Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
...
"Ta để quên Bà cố trong bí cảnh rồi..."
Đại lục Nguyên Nguyệt.
Thương Lan Thành, bên ngoài Bí cảnh Long Mạch.
Vân Hi ôm chặt lấy đùi của thủ vệ bí cảnh, giọng nói vô cùng bi thương: "Cầu xin ngài, xin ngài hãy cho ta vào đi..."
"..."
Quy tắc của Tu Tiên Giới này thực sự quá vô nhân tính rồi.
Trong nửa canh giờ vừa qua Vân Hi đã kết hợp các câu chuyện bi thương của các nhân vật từ xưa đến nay, trong nước lẫn ngoài nước, từ người đẹp Bạch Tuyết đến mẹ kế độc ác, cho đến cô gái bán bom...
Nàng đã tự biên tự diễn một thân thế thê thảm hoàn hảo cho mình.
Cha chết sớm, nương tái giá, Bà cố bị lạc, gia sản bị tịch thu và bản thân nàng tan nát.
Sau một hồi kể chuyện xong miệng lưỡi đã mòn, có thể nói là người nghe đau lòng người thấy rơi lệ.
Vị đại thúc kiếm tu bên cạnh vừa nhai hạt dưa vừa nghe một cách ngon lành.
Tuy nhiên thủ vệ bí cảnh chỉ tùy tiện đẩy nàng sang một bên, máy móc đưa ra lời giải thích chính thức: "Bí cảnh đã đóng rồi."
"Nhưng năm năm sau ngươi có thể quay lại, biết đâu lại kịp lúc Bà cố của ngươi sinh đứa thứ hai."
Trước khi đóng Kính Truyền Tống đều phát ra thông báo và khi đóng sẽ tự động thanh lọc những người ngoại lai còn ở bên trong.
Nếu thực sự có người chưa ra hoặc may mắn rơi vào trong Truyền Thừa, Kính Truyền Tống sẽ không thể đóng lại được.
Thủ vệ bí cảnh phụ trách việc đóng mở bí cảnh là một Phù Tu trung niên. Ông cho biết mình làm thủ vệ bấy nhiêu năm, luôn tận tụy với công việc, tuyệt đối sẽ không giấu giếm Bà cố của bất kỳ ai.
Ngược lại có không ít kẻ cơ hội, tự mình không đạt được đại cơ duyên thì lại đi rình rập người khác, muốn nhân lúc bí cảnh đóng cửa mà vào nhặt đồ sót, nhặt những bảo vật mà một số người vì vấn đề thời gian chưa kịp mang đi.
Những năm qua ông đã nghe không ít câu chuyện phi lý, nhưng lần đầu tiên thấy chuyện phi lý đến mức này. Thủ vệ bí cảnh nhìn nàng với vẻ chê bai: "Nhóc lừa đảo từ đâu tới vậy, cái lý do này có thể gạt được ai?"
Vân Hi cắn răng: "Ta không nói dối..."
"Nếu lừa ngài thì ta không phải là người."
Nói xong Vân Hi chột dạ nhìn lên trời. Dù sao thì khi xuyên qua đây nàng đã không phải là người rồi.
Hơn nữa điều này cũng không tính là lừa người... nhỉ.
Có người xuyên sách là bảo bối.
Có người xuyên sách là cỏ rác.
Vân Hi thì quá trâu bò rồi, nàng xuyên thành một sợi dây leo.
Là một sợi dây leo bia đỡ đạn sinh trưởng trong bí cảnh, lớn lên trong bí cảnh, và Bà cố của nàng rất có thể cũng ở trong bí cảnh.
Trong thiết lập khốn nạn của cuốn tiểu thuyết này, tên khoa học của nàng là Huyết Xà Đằng, sinh trưởng nhanh, khả năng sinh tồn mạnh, giá cả phải chăng.
Nói lớn thì thành phần của nó có trong nhiều Linh Đan, Linh Khí.
Nói nhỏ thì còn có thể dùng để cho thú ăn, bắt cóc, làm quần áo, thắt cổ, làm roi da nhỏ, chơi SM...
Nó là một thứ tốt có công dụng cực kỳ rộng rãi, lại còn ngon bổ rẻ.
Tóm lại nàng quả thực không phải là người.
Tác giả nguyên tác cũng thực sự là đồ chó...
Nữ chính trong truyện là Thẩm Khanh Khanh - con gái của Thiên Đạo mang đại khí vận, là Lôi Linh Căn thần phẩm có thiên tư trác tuyệt, là tiểu sư muội đoàn sủng vạn người mê của Thanh Vân Tông. Gây họa có người gánh, chó liếm bay đầy trời.
Nam chính Mặc Trần là Thiếu chủ Ma tộc bị Đại Năng Chính Đạo phong ấn, thần thức còn sót lại vô tình nhập vào cơ thể nữ chính, cũng là bàn tay vàng trên con đường trưởng thành của nữ chính.
Tóm tắt câu chuyện của hai người họ chính là phiên bản tu tiên của Vương Bảo Xuyến và Tây Môn Khánh.
Nữ chính giúp nam chính khôi phục nhục thân, nhiều lần vô điều kiện tặng tài nguyên mình có được cho nam chính, nam chính trộm nghe lén được các tin tức Chính Đạo hữu ích trong cơ thể nữ chính...
Hai người trải qua hết câu chuyện nhỏ này đến câu chuyện nhỏ khác khiến độc giả tăng sinh tuyến vú, cuối cùng nam chính quật khởi, Ma tộc thành công thống nhất Đại lục Nguyên Nguyệt này.
Còn tông môn của nữ chính bị diệt sạch, ả ta đẫm lệ thay mặt đồng môn đã chết mà tha thứ cho nam chính và cùng nam chính sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ.
Ha ha ha...
Trong cuốn truyện này tất cả những ai tranh giành tài nguyên với nam nữ chính hoặc khiến nam nữ chính không vui đều là nhân vật phản diện và không ai có kết cục tốt đẹp.
Nguyên thân chỉ vì vô tình vươn dây leo ra làm nữ chính vấp ngã liền bị nam chính đánh chết. Thi thể bị nữ chính mang đi sau đó nữ chính chặt nàng thành mười tám mảnh, làm thành mười tám cái kết bình an* tặng cho mười tám tên chó liếm của ả ta, bao gồm cả nam chính.
*Kết bình an: còn gọi là nút thắt bình an, nút thắt truyền thống, dùng để cầu bình an – may mắn.
Kiến thức lạnh: Mười tám chỉ là giới hạn của thi thể nguyên thân, chứ không phải giới hạn của nữ chính.
Đến kết truyện nam nữ chính mừng chiến thắng ngự kiếm bay lên trời nhìn xuống Đại lục Nguyên Nguyệt bị Ma tộc thôn tính này, lấy ra chiếc kết bình an sắp trở thành vật gia truyền, trao nhau một ánh mắt dính nhớp, một ánh nhìn vạn năm...
Nói vai trò của nàng quan trọng thì nàng chỉ xuất hiện hai chương.
Nói nàng không quan trọng thì chiếc kết bình an lại xuyên suốt cả cuốn sách, hầu như chương nào cũng có, lại còn là vật định tình của nam nữ chính...
Vân Hi: ...
May mắn là xuyên sách sớm, khi xuyên qua nàng vừa mới nhận được gói quà hóa hình, còn năm năm nữa mới đến ngày chết để làm vật định tình.
Làm kết bình an là không thể nào, cho dù có làm kết, nàng cũng chỉ làm kết tuyến vú*.
* Kết tuyến vú: là tình trạng mô tuyến vú tăng sinh, xơ hóa, tạo cảm giác lợn cợn hoặc cục nhỏ trong vú.
Là một sợi dây leo sinh trưởng thuần túy trong bí cảnh, Vân Hi biết rõ vị trí cụ thể của các loại Linh Thực bảo bối trong bí cảnh. Nàng dự định dựa vào việc bán gia sản để làm giàu rồi chạy trốn trước khi nam nữ chính đến.
Tuy nhiên...
Vì tài sản trong nhà quá nhiều mà nàng vừa hóa hình nên thực lực không đủ, rất dễ bị cướp bóc.
Suy nghĩ rất lâu rồi Vân Hi quyết định đi ra ngoài bán trước một đợt gia sản, sau đó mua một chiếc Túi Trữ Vật để thay thế công ty chuyển nhà, giải quyết hoàn hảo các vấn đề tiềm ẩn của việc không mang được đồ.
Nhưng nàng tính tới tính lui lại không tính đến việc bí cảnh trong tay tu sĩ nhân loại có điểm thần kỳ này, có thời gian mở và thời gian nghỉ.
Thời gian mở là một tháng, mở một lần nghỉ năm năm. Nàng vừa ra ngoài nửa ngày, bí cảnh nhà nàng đã bị đóng cửa rồi...
Thủ vệ bí cảnh phụ trách việc đóng mở lúc này vác theo chiếc Kính Truyền Tống có chứa Bà cố của nàng, dán Ngự Phong Phù lên người bay thẳng lên không trung.
Trước khi đi còn không quên châm biếm nàng một phen: "Giờ ta mang Bà cố của ngươi đi đây nha."
Một trận gió nhẹ thổi qua, Vân Hi chỉ có thể trơ mắt nhìn Bà cố bay càng lúc càng xa, vươn tay kiểu Nhĩ Khang* hét một tiếng: "Đừng..."
"Bà cố ơi..."
Xong rồi, muốn về nhà không chỉ phải đợi năm năm mà còn phải tốn 3000 Linh Thạch tiền vé vào cửa. Đến lúc đó nói không chừng còn phải đối mặt trực diện với nam nữ chính cũng xông vào bí cảnh...
Vân Hi: Tâm khổ, mệnh cũng khổ.
"Tiểu cô nương, tiểu cô nương..."
Vị đại thúc kiếm tu nãy giờ vẫn ngồi xổm cách đó không xa xem kịch đã bị câu chuyện của nàng cảm động đến rơi nước mắt. Ông vừa lau nước mắt vừa đi đến.
Vị đại thúc này tay trái cầm kiếm, tay phải cầm một cái bao tải, trông như một người nhặt ve chai. Dù cuộc sống bản thân không như ý nhưng ông vẫn muốn tỏ lòng tốt với nàng: "Cần giúp đỡ không?"
"?"
Vân Hi ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Nàng nghĩ tới thiết lập trong các tiểu thuyết tu tiên, những người trông rách rưới thế này rất có thể là một đại lão ẩn thế nào đó, tưởng rằng giây tiếp theo ông sẽ cởi bỏ lớp vỏ bọc để khoe tài.
Nàng cố gắng lật mình như cá muối, vùng vẫy trong cơn hấp hối: "Giúp bằng cách nào?"
"Ngài có thể dẫn ta đi cướp Kính Truyền Tống sao? Hay là dẫn ta đi tìm Bà cố?"
"Không, đều không phải..."
Đại thúc thần bí khó lường mở bao tải ra, tùy ý ngoắc ngón tay về phía nàng.
Nàng cảm thấy mình được bao bọc bởi một luồng linh lực ôn hòa, thân thể nhẹ bẫng, quả nhiên là đang bay lên.
Wow! Quả nhiên là cao nhân ẩn thế!
Giây tiếp theo nàng bị vị cao nhân ẩn thế này cho vào bao tải.
Cao nhân vác bao tải lên vai, đạp kiếm bay vút lên không.
Ông vác Vân Hi bay càng lúc càng xa, vẻ mặt vội vàng hệt như một con khỉ hoang vừa trốn khỏi sở thú...
Vừa bay vừa nói: "Ngươi theo ta đi."
"Từ hôm nay trở đi ta chính là Bà cố của ngươi."
Vân Hi: ???
Vừa tỉnh ngủ à? Hay là xuyên nhầm sách rồi?
Đây chẳng phải là tiểu thuyết tu tiên Huyền Huyễn đại nữ chủ sao?
Sao nàng lại có cảm giác như mình sắp bị đưa đến Myanmar vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


