Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SƠN THẦN ĐOÁN MỆNH Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Trì Vãn hướng về phía camera, giọng nói nghiêm túc vang lên giữa khung cảnh rừng núi nhập nhoạng tối:

— “Hiện tại tôi đang ở phía sau một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi. Tôi có quen hai người lớn tuổi — họ đến đây để tìm cháu gái bị mất tích đã nhiều năm. Nhưng hai ngày trước, tôi đã mất liên lạc với họ.”

— “Tôi không rõ tình hình cụ thể trong ngôi làng này như thế nào, nên đêm nay tôi định lén vào thăm dò.”

— “Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng hai bác ấy vẫn đang ở trong thôn, vì trên người họ có thiết bị định vị. Hiện định vị hiển thị vị trí nằm trong khu vực này.”

Tất nhiên, chuyện "thiết bị định vị" chỉ là cái cớ. Nhưng với năng lực của mình, Trì Vãn thực sự có thể cảm nhận được vị trí của ông bà Dư, nên nói vậy cũng không phải nói dối hoàn toàn.

Còn việc cô mở livestream để phát trực tiếp hành trình này, vốn là đã có chủ đích.

Trì Vãn từng nghe nói, những ngôi làng buôn người kiểu này, thường có quan hệ mờ ám với người có chức quyền, khiến việc điều tra từ bên ngoài gặp nhiều khó khăn. Cho nên, để tránh trường hợp có điều bất trắc xảy ra, cô quyết định phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình.

Dù sau này có ai cố tình che giấu hay làm ngơ, cô vẫn tin rằng lời nói của cộng đồng mạng, và ánh mắt của hàng vạn người trên internet… sẽ không dễ bị bịt kín.

Những lời Trì Vãn vừa nói ra khiến phòng livestream lập tức dậy sóng.

【Từ từ đã, hình như tôi chưa nghe rõ lắm… Ý chủ phòng là gì vậy? Chẳng lẽ thật sự như tôi đang nghĩ?】

【Một đứa trẻ mất tích nhiều năm, hai ông bà đi tìm rồi mất liên lạc… nghe càng lúc càng rùng mình, như mở màn phim kinh dị vậy!】

【Chủ phòng đang nói đùa đúng không? Hay chỉ là dựng bối cảnh cho livestream thám hiểm? Nếu đây là sự thật thì đáng sợ quá! Chủ phòng, đừng vào thôn nữa, tôi sợ chị sẽ không quay lại được đâu!】

【Rùng mình thật sự. Nếu chủ phòng nói đúng thì ngôi làng này nguy hiểm quá. Chị đừng hành động liều lĩnh, hãy chờ cảnh sát đến!】

...

Cả phòng livestream thi nhau khuyên Trì Vãn phải "nghĩ kỹ trước khi làm", rất nhiều người đề nghị cô lập tức báo cảnh sát.

Trì Vãn mím môi, nghiêm túc nói:

— “Tôi đã báo cảnh sát rồi. Nhưng phía cảnh sát còn cần thời gian điều tra, bảo tôi cứ chờ tin. Chỉ là… tôi đã tính quẻ, hai người lớn tuổi đó hiện giờ đang rất nguy kịch, không thể tiếp tục chờ đợi được nữa…”

【Nhưng chị mà vào một mình thì nguy hiểm lắm! Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?】

Trì Vãn khẽ cười, nhìn thẳng vào màn hình:

— “Không phải các bạn đang ở đây sao? Nếu thật sự có chuyện, tôi tin các bạn sẽ giúp tôi gọi cảnh sát ngay, đúng không?”

Phòng livestream im bặt trong một giây.

Mặc dù trong lòng mọi người đều hoảng, nhưng nhìn thấy biểu cảm chân thành ấy qua camera, bọn họ lại mềm lòng.

【Chủ phòng yên tâm đi! Tôi đã mở sẵn giao diện gọi khẩn cấp, nếu có gì bất thường, tôi sẽ gọi ngay!】

Một loạt người vội vàng cam kết dưới phần bình luận.

Trì Vãn hài lòng gật đầu:

— “Tôi tin các bạn.”

【Nhưng mà… chị một mình vào đó, thật sự chẳng khác nào “dê vào miệng cọp” đâu…】

Mọi người vẫn không khỏi lo lắng.

Trì Vãn khẽ cười, nhưng nụ cười lần này lại mang theo ẩn ý bí ẩn:

— “Ai nói tôi đi một mình?”

Phòng livestream im lặng thêm lần nữa.

??? Cái gì? Chẳng lẽ chủ phòng còn có người đi cùng?

※※※

Lúc này, đã là tám giờ tối. Trời hoàn toàn tối hẳn. Nhưng hôm nay là mười bảy âm lịch, ánh trăng sáng và tròn, phủ xuống mặt đất một lớp ánh bạc, khiến bóng đêm trong rừng không quá đặc quánh.

Số người xem trong phòng livestream của Trì Vãn đã vượt mốc một vạn, hơn nữa con số này vẫn đang tiếp tục tăng vọt.

Thông tin “một cô gái livestream đi thám hiểm ngôi làng buôn người” lan truyền nhanh chóng, thu hút hàng loạt người hiếu kỳ đổ vào xem, khiến số lượng người xem tăng lên như bão.

Ngay lúc ấy, một hàng chữ nổi bật hiện ra ở góc trái bên dưới màn hình:

【Tài khoản chính thức – Cảnh sát thành phố A đã vào phòng livestream】

Sau đó, các tài khoản chính thức khác lần lượt xuất hiện: 【Cảnh sát thành phố B】, 【Cảnh sát thành phố C】…

Mỗi cái tên đều được xác minh từ hệ thống chính phủ, rõ ràng là các cơ quan chức năng đã chú ý tới buổi phát sóng này.

Thấy vậy, dân mạng không khỏi kinh ngạc:

【Trời đất, nhiều tài khoản chính phủ quá! Chủ phòng nổi rồi đó nha!】

Nhưng giờ đây, Trì Vãn không còn để ý đến dòng bình luận.

Cô treo điện thoại lên trước ngực, để camera hướng về phía trước. Rồi cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để dòng thần lực Sơn Thần chảy ra từ cơ thể mình, lan tỏa ra khắp khu rừng.

Bất ngờ, từ trong bụi rậm vang lên âm thanh sột soạt.

Nếu chỉ là một hai tiếng sột soạt thì không ai chú ý, nhưng đây lại là vô số tiếng sột soạt đồng loạt vang lên…

Phòng livestream lập tức bùng nổ:

【Khoan đã, tiếng gì vậy?】

Trì Vãn chậm rãi xoay người lại, camera cũng chuyển hướng theo, rồi một bóng đen xuất hiện trên màn hình.

Khi sinh vật kia hiện rõ, cả phòng livestream sững sờ.

Một người bán tín bán nghi gõ bình luận:

【… Đây là lợn rừng đúng không?】

Dưới ánh trăng nhàn nhạt, một con lợn rừng to lớn xuất hiện, thân hình lực lưỡng, răng nanh trắng nhởn nhô ra đầy dữ tợn, khác xa hình ảnh lợn nhà, trông chẳng khác nào một con quái thú hoang dã.

Hàng nghìn người cùng lúc nín thở, cảm giác như chỉ cần thở mạnh một chút cũng khiến con vật chú ý.

【Xong rồi! Trong núi mà gặp lợn rừng thì nguy hiểm lắm! Chủ phòng tiêu rồi!】

Dòng bình luận bắt đầu cuống cuồng.

Sự xuất hiện của lợn rừng khiến buổi livestream nóng lên theo cấp số nhân.

【Thật sự là lợn rừng?! Gần thế kia, liệu chủ phòng có sao không?!】

【Trời đất ơi, nguy hiểm quá, chạy đi chị ơi!】

【Đừng chạy! Chạy bây giờ sẽ thu hút sự chú ý, ngược lại còn nguy hơn. Tôi thấy con lợn rừng này hình như chưa phát hiện ra chủ phòng, đứng yên đi! “Lấy bất biến ứng vạn biến”!】

【Lần đầu tiên được nhìn thấy lợn rừng gần đến vậy, nhìn đáng sợ quá!】

【Mong là chủ phòng không sao… Khoan đã, sao động tĩnh bên kia càng lúc càng lớn vậy?】

【Khoan khoan khoan! Cái kia… là gì thế? Là bầy sói à?!】

【Đậu xanh rau má, đó là hổ! Tôi hoa mắt rồi sao? Là… là hổ thật à?!】

Phòng livestream của Trì Vãn lúc này lặng đi như tờ.

Sau khi con lợn rừng xuất hiện, người xem trong phòng bắt đầu thấy thêm nhiều loài vật khác xuất hiện trên màn hình.

Những con sói oai vệ, hổ dữ kiêu hùng, khỉ nhanh nhẹn nhảy nhót… Dường như tất cả muông thú trong khu rừng đều lần lượt kéo ra khỏi rừng sâu, hướng về phía dưới chân núi mà đi.

Khung cảnh kỳ lạ, vượt xa sự tưởng tượng, hoàn toàn trái với mọi hiểu biết thông thường, khiến lòng người bất giác dâng lên nỗi hoảng sợ không tên.

Giữa lúc ấy, có một người lặng lẽ gõ ra một câu hỏi:

【Chủ phòng… chị vẫn ổn chứ?】

Nhiều dã thú như vậy, liệu chủ phòng có thực sự an toàn?

Ai nấy đều lo lắng cho sự an nguy của Trì Vãn, nhưng sự thật nhanh chóng cho họ biết — cô không sao. Bởi vì chỉ một lát sau, màn hình bắt đầu chuyển động trở lại.

Giọng nói của Trì Vãn vang lên, trầm ổn và rõ ràng:

— “Tôi chuẩn bị vào thôn. Giờ này trong thôn chắc không ai còn chú ý đến tôi nữa.”

Cô đang đứng trên sườn núi, từ vị trí đó có thể nhìn bao quát toàn bộ Phúc Sơn thôn ở phía dưới.

Từ nơi cô đứng, có thể thấy rõ cảnh các loài thú đang tràn xuống từ sườn núi, đổ vào trong thôn. Theo sau tiếng gầm gừ của thú rừng là những tiếng la hét hoảng loạn từ phía dưới vọng lên — người dân trong thôn đã bị kinh động.

Phòng livestream bùng nổ:

【Trời đất ơi, đây chẳng phải là cảnh “thú rừng bao vây làng” trong truyền thuyết sao? Người trong thôn liệu còn ai sống nổi?】

Trì Vãn nhìn thấy đa phần dân làng đã lao ra khỏi nhà, cô liền lập tức xuống núi, lần theo cảm ứng mà tiến đến một ngôi nhà cụ thể trong thôn.

Ngôi nhà đó là kiểu nhà nông thôn phổ biến, phía trước là sân xi măng, không có hàng rào bao quanh, bên cạnh còn có một vườn rau nhỏ.

Trì Vãn vừa bước vào sân, lập tức rẽ sang bên phải.

Soạt!

Một tiếng xích sắt va chạm vang lên trong bóng tối — một con chó mực từ bóng đêm ló đầu ra.

Dưới ánh trăng mờ, con chó có thân hình lực lưỡng, cao ngang đùi người, mắt lóe lên tia hung hăng, hàm răng trắng nhởn lộ ra sau làn nước miếng đang nhỏ dãi.

Trì Vãn lập tức dừng bước.

Ngay giây tiếp theo, con chó lao thẳng về phía cô, miệng há rộng, răng nanh sắc nhọn ánh lên trong bóng tối, trông như một con mãnh thú khát máu.

【A a a a a!!】

Cảnh tượng rõ nét được ghi lại từ camera khiến người xem trong phòng livestream thót tim, nhiều người hét lên kinh hãi. Cảm giác bất an trào dâng, ai nấy đều nín thở theo dõi Trì Vãn.

May mắn thay, Trì Vãn phản xạ cực nhanh, nghiêng người né kịp sang một bên.

Không giống như cô, bánh bánh không tránh né. Nó bật khỏi vai Trì Vãn, nhảy lên không trung, há miệng gầm về phía con chó.

— “Gầm ——!!”

Âm thanh vang vọng như tiếng rống của mãnh thú.

Con chó mực đang lao tới lập tức khựng lại, thân thể run rẩy như bị một luồng khí vô hình đánh trúng, rồi đổ rầm xuống đất như bị đè nén toàn bộ sức lực.

Nó nằm bẹp dưới đất, bất động, trong ánh mắt vẫn còn sót lại sự kinh hãi đến cực độ.

“Hô… hô hô hô…”

Trì Vãn thở hổn hển, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bánh Bánh bay vèo tới, hớn hở nói:

— “Không sao rồi! Con chó đó bị em rống ngất luôn rồi!”

Trì Vãn thở phào một hơi, vội bước tới phía sau ổ chó, rồi ngồi thụp xuống, nhanh chóng lần mò quanh đó.

Những người đang xem livestream vừa hoàn hồn sau màn chó đen lao tới, thấy Trì Vãn có động tác lạ, ai nấy đều ngơ ngác.

【Chủ phòng đang tìm cái gì vậy?】

Chưa đầy một giây sau, tất cả đã thấy Trì Vãn nắm được thứ gì đó, rồi dùng sức kéo mạnh lên.

“Rầm!”

Một cái nắp hầm bị nhấc bật lên, cửa hầm hiện rõ trước mắt mọi người.

Trong hầm tối ẩm, ông Dư lo lắng liên tục đặt tay lên trán vợ kiểm tra thân nhiệt.

Đã qua một ngày, bà Dư sốt mỗi lúc một cao, nếu như hôm qua bà còn có thể rên rỉ trong cơn mơ màng, thì giờ đây hoàn toàn mê man, không còn chút tỉnh táo.

Cả ngày hôm nay, ông Dư không ngừng đập cửa hầm, hết gào khóc lại đập mạnh, nhưng… tất cả đều vô ích. Không ai tới.

Hai vợ chồng họ như thể đã bị thế giới bên ngoài lãng quên, bị nhốt vào chốn chết không ai hay biết.

Ông Dư bắt đầu tuyệt vọng.

Ông cảm thấy… có lẽ mình và vợ sẽ chết ở đây.

Đau lòng nhất là — họ vẫn chưa tìm được cháu gái Viên Viên.

Đúng lúc ông đang chìm trong tuyệt vọng, lơ mơ trong cơn buồn ngủ và đau nhức, ông nghe thấy một tiếng động lạ.

Một tia sáng len vào mắt — ánh sáng từ bên ngoài chiếu xuống!

Cửa hầm được mở ra.

Ngay lập tức, ông gần như phát điên, lao về phía miệng hầm như người bị đánh thức khỏi cơn ác mộng.

— “Vợ tôi sốt nặng lắm rồi! Làm ơn cứu bà ấy với! Cứu với!”

Giọng ông khản đặc, vừa hoảng loạn vừa khẩn thiết, nước mắt già nua ròng ròng lăn trên gò má.

— “Bà ấy sắp không qua khỏi rồi…”

Đúng lúc ấy, một bóng người nhanh nhẹn nhảy xuống hầm, ánh đèn pin theo người ấy rọi sáng không gian âm u.

Một giọng nữ quen thuộc vang lên:

— “Bà Dư sao rồi ạ?”

Ông Dư, trong khoảnh khắc ấy, cứ ngỡ mình đang ảo giác. Bằng không thì tại sao ông lại nghe thấy giọng của Trì Vãn?

Cho đến khi Trì Vãn thật sự đứng ngay trước mặt, ông vẫn còn ngơ ngác — quá bất ngờ, khiến ông cảm thấy như thể mình đang nằm mơ.

— “Trì... Trì Vãn?” Ông cất tiếng gọi nhỏ, giọng mang theo chút hoài nghi.

Trì Vãn khẽ gật đầu:

— “Ông ơi, là cháu đây. Ông vừa nói bà bị sốt? Bây giờ tình hình của bà thế nào rồi ạ?”

Ông Dư sững người một lúc, rồi nước mắt rưng rưng, gần như bật khóc:

— “Bà nhà tôi sốt cao, không có thuốc, tôi chẳng có cách nào hạ sốt cho bà ấy cả!”

— “Bọn họ mặc kệ chúng tôi, nhốt ở đây rồi phó mặc. Tôi gõ cửa, kêu cứu thế nào họ cũng không phản ứng!”

Giọng ông run run, đầy khổ sở và tuyệt vọng khiến người nghe cũng nghẹn lại nơi cổ họng.

Trì Vãn dịu giọng trấn an:

— “Ông đừng lo, cháu có mang theo thuốc hạ sốt và nước đây. Để cháu xem tình hình của bà trước nhé.”

Nghe vậy, mắt ông Dư sáng lên tia hy vọng. Ông vội vàng dẫn Trì Vãn đến góc hầm:

— “Bà nhà tôi nằm ở đây!”

Trì Vãn nhanh chóng bước đến, đưa đèn pin cho ông cầm, rồi cúi xuống kiểm tra trán bà Dư.

— “Trời ơi, nóng quá!” Cô khẽ thốt lên.

Sau đó, cô lập tức tháo ba lô, nhanh tay lấy ra nhiệt kế, thuốc hạ sốt và miếng dán giảm nhiệt.

Cũng may, trước đó cô đã linh cảm rằng bà Dư có thể bị bệnh, nên đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ cần thiết.

Ông Dư nhìn thấy Trì Vãn chuẩn bị đầy đủ như vậy, trong lòng mới nhẹ bớt phần nào.

Cô dán miếng hạ sốt lên trán bà Dư, đồng thời nói:

— “Bà sốt cao quá, tốt nhất là nên đưa đến bệnh viện ngay.”

— “Nhưng ở đây không có sóng điện thoại...” ông Dư lo lắng, “Từ khi đến là điện thoại đã mất tín hiệu rồi.”

Trì Vãn gật đầu:

— “Không sao đâu, điện thoại của cháu vẫn có sóng. Chắc chắn sẽ có người gọi cấp cứu giúp chúng ta.”

Nói xong, cô lập tức nhìn vào camera, hướng về phía người xem trong phòng livestream:

— “Tôi hiện đang ở thôn Phúc Sơn, huyện Bình Nhạc, tỉnh G… Nếu có ai ở khu vực G tỉnh, làm ơn hãy giúp tôi gọi xe cấp cứu ngay!”

Ông Dư ngạc nhiên:

— “Cháu đang nói chuyện với ai vậy?”

Trì Vãn không tiện giải thích nhiều với ông, cô thấy môi ông đã khô nứt nên đưa cho ông một chai nước khoáng:

— “Ông uống chút nước trước đã. À, ông với bà bị nhốt ở đây từ bao giờ vậy? Sao lại thành ra thế này?”

Ông Dư uống liền mấy ngụm nước lớn — kể từ khi bị nhốt vào hầm, ông và vợ gần như không được ăn uống gì tử tế.

Nghe Trì Vãn hỏi, ông gần như không kìm được xúc động, nước mắt lưng tròng, chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc. Trì Vãn lúc này mới hiểu được lý do vì sao họ lại rơi vào tình cảnh như vậy.

Thì ra, sau khi nghe được tin cháu gái mình có thể bị bán đến thôn Phúc Sơn, ông bà Dư liền lập tức lên đường đến tìm, không nghĩ ngợi gì nhiều. Họ không biết rằng toàn bộ thôn này đều là một tổ chức buôn người trá hình – bên ngoài ra vẻ lương thiện, nhưng bên trong lại vô cùng độc ác.

Chỉ đến ngày thứ ba sau khi đến nơi, hai ông bà bị người trong thôn chuốc thuốc mê và ném xuống căn hầm tối tăm này, bị giam giữ suốt từ đó tới nay.

Nói đến đây, ông Dư bắt đầu lo lắng, giọng đầy căng thẳng:

— “Thôn này có gì đó không đúng! Tôi nghi là cả thôn đều dính líu tới việc buôn người. Trì Vãn, cháu mà ở lại đây là rất nguy hiểm. Nếu bị phát hiện thì phiền toái lắm! Cháu mau rời khỏi đây đi!”

Trì Vãn trấn an:

— “Ông yên tâm, bây giờ cả thôn đang rối loạn vì mấy con thú hoang cháu gọi đến. Không ai để ý đến cháu đâu.”

Lúc này, nhiệt kế trong miệng bà Dư cũng vừa đủ thời gian. Trì Vãn lấy ra xem, liền nhíu mày:

— “Sốt đến 39,8 độ rồi.”

Nhiệt độ cao thế này, nếu không xử lý kịp thời thì rất nguy hiểm.

Cô lập tức lấy thuốc hạ sốt, chia đúng liều lượng, rồi bảo ông Dư đỡ bà ngồi dậy, dùng nước khoáng giúp bà uống thuốc.

Cũng may, bà Dư vẫn còn phản xạ nuốt, chưa rơi vào tình trạng hôn mê sâu. Đây coi như là điều may mắn giữa vô vàn bất hạnh.

Mà cùng lúc đó, trong phòng livestream của Trì Vãn, lời kể của ông Dư đã làm cư dân mạng bùng nổ phẫn nộ.

【 Trời ơi, chủ phòng livestream tới thôn này, vậy mà thật sự là thôn buôn người sao? Thế kỷ 21 rồi mà còn có nơi như thế tồn tại sao? 】

【 Giam giữ người trái phép là tội hình sự đấy! Cảnh sát đâu rồi? Các anh còn chưa ra tay sao?! 】

【 Bọn buôn người này đúng là không thể chấp nhận nổi, công khai nhốt người trong hầm thế kia thì còn coi pháp luật ra gì nữa chứ?! 】

【 Chứ mấy kẻ buôn người ấy mà, chúng nó có coi pháp luật ra gì đâu? Nếu lần này không phải chủ phòng livestream đến tận nơi điều tra, các ông có tin không, hai cụ già này sớm đã bị vứt vào rừng sâu núi thẳm, không ai phát hiện được đâu! 】

【 Tôi từng nghe nói, những cái gọi là "thôn buôn người" như thế này, cả làng đều thông đồng với nhau. Thậm chí trong làng lúc nào cũng có người bị bán vào, bị giam giữ. 】

【 Cảnh sát thành phố A, cảnh sát thành phố B, cảnh sát thành phố C... Các anh thấy rồi đó! Sao vẫn chưa hành động? Không thể nào, việc đã dọn sẵn đến tận cửa thế này, các anh còn không cần nữa sao? 】

Bị cư dân mạng đồng loạt gọi tên, phía cảnh sát các nơi chỉ biết im lặng. 【……】

Ai mà hiểu được đâu. Ban đầu, họ chỉ nghĩ đây là một vụ livestream “câu view lố lăng”, nghi ngờ chủ phòng cố tình dựng chuyện để thu hút lượt xem. Nhưng không ai ngờ rằng — tất cả mọi chuyện cô ấy nói… lại là sự thật.

Hóa ra đây lại là một vụ án nghiêm trọng tự tìm đến cửa!

Ngay lúc này, cảnh sát từ các địa phương lần lượt vào cuộc.

Tiếp đó, trong phòng livestream, cư dân mạng chứng kiến cảnh hàng loạt tài khoản có biểu tượng chính quyền — của cảnh sát các tỉnh, các thành phố — lần lượt gia nhập luồng trực tiếp. Mỗi dòng thông báo sáng lên đều là tên một đơn vị chức năng có dấu xác thực, xếp hạng nổi bật ngay đầu danh sách người xem.

Thấy cảnh sát "tới đông đủ", cả phòng livestream đang sôi sục cũng bất giác lắng xuống, ai nấy đều bắt đầu nhắn tin với thái độ nghiêm túc, ôn hòa và lễ phép hẳn lên.

Lúc này, từ khóa “thôn buôn người” đã bắt đầu lan rộng trên mạng, ngày càng có nhiều người tìm đến phòng livestream của Trì Vãn, khiến lượng người xem và nhiệt độ phòng tăng lên với tốc độ chóng mặt.

Bất kể là về độ nổi tiếng hay bảng xếp hạng tặng quà, phòng livestream của Trì Vãn đều nhanh chóng leo lên top đầu bảng của nền tảng 【Thỏ Thỏ】. Chính điều này đã khiến bộ phận quản trị phía sau nền tảng không thể không chú ý.

“... Không lẽ là bot tăng số liệu?” Một nhân viên vừa lẩm bẩm vừa mở phòng livestream để kiểm tra, rồi lập tức chết lặng khi thấy hàng loạt tài khoản có xác minh của các cơ quan công an cùng lúc đang theo dõi.

Anh ta dụi mắt lia lịa, rồi lại nhìn kỹ một lần nữa, xác nhận mình không bị hoa mắt mới ngơ ngác lẩm bẩm:

“... Mẹ ơi, chủ livestream này phạm tội gì nghiêm trọng vậy sao?”

Không lẽ là tội phạm bị truy nã toàn quốc? Bằng không, làm sao có thể thu hút nhiều cảnh sát cấp cao như thế vào xem?

……

Còn bên phía Trì Vãn, trong lúc bị hàng loạt tài khoản cảnh sát chính thức và hàng trăm nghìn người theo dõi, cô vừa cho bà Dư uống thuốc hạ sốt xong, lại tiếp tục đút thêm vài ngụm nước ấm.

“Ông Dư,” cô nghiêm túc nhìn về phía ông cụ Dư, “Cháu định ra ngoài thăm dò tình hình xung quanh thôn này, tiện thể xem có thể tìm được cháu gái của ông bà hay không.”

“Giờ chắc xe cứu thương đã lên đường rồi, ông với bà cứ ở đây chờ đi, đợi người ta đến là được.”

Ông Dư lo lắng dặn dò:

“Vậy cháu cẩn thận đấy nhé!”

Trì Vãn gật đầu, để lại đèn pin cho ông cụ, rồi lấy một chiếc khác từ trong ba lô, sau đó trèo lên khỏi hầm.

Bên ngoài, con chó đen lúc nãy vẫn còn bất tỉnh. Lo sợ nó tỉnh lại gây nguy hiểm cho ông bà Dư, Trì Vãn kéo nó ra xa rồi đặt nó bên ngoài hàng rào.

“Giờ thì mình đi xem chỗ khác trong thôn…”

Cô khẽ nói với khán giả trong phòng livestream, sau đó cẩn trọng men theo lối nhỏ, nhẹ nhàng tiến về một ngôi nhà khác trong thôn.

Và lúc này, chủ đề trong phòng livestream cũng bắt đầu chuyển hướng.

【 Chủ livestream định tự tiện đột nhập vào nhà dân sao? Như vậy có vi phạm pháp luật không? 】

【 Đột nhập gì mà đột nhập, tình huống khẩn cấp, hành động khẩn cấp. Hơn nữa không thấy cô ấy trước khi vào đều lịch sự gõ cửa à? Rõ ràng là vào vai “khách đến chơi nhà”, chỉ là chủ nhà không có ở đó thôi! 】

【 2333, gọi là "rất có lễ phép đến làm khách", chủ phòng livestream này thật biết cách khiến người ta vừa lo vừa buồn cười! 】

Quả thật, tuy biết rõ trong nhà không có ai, nhưng mỗi lần bước vào, Trì Vãn đều gõ cửa lịch sự.

“Cộc cộc cộc! Có ai ở nhà không?”

Cô gõ nhẹ cửa, đợi vài giây, không thấy ai trả lời thì đẩy cửa bước vào:

“Vậy tôi vào nhé…”

Ngôi nhà này khác với chỗ ông bà Dư bị nhốt. Nó có hàng rào xi măng và vườn rau nhỏ phía trước – kiểu nhà khá phổ biến ở vùng nông thôn. Còn nhà trước kia của ông bà Dư thì là một ngoại lệ, không có rào chắn.

Trì Vãn nhớ lại, hình như lúc nãy cô có thấy vài con sói lôi kéo người từ hướng này – có thể là người nhà của căn hộ này.

Dù vậy, những con sói kia cũng không thực sự tấn công chết người, chỉ cắn xé một chút ngoài da. Vì vậy cô không quá lo lắng.

Vừa bước vào sân, Trì Vãn liếc nhìn bốn phía, định rời đi thì bất chợt giật nhẹ vành tai – hình như có tiếng động gì đó.

“Chị Vãn! Căn nhà bên kia có người!”

Tiếng Bánh Bánh vang lên từ phía không trung, nó nhanh chóng bay về phía căn nhà nhỏ ở bên trái.

Đó là một gian nhà thấp, tường ngoài phủ đầy bụi bặm và cỏ dại, chỉ có cánh cửa gỗ lộ ra một góc – trông giống như nhà kho.

Trì Vãn tiến lại gần, phát hiện cánh cửa có gắn ổ khóa.

【 Đây là nhà kho thật à? Sao lại có cả khóa móc thế này? 】

【 Chắc là cất giữ vật gì quan trọng nên mới khóa lại? 】

【 Nhà nào mà để đồ quý giá trong một căn phòng thấp tè, ẩm mốc thế kia chứ? Có gì đó không ổn! 】

【 Tôi có dự cảm xấu, bên trong căn phòng này chắc chắn có điều mờ ám! 】

Quả thật, Trì Vãn cũng cảm thấy căn nhà này có điểm kỳ lạ.

Cô chăm chú quan sát ổ khóa một lúc, sau đó rút ra từ túi áo một chiếc kẹp tóc, nhét vào ổ.

“Giải thích một chút nha, tôi chưa từng mở khóa nhà người khác bao giờ đâu. Tôi học cái này chỉ vì hay quên chìa khóa nhà nên phải tự mở cửa phòng mình thôi!”

Chưa dứt lời, “cách” một tiếng, ổ khóa bung ra dễ dàng.

Khán giả trong phòng livestream choáng váng:

Sau khi mở khóa, Trì Vãn vươn tay đẩy cửa ra.

“Két——”

Một tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên, cánh cửa từ từ mở rộng. Bên trong là một màn tối đen như mực, dần dần hiện rõ dưới ánh sáng từ điện thoại và máy quay trước mặt cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc