Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SƠN THẦN ĐOÁN MỆNH Chương 6: Sợi Dây Đỏ Bị Tháo

Cài Đặt

Chương 6: Sợi Dây Đỏ Bị Tháo

Dịch: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Khi Ngô Thanh Thanh – vợ của Trương Quỳnh – trở về nhà, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy đứa con trai nhỏ đang ngậm ngón tay cái, ngủ say như thể chưa từng bị quấy rối bởi những cơn khóc kéo dài. Cô lập tức sững người, rồi mừng rỡ quay sang chồng, ánh mắt đầy kinh ngạc:

“Con ngủ rồi à?”

Trương Quỳnh gật đầu lia lịa, mặt mày hớn hở:

“Ngủ rồi, mà ngủ được hai tiếng đồng hồ rồi đấy!”

Nghe tin đó, Ngô Thanh Thanh không giấu nổi niềm vui. Phải biết rằng, từ khi đứa nhỏ mắc cái bệnh kỳ quặc này, mỗi lần ngủ được nửa tiếng hay một tiếng cũng đã coi như may mắn. Thường thì chỉ cần vừa chợp mắt là con lại giật mình khóc thét. Vậy mà hôm nay ngủ được hẳn hai tiếng, vẫn chưa tỉnh lại, đúng là khiến người ta vui đến phát ngơ.

Con đã ngủ say, cũng đúng lúc ông thầy thuốc Đông y tới khám.

Vị lão trung y bắt mạch, nghe hơi thở, hỏi han, xem xét cẩn thận từ đầu đến chân, nhưng cuối cùng lại không kê đơn. Đứa trẻ còn quá nhỏ, không thể tùy tiện dùng thuốc. Thầy chỉ châm cứu nhẹ vài huyệt, điều hòa khí huyết.

Tối đến, khi đang thay đồ cho con chuẩn bị đi ngủ, Ngô Thanh Thanh mới để ý tới cổ tay con có buộc một sợi dây đỏ. Cô cau mày, đưa tay kéo kéo:

“Cái gì đây?”

Trương Quỳnh liếc qua, liền đáp:

“À, cái đó là bà nội đi miếu Sơn Thần xin về cho Đoàn Đoàn đấy. Bình an thắng. Em không để ý chứ, từ lúc buộc sợi dây này vào, con liền ngủ ngon hẳn. Thật sự có tác dụng đó!”

Ngô Thanh Thanh nghe xong, lập tức chau mày, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng. Vừa tháo sợi dây đỏ ra, cô vừa lầm bầm:

“Thời buổi nào rồi mà còn tin mấy chuyện này? Miếu với chùa, dây đỏ bình an gì chứ? Toàn là mê tín dị đoan, mấy thứ đó làm gì có tác dụng!”

Trương Quỳnh cố giải thích:

“Nhưng em không thấy à? Hôm nay con ngủ ngoan cả ngày, ngủ sâu, không quấy khóc tí nào. Trước giờ có bao giờ như vậy đâu?”

Nghe chồng nói vậy, tay Ngô Thanh Thanh thoáng khựng lại, nhưng rồi cô vẫn lắc đầu. Là người học cao, lại tiếp nhận nền giáo dục khoa học hiện đại, cô vẫn cho rằng việc con ngủ được hôm nay chỉ là trùng hợp.

“Chỉ là một sợi dây đỏ thôi mà, có ích lợi gì? Cũng chẳng khác gì mấy người ở quê nhảy đồng bóng hay uống nước bùa đâu,” – cô lẩm bẩm, rồi tháo dây ra, tiện tay ném sang một bên.

“Anh đừng nói với em là anh tin lời bà nội thật đấy nhé?”

Trương Quỳnh khẽ thở dài:

“Anh cũng không nói là tin, chỉ là bà nội có lòng, một phen ý tốt, mình cũng không muốn làm bà buồn…”

Thật ra trong lòng anh cũng nửa tin nửa ngờ. Nhưng vì nể lòng bà nội, anh không phản đối hành động của vợ, cũng không cố chấp giữ lại sợi dây kia.

Hai vợ chồng trò chuyện thêm một lúc, quay sang nhìn con vẫn ngủ ngoan, hơi thở đều đều, lúc này mới yên tâm đi ngủ. Không ngờ chỉ được một lúc, tiếng khóc nhỏ như tiếng mèo kêu lại vang lên, khiến cả hai bừng tỉnh.

