con chắc chắn sẽ đưa con bé về."

Câu thứ ba mở rộng nội dung công việc: "Nếu tìm được con bé rồi có cần mang cả Bà cố của nó về không?"

Tổ sư lộ ra nụ cười chết chóc, không trực tiếp trả lời mà chỉ đếm sơ qua lịch sử huy hoàng của ông: "Trình Kiếm Quy, ngươi nhậm chức Tông chủ đã được 900 năm. Lăng Tiêu Tông dưới sự dẫn dắt của ngươi đã thuận lợi từ Tông môn đứng đầu Đại lục Nguyên Nguyệt biến thành Tông môn đội sổ, bị người ta ghét bỏ trong Ngũ Tông."

"Tông môn từ lúc ban đầu có hàng ngàn người đến nay chỉ còn lại không đến một trăm tên nhãi ranh."

"Trong 900 năm qua ngươi tổng cộng nhận 4 đệ tử thân truyền."

"Đại đồ đệ là một tiểu thư khuê các không bước chân ra khỏi nhà..."

"Nhị đồ đệ là một tên bệnh tật không đứng dậy được..."

"Tam đồ đệ linh căn tàn phế, là một tên biến thái..."

"Tứ đồ đệ thì ta càng không thèm nói. Lần trước ta bảo ngươi mang về một tiểu cô nương mang đại khí vận, ngươi lại mang về một thằng nhóc bị bệnh thần kinh..."

"Ngươi đã thành cái dạng này rồi mà còn muốn kén chọn đệ tử? Nó không chê ngươi là tốt lắm rồi."

Trình Kiếm Quy: "..."

Tổ sư thở dài hận sắt không rèn thành thép: "Mấy đệ tử trước thế nào thì thôi đi, ta xem thiên tượng thấy tiểu cô nương này đã là hy vọng cuối cùng của Lăng Tiêu Tông..."

"Bà cố của nó có về được không thì ta không biết."

"Nhưng nếu ngươi không đưa nó về được ta sẽ cho ngươi thấy Bà cố của ngươi!"

Trình Kiếm Quy: "..."

Để bảo vệ Bà cố, Trình Kiếm Quy cần cù đã đến Thương Hải Thành một tháng, canh giữ từ ngày đầu tiên Bí cảnh Long Mạch mở cửa đến ngày cuối cùng.

Là một người chuyên nghiệp ông không trực tiếp đi vào tìm người, sợ lỡ không cẩn thận lại bỏ lỡ Bà cố. Ông đành phải một mình ngồi xổm bên ngoài Bí cảnh, chăm chú nhìn chằm chằm vào Kính Truyền Tống - lối vào duy nhất của Bí cảnh Long Mạch ròng rã một tháng không ngủ nghỉ, không hề chợp mắt một cái nào.

Ngày 1: Thủ vệ bí cảnh phụ trách canh giữ Bí cảnh khách khí chào hỏi ông.

Ngày 5: Thủ vệ bí cảnh cảm thấy ông có bệnh.

Ngày 8: Ăn mày bên ngoài Bí cảnh cảm thấy ông đến cướp mối làm ăn, lập hội cùng ông thức đêm...

Ngày 10: Thủ vệ bí cảnh đổi ca trực.

Ngày 16: Mười tên ăn mày có chín tên gục ngã, tên ăn mày cuối cùng khóc lóc bỏ đi.

Ngày 28: Các bà lão trong thành đều không dám ra ngoài.

Ngày 30: Bí cảnh đóng cửa, Trình Kiếm Quy lòng như tro tàn ngồi xổm bên ngoài viết di chúc...

Vừa viết đến đoạn bi thương thì thấy một tiểu cô nương đã từ Bí cảnh đi ra rồi quay lại, sụp đổ ôm chặt lấy đùi thủ vệ bí cảnh: "Ta để quên Bà cố trong bí cảnh rồi..."

!!!

Trình Kiếm Quy lập tức có một cảm giác được cứu rỗi, giống như nửa người đã bước vào Diêm Vương Điện nhưng bị người ta mạnh mẽ kéo ngược trở lại!

Vì vậy ngay cả khi câu chuyện mà Vân Hi bịa ra có phi lý và nhảm nhí không ai tin đi chăng nữa, Trình Kiếm Quy vẫn nghe thấy cảm động khôn xiết, nước mắt tuôn như mưa!

Đã đợi cả một tháng rồi lúc này đừng nói là Vân Hi muốn tìm Bà cố.

Nàng muốn làm Bà cố của ông cũng được!!!

Để ngăn miếng thịt đến miệng bay mất Trình Kiếm Quy trực tiếp chọn lấy ra một chiếc bao tải mang Vân Hi về tông môn...

Ông vừa bay vừa tự giới thiệu: "Tiểu cô nương, ta là Trình Kiếm Quy - Tông chủ Lăng Tiêu Tông. Sau này ngươi chính là đồ đệ của ta."

"Ngươi muốn gọi ta là Bà cố cũng được, chúng ta cứ ai người nấy gọi."

"Ta rất lợi hại, cả đại lục này không có mấy lão già đánh thắng được ta."

"Ngươi đi theo ta học thì cứ học đi, học cái là không dám hó hé tiếng nào ."

Vân Hi: "..."

Vân Hi quả thực không hé răng.

Trong chốc lát có quá nhiều lời muốn than phiền, nàng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Im lặng rất lâu cuối cùng nàng không chịu nổi mà đưa ra đề nghị: "Vị... vị Bà cố này..."

Vân Hi yếu ớt nói: "Ta biết ngài đang vội nhưng ngài đừng vội..."

"Ngài bay ổn định một chút đi, ta hình như bị say xe rồi..."

"... Ồ ồ."

Vân Hi bề ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất không có chút biện pháp nào.

Trong sự lựa chọn khó khăn giữa việc bay đến Myanmar và nhảy xuống tự tử, nàng chọn nổi giận một chút, vùng vẫy một cách yếu ớt: "Ngài nhìn trúng ta ở điểm nào?"

Ông trả lời ngay lập tức: "Lòng hiếu thảo của ngươi dành cho Bà cố đã làm ta cảm động. Ta sống hơn ngàn năm chưa từng thấy ai tuân thủ đạo hiếu, yêu thương Bà cố đến nhường này."

Vân Hi: "... Không tin."

Trình Kiếm Quy quay đầu lại, rất biết cách đối đáp mà nhét một chiếc Túi Trữ Vật vào trong bao tải.

"Đây là quà gặp mặt sư phụ đặc biệt chuẩn bị cho ngươi."

Vân Hi: "Tin rồi."

Trong Túi Trữ Vật không có nhiều đồ, một tấm Thẻ Linh Thạch trị giá 20 vạn, hơn chục bình đan dược thượng hạng.

Nói là đặc biệt chuẩn bị gì chứ...

Thực ra những thứ này Trình Kiếm Quy đã chuẩn bị sẵn từ khi làm Tông chủ, đệ tử thân truyền nào bái sư cũng có, y hệt nhau.

Ông dùng tình cảm để thuyết phục, dùng "lễ vật" để lay động.

"Chỉ cần ngươi chịu bái sư, sau này mỗi năm ta sẽ cho ngươi 10 vạn Linh Thạch, thế nào?"

Ừm, phúc lợi này các đệ tử thân truyền khác cũng có...

Đệ tử thân truyền của đại tông môn phải gánh vác nhiều trách nhiệm, đãi ngộ nhận được đương nhiên cũng là tốt nhất.

May mà Vân Hi chưa từng trải sự đời, hơn nữa nàng vốn không đáng tiền.

Là một sợi Huyết Xà Đằng, đặc điểm lớn nhất của nàng chính là đặc biệt không đáng tiền.

Khi bán linh thực ở Thương Hải Thành, Vân Hi đã cố ý hỏi thăm giá của Huyết Xà Đằng với chưởng quầy.

Các linh thực khác bán theo năm tuổi, nàng thì bán theo độ dài, một mét một Linh Thạch.

Lời nói nguyên văn của chưởng quầy như sau:

"Thứ này tồn tại trong nhiều bí cảnh, mọc đầy đất, nhiều đến mức chẳng ai thèm nhặt."

"Khí tu và Đan tu dùng nhiều, nhưng những tông môn lớn hoặc thế gia chuyên tu Khí Đan đều có người chuyên cung cấp nguyên liệu. Chẳng hạn như Dược Vương Tông thậm chí còn có một bí cảnh chuyên dùng để trồng Huyết Xà Đằng."

"Chỉ có Khí tu, Đan tu của các tiểu tông môn hoặc tán tu mới đến cửa hàng nhỏ như chúng ta mua thôi."

"À đúng rồi, cũng có tiểu nhị của khách điếm, quán trọ đến mua, họ cũng dùng khá nhiều, đều mua về cho heo ăn."

"..."

Lời lành kết thiện duyên, lời ác làm tổn thương lòng dây leo.

Hồi tưởng đến đây, Vân - không đáng tiền - không ai nhặt - phiên bản dùng để cho heo ăn - Hi lại một lần nữa nước mắt lưng tròng.

Những người khác xuyên sách đều có Hệ thống, Không gian hay bàn tay vàng các thứ, còn nàng...

Nếu nhất định phải đãi vàng trong c*t, nói ra điểm phi thường của nàng có lẽ là nàng có một kỹ năng nhỏ tự động phân nhánh dây leo. Giống như thực vật thành tinh trong phim truyền hình, chỉ cần đưa tay ra trên tay sẽ xuất hiện vài sợi thực vật dùng để tấn công.

Vân Hi đưa tay ra có thể phân nhánh ra vài sợi Huyết Xà Đằng không đáng tiền dùng để tự treo cổ mình.

Nàng vừa mới ở Luyện Khí kỳ, linh lực mỏng manh lại phục hồi chậm, một ngày nhiều nhất chỉ có thể tạo ra 10 sợi Huyết Xà Đằng dài khoảng 1 mét.

Nói trắng ra nếu Trình Kiếm Quy không đến Vân Hi thậm chí còn phải cân nhắc xem có nên tự cắt mình như cắt cỏ hẹ với mức lương cực cao 10 Linh Thạch một ngày hay không.

Vì vậy khi có người vô duyên vô cớ ném cho nàng 20 vạn Linh Thạch và hứa làm đệ tử của ông sẽ có lương 10 vạn 1 năm, Vân Hi quả thực đã động lòng...

Nàng chớp chớp mắt hỏi: "Chỉ cần làm đệ tử thôi sao? Hay là ta hầu hạ ngài ở cữ đi? Không thì ta cầm số tiền này không yên tâm."

Trình Kiếm Quy: "... Không cần."

"Ta chăm sóc tuổi già cho ngài?"

"Cũng không cần."

"Ta tìm cho ngài một ông cố làm bạn đời nhé!"

Trình Kiếm Quy: "... Tuyệt đối không cần."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc