Toàn là những kẻ chơi chiến thuật ở Hồng Hoang, bày trò lừa ai thế này?
Dù xét từ góc độ nào đi nữa, Lý Trường Thọ đều nhận thấy, tuyệt đối không thể đến biển Hỗn Độn trong thời gian gần đây.
Nếu Côn Bằng thật lòng muốn tiết lộ một số thông tin...
Thì hét to ra ở thành Huyền Đô không được sao?
Côn Bằng đã đánh nhau với sư huynh nhà mình lâu như vậy, thời gian để hét thì chắc chắn là có; tốc độ ở ngoài thiên địa Hồng Hoang nhanh như thế, giữ mạng cũng không phải không có khả năng.
Chỉ cần mình bước chân vào biển Hỗn Độn một lần nữa, bất kể có gặp Côn Bằng hay không, bất kể có được thông tin gì, cũng sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch hiện tại của mình.
Theo thông lệ của kiếp trước, Lý Trường Thọ trực tiếp xếp hành vi này của Côn Bằng vào loại hành vi ‘câu cá nghiêm trọng’.
Câu, cứ câu cho bằng được.
Côn Bằng vốn là cá lớn biến thái mà thành, không ngờ lại còn làm chuyện câu cá như thế này, quả thực mất mặt cá.
Tóm gọn lại, thực ra chỉ có hai chữ: [Không đi].
Lý Trường Thọ chờ thêm hồi lâu, phát hiện Sư Phụ không truyền cho mình chữ [Đi], cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vậy thì không có vấn đề lớn rồi.
Tranh thủ cơ hội đến thành Huyền Đô, Lý Trường Thọ sắp xếp lại các tầng kế hoạch tiếp theo, trong quá trình suy nghĩ đột nhiên nhận ra, việc mình từ chối khéo lời thỉnh cầu ‘chia sẻ’ của Vân Tiêu trước đây, có lẽ sẽ khiến Vân Tiêu hơi buồn bực.
Sau một hồi suy tư, Lý Trường Thọ thở dài thườn thượt trong Hỗn Nguyên Kim Đấu.
“Sao vậy?”
Giọng nói của Vân Tiêu đến đúng như dự kiến, vị tiên tử ngoài Kim Đẩu này, trong mắt mang theo vài phần quan tâm không thể che giấu.
Vân Tiêu đương nhiên biết hắn cố ý trêu chọc, nhưng cũng không vạch trần, đầu ngón tay nở ra một chút Tiên Lực, giúp Lý Trường Thọ giảm bớt sự mệt mỏi.
Trong tình huống này, Lý Trường Thọ thực chất là giao điểm yếu của mình vào tay Vân Tiêu.
Bề ngoài là đang thưởng thức, thực tế lại phải chịu áp lực tâm lý khá lớn, không phải là niềm vui thuần túy...
Ừm, niềm vui của Thái Bạch Tinh Quân, các tiên thần bình thường hoàn toàn không thể tưởng tượng được.
Tiên thức của mấy vị cao thủ Đạo Môn ở xa bắt được cảnh tượng này, đều bật cười nhẹ, ngược lại Triệu Công Minh vuốt râu khẽ than, nhìn thoáng qua Kim Linh Thánh Mẫu, rồi vội vàng dời tầm mắt.
Rõ ràng đã ngầm kết thành Đạo Lữ, nhưng trước mặt người khác lại không thân thiết được như cặp chuẩn Đạo Lữ này.
Đại Pháp Sư điều tức xong xuôi, đứng dậy nhìn khắp thành Huyền Đô, bắt đầu thi triển phép Điểm Hóa Đạo Binh.
Hắn dẫn ra từng luồng khí tức Huyền Hoàng từ Huyền Hoàng Tháp, lại lấy hai khí Âm Dương từ Thái Cực Đồ, sau đó rưới thêm nước, rắc thêm đất, thu về mấy thanh binh khí gỉ sét, lấy tiếng gió nơi chân trời.
Hai tay niệm pháp quyết, từ từ thổ ra một hơi khí tức sinh linh, lấy ra một xấp phù lục do Lão Quân luyện chế trong tay áo, quăng vào đoạn mây cầu vồng trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