Tiếng khóc tuy không lớn, nhưng làm cha mẹ thì chỉ cần một âm thanh khẽ cũng đủ khiến họ giật mình bật dậy.

“Làm sao lại khóc nữa rồi? Ban ngày không phải còn ngủ ngoan là thế sao?” – Ngô Thanh Thanh vừa bế con lên vừa dỗ dành, thấy con khóc đến thở hổn hển, mặt đỏ bừng như sắp lả đi, cô cuống cả lên.

“Phạch! Phạch! Phạch!” – Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên từ ngoài.

Trương lão thái ở ngoài lên tiếng:

“Lại khóc rồi hả? Có phải thằng bé lại khóc không đấy?”

Trương Quỳnh vừa chạy ra mở cửa vừa đáp lại:

“Vâng, Đoàn Đoàn lại khóc rồi. Con với Thanh Thanh tính đưa con bé đi bệnh viện. Bà ở nhà trông hộ con, có chuyện gì thì gọi điện nhé.”

Trong phòng, Ngô Thanh Thanh gấp đến mức nước mắt trào ra:

“Bệnh viện đi mấy lần rồi, có giải quyết được gì đâu? Bác sĩ cũng bảo là không có bệnh…”

Dù nói thế, nhưng cô vẫn không ngừng giục chồng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa con đi viện.

Trương lão thái đứng ngoài gõ cửa không ngừng, vừa thấy cháu mở cửa liền lập tức bước vào, chẳng màng lời cháu nói. Bà cúi xuống nhìn đứa chắt đang khóc không ngừng, vừa xót xa vừa khẽ than:

“Sao tự nhiên lại khóc nữa thế này? Trời ơi, cục cưng của bà!”

Ngô Thanh Thanh bối rối nói:

“Con cũng không hiểu sao nữa… Lúc nãy con ngủ vẫn yên, vậy mà chẳng hiểu sao tự dưng lại khóc.”

Trương lão thái bỗng thấy sợi dây đỏ bị vứt ở góc giường, liền bước tới nhặt lên, giọng gắt nhẹ:

“Các con tháo bình an thắng ra khỏi tay thằng bé lúc nào thế? Hèn gì con lại khóc mãi không dứt! Mau buộc lại cho nó đi!”

Trước giờ Ngô Thanh Thanh vốn không tin mấy chuyện này, nhưng lúc này thấy con khóc đến đỏ mặt tím tái, tuyệt vọng đến mức cái gì cũng muốn thử, đành để bà nội buộc lại sợi dây vào cổ tay con.

“Ô… ô… ô…”

Đoàn Đoàn vẫn khóc nức nở, thở dốc từng hơi. Ngô Thanh Thanh bế con đi quanh phòng, khẽ dỗ dành từng câu.

Chừng mười phút sau, tiếng khóc từ từ nhỏ lại. Đôi bàn tay nhỏ xíu đặt sát má, lấm tấm nước mắt, nhưng cơ thể đã thả lỏng, dần chìm vào giấc ngủ.

“Ngủ rồi! Đoàn Đoàn ngủ rồi!” – Ngô Thanh Thanh mừng rỡ quay sang nhìn bà – “Bà ơi, con ngủ rồi!”

Trương lão thái bước lại gần, cúi nhìn một hồi rồi gật đầu cười:

“Ngủ ngoan là tốt rồi. Trẻ con phải ngủ nhiều thì mới chóng lớn được.”

Ngô Thanh Thanh vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào. Cảm giác mệt mỏi, lo lắng suốt bao ngày như vỡ òa.

Trương Quỳnh cũng vội an ủi vợ:

“Thấy không? Con mình vẫn ổn thôi.”

Trương lão thái nói tiếp:

“Sợi dây đỏ này đừng tháo nữa. Bà xin ở miếu Sơn Thần trên núi Chiêu Minh đấy. Nó giúp an thần, trẻ con hay quấy khóc mà buộc vào là có tác dụng thật.”

Lần này, tận mắt chứng kiến tác dụng, Ngô Thanh Thanh không còn hoài nghi gì nữa. Cô liên tục gật đầu.

Trương Quỳnh cũng không giấu được ngạc nhiên:

“Không ngờ thứ này lại có hiệu quả thật… Con còn tưởng bà bị người ta lừa.”

Trương lão thái mím môi, đáp ngay:

“Tưởng bà mê tín, đúng không? Hừ! Nếu không phải thực sự linh nghiệm, bà đâu dám đưa cho chắt bà dùng?”

Rồi bà nói thêm:

Trương lão thái gật đầu giải thích:

“Miếu Sơn Thần trên núi Chiêu Minh ấy hả? Hơn bốn mươi năm trước còn hoạt động, sau này bị bỏ hoang nên tụi con không biết là phải rồi. Nhưng người lớn như bà đây, hiếm ai là chưa từng nghe qua đâu!”

“Phải biết rằng, hơn bốn mươi năm trước ấy, miếu Sơn Thần trên núi Chiêu Minh hương khói nghi ngút, người đến lễ bái tấp nập…” – Trương lão thái vừa chậm rãi kể chuyện xưa cho vợ chồng cháu trai nghe, vừa rót nước, vẻ mặt mang theo chút hoài niệm.

Cùng lúc đó, bên phía Trì Vãn, sau một giấc ngủ say đến tận sáng hôm sau, cô bất ngờ phát hiện cơ thể mình đã hoàn toàn hồi phục. Cảm giác mệt mỏi rã rời mấy ngày nay hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng thần lực trong trẻo đang chảy nhẹ trong cơ thể.

Trì Vãn ngơ ngác nhìn tay mình, bàn tay mở ra rồi nắm lại.

“Chuyện gì thế này…?”

Bánh Bánh lúc này mới từ gối đầu bò dậy, duỗi chân duỗi lưng, lắc lắc cả người rũ hết lớp lông mềm. Nó ngồi chồm hổm ngay đầu giường, vừa liếm móng vuốt vừa đáp tỉnh bơ:

“Là do tín ngưỡng đó.”

“Cậu còn nhớ không, tôi từng nói rồi – nguồn gốc thần lực của Sơn Thần là từ hương khói trong miếu và niềm tin của người hành hương. Tối qua, không hiểu sao lại xuất hiện ba luồng tín ngưỡng cực kỳ thuần khiết. Thần lực cậu tiêu hao đã được bù lại hoàn toàn.”

“Bây giờ không chỉ khôi phục, mà còn mạnh hơn cả lúc trước nữa.”

Nghe đến đây, trong đầu Trì Vãn bỗng hiện lên hình ảnh bà cụ hôm qua đến dâng hương. Cô thầm nghĩ, không chừng ba luồng tín ngưỡng ấy chính là từ người đó mà ra.

Cô cũng không dám chắc.

※※※

Sức khỏe đã hồi phục, Trì Vãn thấy mình không thể cứ ở lì trong miếu mãi mà không làm gì. Là Sơn Thần mà còn phải tự xoay sở để kiếm hương khói với tín ngưỡng, nói ra thì thật chẳng vinh quang gì. Nhưng biết làm sao được?

Chỉ là, khi vừa chuẩn bị ra ngoài, cô phát hiện trời hôm nay lại mưa. Không phải mưa lớn, mà là mưa phùn, từng hạt li ti rơi không dứt. Tuy mưa nhỏ, nhưng lại dai dẳng và ẩm lạnh đến khó chịu. Trì Vãn nhìn trời, liền biết chuyện ra chợ dựng quán đoán mệnh hôm nay coi như dẹp.

Ở trên núi, chỉ cần mưa nhỏ là khí lạnh đã thấm vào tận xương. Cô mặc quần áo tay dài, trùm kín từ đầu đến chân, sau đó đi xuống bếp nhóm lửa nấu một nồi canh gà cho ấm người.

Con gà là cô mua của người trong thôn – gà mái già, chắc thịt, da vàng. Nấu bằng bếp củi từ sáng sớm. Vớt hết lớp váng dầu đi, vừa mở nắp ra, mùi thơm đã tỏa khắp phòng, sóng sánh như xua tan cả tiết trời âm u.

Khi ăn, cô rắc thêm chút muối tinh, hành lá thái nhỏ. Uống khi còn nóng hổi, tuy trời không lạnh lắm, nhưng cũng khiến cả người toát mồ hôi, sảng khoái lạ thường.

Trì Vãn còn tráng thêm vài chiếc bánh bột ngô bằng bột mì và bột bắp, chấm với canh gà, ăn một hơi hết mấy cái. Chẳng mấy chốc bụng đã căng tròn.

“Hô… đây mới gọi là sống chứ!”

Cô ngả người ra ghế, vuốt bụng, miệng thì thầm đầy thỏa mãn.

Mấy ngày trước vì mệt mỏi, đến ăn cũng chẳng thấy ngon. Giờ cơ thể đã khỏe, vị giác cũng trở lại. Ăn ngon khiến cô càng thêm quý trọng thần lực trong người.

Không có thần lực, cái thân thể này e rằng đã sớm sụp đổ.

Nghĩ đến đây, Trì Vãn lại tự nhắc mình: vẫn phải tiếp tục cố gắng tích góp hương khói và tín ngưỡng.

“Ơ?”

Đang cầm điện thoại nghịch cho qua buổi sáng, ánh mắt cô chợt dừng lại trên một mục lạ — biểu tượng thắp hương điện tử xuất hiện ngay giữa màn hình.

Cô kinh ngạc bật ra một tiếng, mắt sáng rực lên.

“Bánh Bánh,” – cô gọi một tiếng, mắt vẫn dán vào màn hình, giọng mang theo chút suy tư – “Cậu nói xem, hương khói qua mạng… có được tính là hương khói thật không?”

Bánh Bánh đang vùi đầu ăn phần canh gà còn lại, ngẩng lên, vẻ mặt mơ hồ:

“Gì cơ?”

Ban đầu, ý nghĩ ấy chỉ loé lên trong đầu Trì Vãn như một tia sáng vụt qua. Nhưng càng nghĩ, cô lại càng cảm thấy có lý.

Phải biết rằng, bây giờ là thời đại internet rồi. Không ít người ngại ra đường, cả ngày chỉ quanh quẩn trên mạng. Đến mức các cửa hàng truyền thống còn bị ảnh hưởng nặng nề, huống hồ gì là một ngôi miếu nhỏ nằm tận trên núi như miếu Sơn Thần của cô.

Miếu thì không có tiếng tăm, khách hành hương chẳng có bao nhiêu, muốn gom đủ tín ngưỡng và hương khói quả thực là chuyện quá khó.

Thế nhưng… nếu chuyển sang xem bói online, livestream đoán mệnh, thì sao?

Ý tưởng này vừa xuất hiện trong đầu, Trì Vãn không khỏi phấn khích. Đoán mệnh trên mạng, thắp hương qua app, nghe có vẻ buồn cười, nhưng so với chuyện phải lặn lội ra cầu vượt dựng quầy, trời mưa gió lại càng thê thảm, thì ít ra đây còn là một lối ra khả thi. Đương nhiên, chỉ cần thần lực có thể hấp thu qua hình thức này, thì chuyện này hoàn toàn khả thi.

Cô lập tức chia sẻ suy nghĩ với Bánh Bánh.

Bánh Bánh nghe xong thì ngẩn người, không hiểu lắm. Với nó, khái niệm “internet” vẫn còn là điều gì đó xa vời như mây khói.

“Làm vậy… có được không?” – Nó ngơ ngác hỏi.

Trì Vãn gật đầu chắc nịch:

“Được chứ! Dù sao cứ thử trước xem sao. Nếu thành công, biết đâu lại nổi tiếng.”

Cô bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tươi sáng: nếu buổi phát sóng đoán mệnh đầu tiên gây được chú ý, thì miếu Sơn Thần sẽ không còn phải lo chuyện thiếu hương khói hay tín ngưỡng nữa.

Nhìn thấy mắt Bánh Bánh mỗi lúc một sáng hơn, Trì Vãn thầm biết – kế hoạch này có thể làm được.

Cô không nhịn được bật cười, cảm thán trong lòng: đúng là cùng một nhà – suy nghĩ đều ăn ý. Bánh Bánh đúng là cộng sự chuyên nghiệp… À không, phải gọi là đối tác chiến lược vẽ ra tương lai tươi sáng.

“…Chỉ hy vọng livestream đoán mệnh không bị cấm vì lý do mê tín dị đoan thôi…” – Cô lẩm bẩm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc