“Haizz…”
Ngải Lâm thở dài, trong mắt vẫn còn ánh lên vẻ sợ hãi:
“Tối hôm qua lẽ ra chị phải nghe lời em, không nên gọi đồ ăn. Chị thật không ngờ, bây giờ xã hội còn có loại người như thế…”
Nói tới đây, cả người chị run rẩy không kìm nổi. Chị nghĩ mà vẫn thấy kinh hãi: nếu hôm qua công an không kịp đến, thì giờ này có lẽ chị đã…
“Chị Lâm, đừng nghĩ nữa, giờ chị an toàn rồi.”
Lâm Uyển Ngôn cũng không biết phải an ủi thế nào, vì gặp chuyện này, đúng là chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy sợ.
Cô đảo mắt nhìn quanh phòng đây là phòng bệnh đơn.
“Chị Lâm, gia đình chị có ai tới chưa?”
Ngải Lâm nửa nằm nửa ngồi, lắc đầu:
“Chị chưa nói với người nhà. Nhưng bạn trai chị đã tới rồi, giờ đang xuống mua đồ ăn cho chị.”
“Vậy thì tốt rồi, có người chăm sóc cho chị là yên em tâm rồi.” Uyển Ngôn gật đầu.
Ngải Lâm nhìn vào mắt cô, nhíu mày:
“Mắt của em chẳng phải đã đỡ rồi sao? Sao lại đỏ lên thế này? Nhìn còn nặng hơn đấy, em nên đi khám mắt đi.”
Nhắc đến mắt, bên trái của Uyển Ngôn lập tức nhói đau.
“X… xít…”
“Sao thế?”
Uyển Ngôn cười khổ:
“Không nhắc thì thôi, nhắc đến em lại đau.”
“Không được, em phải đi khám đi. Khoa mắt ở…”
Đúng lúc ấy, một y tá bước vào phát thuốc cho Ngải Lâm.
“Chị ơi, y tá, khoa mắt ở đâu ạ? Mắt bạn em đỏ lắm, lại còn rất đau nữa.” Ngải Lâm vội vàng hỏi.
Y tá quay sang nhìn mắt Uyển Ngôn, khẽ nhíu mày:
“Quả thực trông khá nặng.”
“Không cần đâu ạ, em tự đi được.”
Ngải Lâm thúc giục:
“Đi nhanh đi, chị không sao đâu, lát nữa bạn trai chị sẽ về mà.”
Uyển Ngôn nghe vậy, đành đứng dậy cáo từ.
Trong lòng, cô vốn không muốn khám ở đây. Cô biết viện tư phí khám rất cao, lại không đáng tin bằng bệnh viện công. Tiền sinh hoạt của cô vốn đã eo hẹp, nếu cần, cô sẽ quay lại bệnh viện lần trước.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, đã có y tá khác chạy tới đỡ cô, nằng nặc muốn đưa cô lên tầng hai.
“Không cần, không cần đâu, để em tự đi cũng được, phiền chị quá rồi.” Uyển Ngôn vội vàng từ chối.
Song, mấy y tá ở đây nhiệt tình quá mức, kiên quyết dìu cô tới khoa mắt.
Cửa khoa mắt đã gần kề, lòng Uyển Ngôn ngổn ngang. Cô không biết làm sao thoát ra.
“Đây rồi, khoa mắt của khu nội trú. Trường khoa đang ở văn phòng, em đừng lo, để trưởng khoa khám cho là yên tâm nhất.”
Y tá trấn an, rồi gõ cửa phòng bác sĩ.
Uyển Ngôn cau mặt. Cô đâu có muốn khám, cô chỉ muốn đi khỏi đây!
“Trưởng khoa, có bệnh nhân mắt đỏ, đau nặng lắm, nhờ ông xem qua.”
“Vào đi, để tôi xem.”
Một ông bác sĩ chừng ngoài năm mươi, tóc đã thưa, liếc mắt nhìn cô rồi cúi đầu:
“Qua phòng khám nằm xuống đi, tôi sang xem ngay.”
Thế là Uyển Ngôn bị đưa vào phòng chuyên mắt, nằm ngửa trên giường.
Trong đầu cô đang lẩm nhẩm tính toán chi phí khám, mà còn lại là trưởng khoa khám nữa chắc đắt lắm, thêm cả chi phí điều trị nữa… Nếu bác sĩ mà kê thuốc, cô sẽ bỏ về, mà không lấy, để khỏi phải trả tiền thuốc.
“Cạch!”
Ánh đèn chói chang bật sáng, chiếu thẳng vào mắt cô.
“Mở mắt ra nào, để tôi xem.” bác sĩ ngồi xuống cạnh, mang găng tay y tế.
Uyển Ngôn chỉ có thể nheo mắt, ánh sáng gay gắt quá.
Đèn được dịch sang chỗ khác, cô mới từ từ mở ra.
“Bị từ bao giờ rồi? Triệu chứng thế nào?”
Cô kể lại tình trạng của mình.
Ngay sau đó, bác sĩ vươn tay, định tách mí mắt cô ra.
Khoảnh khắc bàn tay chạm vào, một luồng cảm giác quen thuộc khiến Uyển Ngôn cứng đờ.
Trước mắt cô bỗng hiện ra một cảnh tượng. Và khi thấy rõ người nằm trên giường bệnh kia, hơi thở cô lập tức nghẹn lại.
Trời ơi… lần này, chính cô lại là nhân vật trong cảnh tượng đó!
Trong hình ảnh, cô bị đẩy vào phòng mổ.
Cũng chính là vị bác sĩ này, lạnh lùng lấy đi giác mạc của cô, ghép cho một người khác. Còn cô thì bị bỏ mặc, nằm trơ trọi trên bàn mổ…
Không chỉ có mình cô. Trong căn phòng ấy, la liệt những thân thể khác, cũng nằm bất động.
Có người ngực thủng một lỗ lớn, có người gan đã bị moi mất…
Khắp nơi máu me đầm đìa, chẳng ai buồn cầm máu cho họ, chẳng có ai cứu chữa cả.
Uyển Ngôn hoảng hốt né đầu qua, không dám nhìn nữa!
Không thể nào… Hóa ra, bệnh viện này là “bệnh viện tiêu thụ người!”
“Đừng cử động, tôi chưa khám xong!”
Bác sĩ vội giữ cô lại.
Uyển Ngôn bật dậy:
“Tôi… tôi có việc gấp, tôi không khám nữa, tôi phải về ngay.”
Nhưng ông ta ghì chặt lấy cô:
“Mắt cô đã xuất huyết, nhiễm trùng nặng rồi. Cần làm tiểu phẫu ngay.
Tốt nhất là bây giờ nhập viện, bằng không cô có nguy cơ mù vĩnh viễn đấy.”
Uyển Ngôn không còn tin lời nào nữa. Cô chắc chắn rằng, nếu cô nghe theo lời của bệnh viện này nói, cô không chỉ mù, mà ngay cả tính mạng cũng khó giữ!
Cô cố vùng ra, song thấy thái độ của gã bác sĩ kia, e rằng họ sẽ chẳng dễ gì cho cô đi. Cô đành miễn cưỡng gật đầu, giả vờ đồng ý.
Quả nhiên, ông ta buông tay ra, ra hiệu cho y tá đưa cô đi làm thủ tục nhập viện.
Y tá mỉm cười, đỡ cô đứng lên, rồi dìu ra ngoài.
Đến thang máy, Lâm Uyển Ngôn cố nén sợ lại, rồi nói:
“Em… em chưa mang gì cả. Người nhà cũng không ở đây. Tôi muốn về lấy đồ rồi quay lại làm thủ tục, được không?”
Y tá vẫn cười dịu dàng:
“Em không cần lo, bệnh viện đã chuẩn bị đầy đủ. Trong phòng bệnh có hết đồ dùng cá nhân: quần áo, đồ lót, bàn chải, khăn mặt… nên em không cần đi đâu cả.
Với tình trạng hiện giờ, tốt nhất em nên ở lại viện. Chẳng may bên ngoài có chuyện gì bất trắc thì…”
Chữ “bất trắc” vừa thốt ra, nỗi sợ trong lòng Uyển Ngôn trào dâng. Hai chữ ấy khiến cô liên tưởng đến hàng loạt cảnh phim đen tối từng xem.
Có phải bọn chúng định vì giác mạc phù hợp, mà giết cô, rồi dựng hiện trường giả là “tai nạn”?
Chỉ vài giây ngắn ngủi, đầu óc Uyển Ngôn đã vẽ ra vô số viễn cảnh u ám kinh hoàng.
Thang máy đã xuống tới tầng một. Phía trước là quầy thu phí.
Lâm Uyển Ngôn vội ôm bụng:
“À… xin hỏi, nhà vệ sinh ở đâu? Em muốn đi vệ sinh một chút.”
Ánh mắt y tá thoáng lóe lên, rồi lại mỉm cười, đưa cô rẽ sang hành lang bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)