Sau khi trở về làng vào ngày hôm qua, Lý Quốc An liền không ngừng nghỉ đào rau dại, đồng thời huy động cả nhà cùng làm với mình. Quần quật suốt một đêm, anh ta hưng phấn đến mức thức trắng, sau đó trải phần rau dại vừa đào ra sân phơi nắng, còn bản thân thì mang số cỏ móng mèo thu hoạch từ trước đến chợ.
Anh ta những tưởng sẽ bán sạch sành sanh một lần nữa, nhưng chẳng ngờ đợi mãi mà vẫn không thấy bóng dáng Lý Kim Châu đâu. Nếu thiếu đi vị khách sộp ấy, liệu đống cỏ móng mèo của anh ta có thể bán được nữa hay không?
Ngay lúc đang rầu rĩ không thôi, Lý Quốc An liền nhìn thấy Lý Kim Châu đi về phía mình. Anh ta kích động đến mức suýt rơi nước mắt.
"Bà chủ Lý, cuối cùng cô cũng đến rồi, cô còn thu mua cỏ móng mèo nữa không?"
Lý Kim Châu mỉm cười, vui vẻ lên tiếng.
"Mua chứ, đương nhiên là mua rồi!"
Lý Quốc An vỗ tay đánh đét một cái, hào hứng lớn tiếng.
"Cô cứ yên tâm, tuyệt đối là hàng tốt! Chỗ tôi vẫn còn rất nhiều cỏ móng mèo như thế này, đảm bảo cung cấp đủ số lượng!"
Điều anh ta mong mỏi nhất lúc này chính là có thể thiết lập mối quan hệ hợp tác lâu dài với Lý Kim Châu, như vậy thì anh ta sẽ kiếm được một khoản hời to. Ánh mắt nồng nhiệt và đầy kỳ vọng ấy trông thật quen thuộc làm sao. Nhớ lại ngày hôm qua, Lý Kim Châu cũng từng dùng ánh mắt tương tự để nhìn ông chủ thu mua ở chợ đầu mối.
Bởi lẽ, những người ra ngoài làm ăn kiếm tiền, có ai lại không muốn tìm một đối tác ổn định cơ chứ? Vậy nên, sau khi kiểm tra xong số cỏ móng mèo, Lý Kim Châu liền sảng khoái đáp lời.
"Được thôi, sau này chúng ta có thể duy trì việc hợp tác lâu dài."
Không những vậy, cô còn bồi thêm một câu.
"Giá thu mua cứ tính là hai hào, sau này nếu giá cả có biến động thì chúng ta lại bàn bạc tiếp."
Lý Quốc An chẳng thể ngờ những niềm vui to lớn lại liên tục ập đến như thế. Cỏ móng mèo có giá hai hào một cân, điều đó đồng nghĩa với việc hôm nay anh ta có thể kiếm được số tiền gấp đôi.
"Bà chủ Lý, ở đây có tổng cộng tám cân sáu lạng, hôm nay không còn nhiều hàng nữa, ngày mai tôi sẽ mang đến nhiều hơn."
Lý Kim Châu vừa định đưa tay nhận lấy số cỏ móng mèo thì chiếc gùi trước mặt bỗng nhiên bị đá lật tung.
"Ai cho phép bọn mày làm ăn ở đây? Đã xin phép Tiết Nhị tao chưa?"
Kẻ vừa tới miệng ngậm một điếu thuốc, mang dáng vẻ hung thần ác sát vô cùng ngang ngược. Phía sau gã là một đám đàn ông lưu manh đang tiến lại gần, thậm chí còn có kẻ huýt sáo trêu ghẹo Lý Kim Châu.
Lý Kim Châu khẽ nhíu mày, bởi cô vô cùng chán ghét ánh mắt của đám người này. Gã đàn ông tự xưng là Tiết Nhị kia dùng ánh mắt đầy dâm đãng nhìn chòng chọc vào Lý Kim Châu.
"Đúng là một mỹ nhân. Nể tình cô em xinh đẹp, tao sẽ không tính toán chuyện cô em phá vỡ quy củ nữa, sau này cứ mua đồ từ mấy sạp của bọn họ là được."
Nói xong, gã chỉ tay về phía mấy người đang bày sạp ở phía sau lưng. Bọn họ đều là những kẻ bán cỏ móng mèo, vừa chạm phải ánh mắt của Lý Kim Châu liền chột dạ cúi gằm mặt xuống.
Lý Kim Châu ngay lập tức hiểu ra, thì ra là mấy tên này đang giở trò quỷ sau lưng cô. Thế là cô bình tĩnh cất giọng hỏi.
"Tôi mới đến đây, không biết chỗ này có quy củ gì?"
Đám người Tiết Nhị cười ha hả đầy chế nhạo, gã kiêu ngạo hét lớn.
"Đứa nào ra đây nói cho họ biết quy củ của chúng ta đi."
Một người trong đám đông nhỏ giọng giải thích.
"Bọn tôi bày sạp ở đây thì phải nộp tiền bảo kê, chàng trai này mang rau dại đến bán mà không chịu nộp tiền thì chính là phá hỏng quy củ rồi."
Lại có người lên tiếng nhắc nhở.
"Đồng chí nhỏ à, chuyện này không liên quan đến cô, cô đừng can dự vào làm gì. Nếu muốn mua thì sang hàng khác mà mua, tuyệt đối đừng đắc tội với người ta."
Từ phản ứng của mọi người, có thể dễ dàng nhận thấy bọn họ đều vô cùng khiếp sợ Tiết Nhị. Lý Kim Châu thầm hiểu rõ, đối phương chắc chắn không chỉ đơn giản là một tên lưu manh côn đồ. Việc gã dám huênh hoang thu tiền bảo kê ở chợ nông sản thế này, chứng tỏ sau lưng gã chắn chắn có kẻ chống lưng.
Lý Quốc An đứng phía sau đã sợ đến mức đứng hình. Anh ta vốn chỉ là một người nông dân chất phác, làm gì đã từng chứng kiến trận thế đáng sợ như thế này bao giờ?
Bản thân Lý Kim Châu không muốn đánh mất một nguồn hàng chất lượng, đồng thời cũng chẳng nỡ nhìn người hiền lành bị bắt nạt vô cớ. Vậy nên, cô chủ động lên tiếng.
"Ngại quá, anh ấy mới đến nên không hiểu quy củ, tiền bảo kê phải nộp bao nhiêu?"
Cô thầm nghĩ, nếu đã là quy định chung mà mọi người đều phải tuân thủ thì chỉ cần con số không quá vô lý, cô cũng có thể cân nhắc đồng ý. Tiết Nhị cười khẩy một tiếng.
"Một tháng một đồng, đứa nào buôn bán khấm khá thì nộp ba đồng."
Lý Quốc An nghe mà xót xa trong lòng, nhưng ngẫm lại, hôm nay anh ta mang tám cân sáu lạng cỏ móng mèo đi bán là có thể kiếm được một đồng bảy mươi hai xu. Cùng lắm thì sau này bán nhiều hơn một chút là có thể bù lại khoản tiền bảo kê kia.
Thế nên, anh ta run rẩy đáp lời.
"Được, khoản tiền này tôi bằng lòng nộp, chỉ cần các người cho phép tôi tiếp tục bán hàng ở đây."
Lý Kim Châu không khỏi nảy sinh lòng cảm kích đối với Lý Quốc An. Cô có thể nhìn thấy rõ sự xót xa hiện diện trong ánh mắt anh ta, thế nhưng cuối cùng anh ta vẫn lựa chọn đồng ý.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Lý Quốc An quả thật là một người thông minh. Nào ngờ, Tiết Nhị lại lắc đầu từ chối.
"Đó là quy củ dành cho người khác, còn quy củ của mày là mười đồng một ngày."
Gã chậm rãi bước về phía Lý Kim Châu, giở giọng lưu manh vô cùng cợt nhả.
"Nếu cô em bằng lòng đi ăn với anh đây một bữa, anh có thể cân nhắc miễn phí khoản tiền này."
Tầm mắt gã dán chặt lên khuôn mặt của Lý Kim Châu. Ban nãy đứng xa nên không chú ý, giờ mới thấy khuôn mặt này quả thực quá đỗi xinh đẹp, hoàn toàn đúng gu của gã.
Đám đàn em phía sau Tiết Nhị lập tức cười phá lên, đua nhau huýt sáo ầm ĩ.
"Chà chà, anh Tiết của chúng ta vừa mắt rồi kìa."
"Còn không mau qua đây, có biết anh Tiết của bọn này là ai không hả? Đó chính là người của nhà họ Tiết ở Giang Châu, người đó…"
Tên đàn em còn chưa kịp bốc phét xong đã bị Tiết Nhị mang vẻ mặt khó chịu ngắt lời.
"Mẹ kiếp, mày nói nhảm nhiều thế làm gì? Mau đưa người đi."
Rất rõ ràng, gã đã hạ quyết tâm phải mang Lý Kim Châu đi, hoàn toàn không cho bọn họ có cơ hội lựa chọn. Lý Quốc An gấp đến mức giậm chân bành bạch, lớn tiếng la hét.
"Tôi không bán nữa, tôi không bán ở đây nữa có được không?"
Lý Kim Châu nhíu mày.
"Đúng vậy, chúng tôi sẽ không tiến hành mua bán giao dịch ở đây nữa."
Dù sao thì cô và Lý Quốc An cũng đã đạt được nhận thức chung, sau này có giao dịch riêng tư cũng chẳng sao cả. Nghe bọn họ nói vậy, đám đông xung quanh người thì cười nhạo, kẻ thì cảm thán lắc đầu.
Có người khẽ thở dài thườn thượt.
"Tên Tiết Nhị này là kẻ vô lại nổi tiếng, nữ đồng chí nào lọt vào mắt xanh của gã thì làm sao có thể dễ dàng thoát thân cơ chứ!"
Tiết Nhị nghe thấy lời bàn tán bèn quay đầu liếc nhìn một cái. Đám đông đen nghịt lập tức sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu lên. Gã hài lòng thu hồi tầm mắt, rồi nháy mắt ra hiệu cho đám đàn em bên cạnh.
Mấy tên đó lập tức vung nắm đấm lao vào Lý Quốc An, rất nhanh đã đánh anh ta ngã gục xuống đất. Lý Kim Châu vừa định xông tới giúp đỡ thì bị Tiết Nhị vươn tay cản lại, gã nắm chặt lấy cổ tay cô.
Gã đàn ông lớn tiếng đe dọa.
"Nhìn cho kỹ đi, đây chính là kết cục của việc không nộp tiền bảo kê đấy. Còn cô em, theo anh đây đi nào."
Lý Kim Châu phần nào nhìn thấu mọi chuyện, Tiết Nhị chẳng qua chỉ đang dùng chiêu trò giết gà dọa khỉ, nhân tiện thỏa mãn dục vọng cá nhân của bản thân mà thôi. Việc gã dám công khai đưa cô đi chứng tỏ gã tin chắc rằng, với đông đảo người dân có mặt ở hiện trường, sẽ chẳng một ai dám đứng ra can thiệp.
Lý Quốc An đã bị đánh đến mức nằm rạp trên mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Anh ta bắt đầu hối hận, sớm biết thế này thì đã nghe ngóng tình hình thật kỹ rồi hẵng đến làm ăn, như vậy sẽ không vô cớ liên lụy đến Lý Kim Châu.
Tiết Nhị cười khẩy một tiếng, cảm thấy mọi chuyện càng lúc càng thú vị, gã bèn nhích lại gần thêm một chút.
Lý Kim Châu quan sát hoàn cảnh xung quanh một lượt, sau đó cố nhịn cảm giác ghê tởm mà bước về phía trước. Lúc đi ngang qua sạp bán thịt, cô lao nhanh tới cướp lấy một con dao.
"Đừng nhúc nhích, nếu không con dao này không có mắt đâu."
Lưỡi dao sắc lẹm kề sát cổ Tiết Nhị. Gã không dám tin vào mắt mình, bản thân vậy mà lại bị một người phụ nữ khống chế. Lý Kim Châu vội vàng hét lớn.
"Phiền bà con báo công an giúp tôi với."
Đám đông có mặt tại hiện trường đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám đắc tội với Tiết Nhị. Lý Kim Châu đành lên tiếng thuyết phục.
"Mọi người phải suy nghĩ cho kỹ, nếu cứ chịu sự khống chế của gã thì phải nộp tiền bảo kê cả đời đấy. Dựa vào đâu mà những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mọi người lại phải nộp cho một tên lưu manh vô lại cơ chứ?"
Cô tiếp tục dõng dạc nói.
"Bây giờ là xã hội mới, là xã hội cai trị bằng pháp luật, mọi người đừng sợ, chúng ta hãy cùng nhau tống cổ gã vào cục công an!"
Mọi người chẳng thể ngờ, một cô gái nhỏ bé như Lý Kim Châu lại muốn tống Tiết Nhị vào cục công an. Đáng lẽ ra, việc tìm cách bỏ trốn mới là sự lựa chọn khôn ngoan nhất dành cho cô lúc này.
Đúng lúc này, ông lão bán cá là người đầu tiên dũng cảm đứng ra.
"Tôi sẽ đi báo công an! Lão già này sống hơn nửa đời người rồi, chẳng ngờ lại không dũng cảm bằng một cô gái nhỏ. Thằng Tiết Nhị thì có nghĩa lý gì chứ? Vào thời trước, gã chính là bọn địa chủ bóc lột dân đen, cớ sao chúng ta lại phải sợ gã?"
Có sự dẫn dắt của ông lão, mọi người thi nhau đứng ra tỏ ý sẵn sàng hỗ trợ báo công an. Lý Kim Châu chợt nảy ra một ý tưởng hay hơn, bèn cao giọng đề nghị.
"Bà con cùng đi nào, chúng ta cùng nhau đến cục công an."
Tiết Nhị nghiến răng nghiến lợi gầm gừ.
"Cho dù có đến cục công an thì cũng chẳng ai dám đụng vào tao đâu, mày tốt nhất nên mau chóng buông tay ra."
Lý Kim Châu nhấn rõ từng chữ một để đáp trả.
"Thế thì tôi nhất định phải thử xem sao."
Ngày hôm đó, toàn bộ khu chợ nông sản đồng loạt bãi công. Tất cả các ông bà chủ bày sạp đều đi theo sau Lý Kim Châu, cả đoàn người rầm rộ kéo nhau tiến về phía cục công an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)