Những loài thực vật khác trong khu dân cư Hòa Khánh chắc cũng chẳng khác gì cỏ dại… Ừm, thứ khác thường duy nhất chính là cây cỏ bốn lá khổng lồ kia.
Lê Dạng ngẩng đầu, nhìn về phía cây cỏ bốn lá đang xòe ra như một chiếc ô lớn.
Trong ký ức của nguyên chủ, mức độ an toàn của cây cỏ bốn lá này rất cao, nhưng đối với một Lê Dạng đến từ thế kỷ 21, cô thực sự không thể hiểu nổi tại sao lại có một cây cỏ bốn lá lớn đến như vậy.
Dù mức độ an toàn có cao đến đâu, trông nó cũng rất không an toàn, chỉ là lúc này cô không còn lựa chọn nào khác.
Lá của cây cỏ bốn lá chiếm một khoảng đất rất rộng, nhưng thân cây không quá to. Nếu có thể chặt đứt thân cây, có lẽ là có thể “thu hoạch” được nó.
Lê Dạng về nhà lục lọi một hồi, tìm thấy chiếc rìu giấu trong tủ quần áo.
Đây là do bà nội của nguyên chủ mua. Hai bà cháu một già một trẻ, trong nhà chắc chắn phải có một món vũ khí phòng thân, lỡ bị người ta bắt nạt đến tận cửa thì còn có thể lấy ra dọa người.
Thế là, khu dân cư Hòa Khánh liền có cảnh tượng này, Lê Dạng chặt liền tù tì hai tiếng đồng hồ.
Coong coong coong, trên thân cây cỏ bốn lá chỉ có thêm vài vết rìu nông choèn.
Cánh tay Lê Dạng vừa mỏi vừa đau, mệt đến thở hổn hển, nhưng may là có “hệ thống Trường Sinh” hỗ trợ, cô dù có vật lộn thế nào, chỉ cần thời gian chưa hết thì cũng không đến nỗi kiệt sức mà chết.
Coong coong coong!
Lại thêm hai tiếng nữa.
Những người dân trong khu hóng chuyện đều kinh ngạc: “Vẫn còn đang chặt cơ à!”
“Đứa nhỏ này trông gầy yếu mà sức khỏe thật không nhỏ!”
“Tiếc là đầu óc không được lanh lợi cho lắm, ha ha ha.”
Trời dần tối, người xem náo nhiệt cũng càng lúc càng đông. Mọi người mỗi người một câu, nhưng chẳng ai có ý định tiến lên giúp đỡ. Giúp cái gì chứ, cô ta rõ ràng đang làm chuyện ngu ngốc, ai lại muốn đi làm kẻ ngốc thứ hai.
Khi Hà Tùng đến khu dân cư Hòa Khánh, cảnh tượng đập vào mắt anh chính là một cô gái nhỏ đang thực hiện một việc chẳng khác nào “Ngu Công dời núi”.
Anh vừa từ “Tinh Giới” ra, đi ngang qua khu dân cư này thì cảm nhận được có cây cối biến dị, định bụng tiện đường dọn dẹp. Mấy năm nay, ánh sao khuếch tán ngày càng lợi hại, ngay cả những nơi nguyên khí loãng như thế này cũng liên tiếp có động thực vật biến dị.
Hà Tùng liếc mắt một cái đã thấy cô gái đang xách rìu, ra sức chặt cây.
Bên cạnh có người vây xem, anh nhanh chóng hỏi rõ ngọn ngành.
Vậy mà đã chặt bốn năm tiếng đồng hồ! Thể lực và sức bền đều rất đáng kinh ngạc!
Hà Tùng nhìn cô gái gầy gò, cô mặc một chiếc áo hoodie dài tay, quần cũng rộng thùng thình, cả người gầy như cây sậy, cổ tay nhỏ nhắn chẳng to hơn cán rìu trong tay là bao. Thế nhưng, vẻ mặt cô lại bình tĩnh và kiên định đến lạ, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài yếu đuối.
Không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Trong hàng ngũ “Chấp Tinh giả” cũng không thiếu những tráng sĩ trông thì yếu đuối nhưng thực chất có thể nhổ bật cả gốc liễu.
Đám đông dần dần giải tán, mọi người vốn chỉ đến xem cho vui, xem lâu lại thấy nhàm chán, lần lượt về nhà ăn cơm, tắm rửa, đi ngủ.
Hà Tùng hứng thú đứng xem một lúc.
Cây cỏ bốn lá này không có sức tấn công nhưng sức phòng ngự lại rất cao, cấp bậc tổng hợp không chừng đã đạt đến nhị phẩm. Dị thực vật nhị phẩm, cho dù là anh cũng phải chém hai nhát mới dọn dẹp được.
“Cần giúp không?” Hà Tùng cười tủm tỉm lên tiếng.
Lê Dạng đang hết sức tập trung chặt cỏ bốn lá thì giật mình, cô hơi nghiêng đầu, nhìn thấy người lạ bên cạnh.
Anh ta khoảng hai mươi tư, hai lăm tuổi, gương mặt thanh tú, dáng người cao gầy, chỉ là thân hình hơi mảnh khảnh. Chiếc áo sơ mi trắng buông hờ hững, để lộ xương quai xanh trắng nõn, trên đó có treo một sợi dây chuyền bạc.
Trông cũng đẹp trai đấy, nhưng xin đừng xía vào chuyện của người khác.
Lê Dạng nhanh chóng đáp: “Không cần!”
Hà Tùng rõ ràng ngẩn người ra.
Lê Dạng cũng không nói nhiều, chặt càng lúc càng nhanh hơn. Vẻ mặt cô vững như Thái Sơn, nhưng trong lòng thì hoảng loạn vô cùng.
Hà Tùng: “?”
Lê Dạng nhìn ra người trước mắt không phải tầm thường, nếu thật sự bị anh ta một nhát thu dọn mất, cô biết đi đâu tìm cây cối biến dị để kéo dài mạng sống đây?
Mấu chốt là cũng không có nhiều thời gian để cô đi tìm!
Lê Dạng chỉ có thể sa sầm mặt, nghiêm túc bịa chuyện: “Nó mọc ngay trên mộ của ba mẹ tôi. Mối thù đào mộ này không đội trời chung.”
Hà Tùng kinh ngạc: “Đây là con đường chính của khu dân cư mà…”
Lê Dạng thầm xin lỗi nguyên chủ trong lòng, tiếp tục nói bừa: “Đây là di nguyện của ba mẹ tôi, trước khi mất họ không yên tâm về tôi, muốn luôn ở bên cạnh tôi, nên bảo tôi lén chôn họ ở đây.”
Hà Tùng: “…”
Lê Dạng vốn đã kiệt sức, dáng vẻ vô cùng thảm hại, lúc này chẳng cần gắng sức, chỉ cần hơi nén cảm xúc là hốc mắt đã đỏ hoe. Cô nhìn Hà Tùng, dáng vẻ thê thảm đến mức không thể thê thảm hơn: “Mối thù này tôi muốn tự tay báo, vậy nên xin anh đừng giúp, được không?”
Hà Tùng bị dọa cho hết hồn, vội nói: “Được, được thôi.”
Lê Dạng không nói nhiều nữa, tiếp tục dồn sức chém lia lịa.
Người này sao còn chưa đi? Anh ta sẽ không lén ra tay chứ?
Có áp lực ngược lại càng có động lực.
Lê Dạng bộc phát ra sức lực kinh người, sau khi loảng xoảng chém thêm mấy chục nhát, chỉ nghe một tiếng “rắc”.
Thân cây cứng như thép cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.
Lê Dạng sợ lại có sự cố bất ngờ, cô dồn hết sức bình sinh chém thêm mấy nhát nữa, hoàn toàn hạ gục cây cỏ bốn lá khổng lồ.
Hà Tùng nuốt nước bọt, nói: “Cô báo… ờ…” Anh ta luôn cảm thấy lời này có gì đó kỳ quặc, không nói nên lời.
Lê Dạng trầm giọng nói: “Đúng vậy, tôi đã báo thù rửa hận.”
Hệ thống vang lên một tiếng “ting”, một dòng thông báo hiện ra: 【Tuổi thọ cộng 10 (năm).】
Lê Dạng: “!” Nhiều vậy sao!
Cô còn chưa kịp thở hết hơi, hệ thống lại vang lên một tiếng “ting”: “Xin chú ý, tuổi thọ đã đạt đến giới hạn.”
Mới có mười năm thôi mà, sao đã đạt đến giới hạn rồi?
Cũng chẳng màng đến việc có người bên cạnh, Lê Dạng gọi ra bảng điều khiển để kiểm tra.
Họ tên: Lê Dạng
Tuổi thọ: 10 (năm)
Thể chất: 30
Tinh thần: 30
Ghi chú: Tuổi thọ đã đạt đến giới hạn, xin hãy nhanh chóng nâng cao cường độ thể chất, nếu không sẽ không thể tích trữ tuổi thọ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

