Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SƠN THẦN ĐOÁN MỆNH Chương 14: Căn Phòng Khóa Kín

Cài Đặt

Chương 14: Căn Phòng Khóa Kín

Cửa căn nhà nhỏ mở ra, bên trong chỉ là một mảnh tối đen. Ánh trăng ngoài hiên theo khe cửa lặng lẽ rọi vào, trải dài trên mặt đất một lớp sáng bạc lạnh lẽo.

“Hô…”

Rất nhiều người trong phòng livestream vô thức nín thở.

Vài giây sau, có người đột nhiên thốt lên:

【 Khoan đã, mình đang căng thẳng cái gì vậy? Có phải mình là người đang thám hiểm đâu! 】

Câu bình luận ấy vừa bật ra, những người khác mới chợt tỉnh ra: Đúng thật, có gì mà phải lo lắng?

Chắc là do không khí quá căng thẳng khiến họ cũng bị cuốn theo. Không ít người vừa rồi đã quên cả thở.

Lúc này, Trì Vãn đã bước vào bên trong, đưa đèn pin soi khắp phòng. Trong ánh sáng nhợt nhạt, có thể thấy từng bó củi được xếp gọn gàng.

【 Trong phòng nhỏ này có gì mà bí ẩn? Tôi thấy chỉ là phòng chứa củi thôi, sao lại khóa chặt như thế? 】

【 Dù sao cũng đã khóa lại, chắc chắn là đang cất giữ thứ gì đó quan trọng. 】

【 Hiểu rồi, có nghĩa là căn phòng chất củi này có bí mật! Đoán vậy đúng không? 】

【 A a a! Hồi nãy đó là cái gì?! Hình như tôi thấy một đôi mắt trong bóng tối… Bắt đầu sợ rồi đấy. Phú cường, dân chủ, văn minh, hòa hợp… ma quỷ tránh xa! 】

【 Tôi cũng thấy đôi mắt đó! 】

Không phải ảo giác — rất nhiều người trong phòng livestream đều thấy cặp mắt ấy. Ngay khoảnh khắc màn hình lia qua góc phòng, cặp mắt ấy vụt lóe lên giữa bóng tối.

Núi sâu, rừng rậm, thôn làng hẻo lánh…

Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều người không thể kiểm soát suy nghĩ của mình mà sinh ra cảm giác rờn rợn, như đang xem một bộ phim kinh dị sống động.

“Xoảng —”

Một tiếng động khô khốc vang lên từ trong căn phòng, như tiếng xích sắt va vào nhau.

Trì Vãn khựng tay lại, nhanh chóng xoay đèn pin rọi về phía phát ra âm thanh. Chỉ một khắc sau, một bóng người co rúm lại trong góc nhà hiện lên rõ ràng trước mắt tất cả mọi người.

Là một người phụ nữ.

Không nghi ngờ gì nữa — cô ấy là một người sống, một người phụ nữ đang bị giam giữ bằng xích sắt trong căn phòng ẩm thấp, bẩn thỉu như phòng chứa củi.

Trì Vãn cảm thấy cả lồng ngực nặng trĩu. Trong khi đó, các khán giả trong phòng livestream cũng im lặng vài giây, trước khi tất cả cùng bùng nổ.

【 !!! Người! Là người thật?! 】

【 Trời ơi, họ nhốt người phụ nữ trong phòng chứa củi?! Lũ súc sinh! 】

【 Không nghi ngờ gì nữa, cả cái thôn này đều là ổ buôn người! Cảnh sát đâu?! Cảnh sát còn chưa hành động à?! 】

【 Mọi người nhìn thấy chưa? Trên người chị ấy đầy vết thương — có vết cũ, có vết mới. Rõ ràng là bị đánh đập thường xuyên. Còn bị trói xích như vậy, chắc chắn họ sợ chị ấy chạy trốn! Đây là thế kỷ 21 mà vẫn còn chuyện này sao?! 】

Các khán giả trong phòng livestream vô cùng phẫn nộ. Không ít người liên tục mắng chửi bọn buôn người, dấy lên một làn sóng phẫn nộ dữ dội. Còn tình trạng của người phụ nữ bị nhốt trong phòng chất củi kia thì quá sức tồi tệ, khiến không ai dám tưởng tượng cô ấy đã phải trải qua những gì.

Trì Vãn hít sâu một hơi rồi bước lên phía trước.

Nhưng vừa mới nhấc chân, người phụ nữ trong góc đột nhiên hét toáng lên:

— A a a, tránh ra! Đừng lại gần tôi! Đừng chạm vào tôi!

— A a a!

Cô ấy vừa gào thét vừa liều mạng giãy giụa, khiến những sợi xích trên người kêu leng keng vang lên trong đêm tối. Trên cổ tay, cổ chân cô — nơi tiếp xúc với xích — đã hình thành những vết chai sần thô ráp do cọ xát lâu ngày, những vết sẹo chồng chất vì bị thương lặp đi lặp lại.

Nhưng điều khiến lòng người quặn thắt hơn cả, chính là nội dung những lời cô hét lên — đầy đau đớn và sợ hãi.

Trì Vãn lập tức dừng bước, không tiến lại gần nữa. Cô khẽ ngồi xuống, ánh mắt dịu dàng nhìn người phụ nữ, giọng nói nhẹ nhàng:

— Được rồi, tôi sẽ không đến gần. Cô đừng sợ, tôi ngồi ở đây thôi.

Hành động ngồi xuống ấy dường như giúp người phụ nữ thấy an toàn hơn đôi chút. Cô không còn gào lên nữa, chỉ ngồi co lại, kinh hoàng nhìn Trì Vãn.

Trì Vãn khẽ hỏi:

— Cô đói không? Tôi có đồ ăn đây.

Cô lấy bánh mì và nước suối trong ba lô ra, đặt trước mặt người phụ nữ. Giọng nói của cô dịu dàng, nhẹ nhàng như một cơn gió xuân, và cô còn vô thức truyền một chút thần lực vào trong giọng nói.

Âm thanh mang theo thần lực như thấm vào lòng người, khiến tinh thần người phụ nữ đang căng cứng cũng dần dần dịu lại.

Thấy cô ấy không còn phản kháng mạnh mẽ nữa, Trì Vãn mở bánh mì, đưa tới trước mặt:

— Bánh mì này, cô ăn nhé?

Người phụ nữ ngước nhìn cô, rồi lại nhìn miếng bánh mì, cổ họng khẽ chuyển động nuốt nước bọt.

Giây tiếp theo, cô run rẩy vươn tay — động tác rất chậm, mắt vẫn dán chặt vào Trì Vãn, như thể chỉ cần Trì Vãn có bất kỳ hành động lạ nào, cô sẽ lập tức rút lui.

Nhưng Trì Vãn không hề nhúc nhích. Cô gái cuối cùng cũng cầm được bánh mì, lập tức thu tay về như thể sợ bị cướp lại, rồi vừa co người vừa nhét vội vào miệng.

Cô ăn rất nhanh, rất vội, đến nỗi bị nghẹn, thở không ra hơi. Nhưng dù vậy, cô vẫn cố nuốt tiếp.

Thấy vậy, Trì Vãn đành ngăn cô lại, mở chai nước suối và đỡ cô uống vài ngụm, lúc này mới giúp cô đỡ hơn một chút.

— Khụ khụ khụ!

Cô ho dữ dội, nhưng vẫn chưa dừng lại. Cho đến khi ăn hết bánh mì, cô mới thỏa mãn liếm ngón tay — nơi còn sót lại chút vụn bánh mì.

Cảnh tượng đó khiến nhiều người đang xem phải đỏ mắt.

Có thể do đã ăn uống được đôi chút, hoặc nhờ sức mạnh của thần lực, người phụ nữ không còn phản kháng mạnh với Trì Vãn nữa. Tuy vẫn thu mình trong góc, nhưng cô không chống cự. Chỉ là thỉnh thoảng lẩm bẩm những lời không ai hiểu nổi.

Trì Vãn cúi xuống, cầm lấy sợi xích trên người cô.

Xích rất nặng, từng vòng sáng lạnh dưới ánh đèn pin. Cổ tay, cổ chân, cổ đều bị khóa bằng những khóa sắt nhỏ.

Cô quan sát kỹ từng ổ khóa, rồi lục trong ba lô, lấy ra một chiếc kim may.

Khán giả ngây người.

【 Gì vậy trời? Chủ livestream là Doraemon à? Cái ba lô đó là túi bảo bối sao? Gì cũng có hết vậy? 】

Ai mà ngờ được — một cây kim may áo cũng có thể mang theo bên người?

Nhưng Trì Vãn dùng hành động để chứng minh: cô không phải người thường.

Chiếc kim nhọn hơn hẳn chiếc kẹp tóc, rất hợp để mở loại ổ khóa nhỏ như trên dây xích. Vài giây sau khi luồn kim vào ổ, một tiếng "tách" vang lên, xích sắt nơi cổ tay rơi xuống.

Tiếp theo, cô lần lượt mở khóa ở tay, chân, và cuối cùng là cổ của người phụ nữ. Mỗi lần mở khóa, ánh mắt người phụ nữ lại run lên một chút, rồi lại chìm vào đờ đẫn.

Sau cùng, cả dây xích nặng trĩu được tháo hết, rơi xuống nền nhà lạnh buốt.

Trì Vãn muốn hỏi tên cô gái, hỏi nhà ở đâu, nhưng dường như sau thời gian dài bị giam cầm, thần trí của cô đã bị ảnh hưởng. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào Trì Vãn, ngơ ngác như một đứa trẻ.

Trì Vãn thở dài, đứng dậy.

— Cô cứ nghỉ ngơi ở đây đã, đừng sợ. Bóng tối rồi sẽ qua thôi.

Cô tin rằng, một khi sự thật này đã được phơi bày ra ánh sáng, nó sẽ không thể bị che giấu lại nữa. Những người như cô gái kia, từng bị giam cầm, cũng sẽ có ngày được tự do.

Đúng lúc ấy, Bánh Bánh bay vào từ bên ngoài, hoảng hốt nói:

— Chị Vãn, không xong rồi! Người nhà này về rồi!

Trì Vãn sửng sốt. Chưa kịp phản ứng, một bóng người cao lớn đã xuất hiện ở cửa phòng chất củi, kèm theo một tiếng quát giận dữ:

— Cô là ai?!

Tiếng quát vừa dứt, một thân hình vạm vỡ từ ngoài lao vào, cánh tay to lớn vung về phía Trì Vãn.

Phía sau, người phụ nữ bị xiềng xích gào lên trong hoảng loạn:

— A a a… tránh ra! Đừng chạm vào tôi! Đừng lại gần!

Trì Vãn lập tức xoay người. Ánh đèn pin trong tay cô chớp lóe, rọi thẳng vào mặt người đàn ông. Luồng sáng chói đập vào mắt khiến hắn theo phản xạ nhắm nghiền lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Trì Vãn thấy rõ mặt hắn.

Một gã đàn ông lực lưỡng, thân hình như trâu mộng. Nếu để hắn chạm tới, với thể trạng yếu ớt của Trì Vãn, cô không thể nào chịu nổi một cú đánh.

Nghĩ đến đó, cô lập tức đưa ra quyết định: không thể đối đầu trực diện.

Tranh thủ lúc đối phương còn choáng váng vì ánh sáng, Trì Vãn khom người, nhanh như chớp luồn qua dưới nách hắn, rồi lao ra khỏi phòng chất củi.

— Chị Vãn, em mở đường cho chị! — Bánh Bánh bay vụt lên, gào to.

Nó bổ nhào vào mặt một người phụ nữ đang đứng ngoài sân. Người phụ nữ không nhìn thấy được linh thể, chỉ cảm thấy mặt mình đau rát, liền hét lên thảm thiết.

Trì Vãn không chần chừ, sải chân chạy như bay ra sân theo sau Bánh Bánh.

— Con khốn này!

Tên đàn ông đã từ phòng chất củi xông ra. Thấy Trì Vãn chỉ là một cô gái trẻ, hắn từ tức giận chuyển sang khinh thường:

— Tao còn tưởng ai, hóa ra là con nhãi ranh!

Ánh mắt hắn trở nên dữ tợn, từng bước tiến nhanh về phía Trì Vãn.

Còn Trì Vãn, sắc mặt không đổi, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn.

Lúc này, trong phòng livestream, khán giả hoàn toàn không giữ được bình tĩnh.

Trên màn hình là gã đàn ông hung hãn đang áp sát Trì Vãn, khoảng cách mỗi lúc một gần. Áp lực và sợ hãi như tràn qua màn hình, khiến nhiều người không dám nhìn tiếp. Họ sợ, rất sợ phải chứng kiến cảnh cô bị bắt đi ngay trước mắt họ.

Bình luận tràn ngập:

【 Mau gọi cảnh sát! 】

【 Có ai ở gần đó không? Xin hãy cứu chủ livestream! 】

【 Thật sự chịu không nổi nữa rồi… đừng xảy ra chuyện gì… 】

Còn các tài khoản có dấu xác minh là cảnh sát — đến từ các thành phố lớn — lúc này cũng căng thẳng cực độ. Họ vốn đã liên lạc với chính quyền địa phương, nhưng Phúc Sơn thôn nằm quá sâu trong núi. Dù có khẩn cấp đến đâu, họ cũng không thể lập tức xuất hiện để giải cứu.

Tình thế như căng dây đàn.

Rồi… giữa màn đêm yên ắng, một tiếng còi hú vang lên!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc