“Cẩn thận nhé, trong này có bậc thang, em đi chậm thôi. Chị chờ ở ngoài này.”
“Vâng… cảm ơn…”
Lâm Uyển Ngôn gượng gạo nở nụ cười, khẽ bước vào nhà vệ sinh.
Vừa vào bên trong, cô lập tức đóng cửa lại. Đôi tay run rẩy, tim đập loạn lên, đầu óc vội vã tính xem phải cầu cứu ai để thoát khỏi đây.
Nhờ ai bây giờ?
Người thân không ở thành phố này, bạn bè cùng lớp sau khi tốt nghiệp cũng đã rời đi cả.
Cao Diệu và Tô San thì ở quá xa, lúc này chắc chắn không thể tới kịp.
Chị Lâm!
Ý nghĩ vừa lóe lên, cô lại thấy nản lòng. Chính chị Lâm là người giới thiệu cô tới đây khám mắt, nếu bác sĩ nói bệnh tình nghiêm trọng, có lẽ chị cũng sẽ khuyên cô nên nghe theo…
Vậy thì làm sao bây giờ?
“Cốc, cốc, cốc…”
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Cả người Lâm Uyển Ngôn cứng đờ, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Có… có người rồi!” cô lắp bắp đáp.
“Vâng… vâng.”
Nghe tiếng bước chân y tá rời đi, Lâm Uyển Ngôn vội vàng mở điện thoại, cố nhớ xem ở Hải Thị còn ai quen biết không.
Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một số liên lạc, bác sĩ Dương Lâm. Lần trước khám mắt, cô có lưu lại số của anh.
Cô hơi do dự. Hai người vốn chẳng có quan hệ gì, tự dưng gọi cầu cứu liệu anh ấy có giúp không?
Gọi cảnh sát thì không ổn, chuyện này chẳng thể nói rõ được, họ chắc chắn không tới.
Làm thế nào đây?
Trong cơn hoảng loạn, cuối cùng Lâm Uyển Ngôn cắn răng bấm gọi cho bác sĩ Dương Lâm, thầm cầu khấn anh nhớ tình lần trước cô giúp một tay mà ra tay cứu mình.
“Tut… tut…”
Từng tiếng chuông chờ khiến tim cô treo lơ lửng.
“Alo, xin chào.”
Nghe giọng quen thuộc, mắt cô cay xè, suýt bật khóc:
“Bác sĩ Dương… tôi là Lâm Uyển Ngôn đây…”
Bên kia, Dương Lâm thoáng bất ngờ, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Là cô à? Mắt lại khó chịu sao? Hay có chuyện gì?”
Lâm Uyển Ngôn cuống quýt kể lại mọi việc vừa xảy ra ở bệnh viện.
“Họ bắt tôi làm thủ tục nhập viện, nói là phải mổ gì đó. Giờ còn cho y tá kè kè giám sát tôi, không cho tôi đi đâu. Tôi đang trốn trong nhà vệ sinh…”
Nghe tới ba chữ “bệnh viện Ngải Nhĩ”, sắc mặt Dương Lâm lập tức căng lại. Anh vội nhắn tin liên hệ với người quen.
“Tiểu Lâm, nghe tôi. Cứ ở yên trong nhà vệ sinh, đừng ra ngoài. Tôi đã nhờ người tới tìm cô, tên anh ấy là Lý Chí…”
Anh nói nhanh nhưng vẫn rất kiên nhẫn.
“Giờ cô hãy hít sâu, bình tĩnh lại. Nếu họ lôi cô ra làm thủ tục cũng đừng phản kháng, cô cứ làm theo. Họ sẽ không mổ ngay đâu, nhanh nhất cũng phải đợi ngày mai. Đừng sợ.”
Giọng anh dịu dàng, chắc chắn, như một chiếc phao cứu sinh giữa biển hoảng loạn.
“Cảm ơn bác sĩ… tôi thật sự không biết trông cậy ai nữa…”
“Yên tâm, tôi sẽ tới đón cô.”
Dương Lâm dứt lời liền lao ra bãi xe, lái xe thẳng về phía bệnh viện.
Bên ngoài, y tá lại mất kiên nhẫn, tiếp tục gõ cửa:
“Lâm tiểu thư, xong chưa? Người ta sắp tan ca rồi đấy.”
Tiếng ấy vọng vào điện thoại, Dương Lâm cũng nghe rõ. Anh thấp giọng căn dặn:
“Đừng sợ, bình tĩnh, nói mạnh mẽ lên.”
Nghe theo, Lâm Uyển Ngôn cố gắng lấy lại giọng, quát ra ngoài:
“Em đau bụng, không ra được! Chị bận thì cứ đi đi, mai em làm thủ tục cũng được mà, sao lại gấp thế!”
Bên ngoài, y tá sa sầm mặt, vẫn cố nài:
“Nhưng bác sĩ Hạ dặn em phải nhập viện tối nay, còn phải làm trị liệu trước khi mổ…”
Trong điện thoại, giọng Dương Lâm chắc nịch:
“Đừng nghe cô ta, mắt của cô không có vấn đề gì nghiêm trọng cả. Lát tôi kiểm tra cho cô nhé.”
“Vâng.” Uyển Ngôn đáp khẽ.
Y tá gõ cửa thêm lần nữa:
“Lâm tiểu thư, nghe thấy không?”
“Đủ rồi! Đi vệ sinh cũng không cho em yên ổn được à? Bệnh viện các chị cấm cả đi vệ sinh à?” cô bật lại.
Y tá cứng họng, đành hạ giọng:
“Được rồi, vậy em cứ tiếp tục, chị không làm phiền nữa.”
Nghe bước chân dần xa, Lâm Uyển Ngôn mới khẽ thở phào.
Lúc này, Lý Chí được Dương Lâm nhờ vừa nhận tin nhắn. Anh thoáng khựng lại, rồi nhanh chóng lấy cớ “viết báo cáo cuối ngày” để xuống lầu.
Đi tới khu vệ sinh ở tầng một, anh thấy cô y tá kia đang đứng chờ.
“Ê, Tiểu Trương, sao còn ở đây?”
“Bác sĩ Lý, anh chưa về ạ?”
“Chưa, tôi còn chút việc ở phòng khám. Còn cô, tối nay phải trực à?”
“Không, tuần sau em mới trực đêm…”
Hai người nói chuyện qua lại, Lý Chí cố tình cầm chân cô ta.
Trong lúc đó, Lâm Uyển Ngôn lén mở cửa, căng thẳng nghe từng câu bên ngoài.
“Đừng sợ, anh ấy sẽ giúp cô ra ngoài.” Dương Lâm lại khẽ nhắc qua điện thoại.
“Vâng.”
Cô hít sâu, lấy hết can đảm bước nhanh ra ngoài.
Y tá vẫn quay lưng trò chuyện, Lý Chí cũng giả vờ không nhìn thấy, chỉ tiếp tục mỉm cười nói chuyện.
Nhân lúc ấy, Lâm Uyển Ngôn lập tức rảo bước, lao thẳng ra cửa lớn.
Thấy bóng cô đã khuất ngoài cổng bệnh viện, Lý Chí mới yên tâm, tiếp tục giả vờ nói chuyện thêm vài câu.
Một đồng nghiệp đi ngang còn chào:
“Ê, bác sĩ Lý, chưa tan làm à?”
Anh giả bộ giật mình, ngó đồng hồ:
“Ôi chà, mải tán gẫu với Tiểu Trương quên mất cả việc chính rồi!”
Y tá lúc này mới sực nhớ trong nhà vệ sinh, vẫn còn một “bệnh nhân” chưa đi ra…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)