Tiết trời tháng Năm thật dễ chịu. Ánh nắng hoàng hôn không gay gắt rọi xuống, khiến cho khu dân cư cũ nát, tồi tàn này cũng được nhuộm một vẻ dịu dàng, yên ả. Ở khu dân cư Hòa Khánh, khoảng cách giữa các tòa nhà vốn đã hẹp, lại thêm đủ thứ công trình xây dựng trái phép, khiến cho nhà này san sát nhà kia, ban công gần như đối mặt với ban công.
Con đường chính duy nhất cũng chẳng mấy rộng rãi, ấy vậy mà lúc này, một ngã rẽ còn bị một thứ chiếm giữ. Đó không phải do người dân lấn chiếm, mà là một cây cỏ bốn lá khổng lồ, sừng sững án ngữ ngay tại đó.
Cỏ bốn lá vốn là một loài cây rất phổ biến, thường chỉ to bằng ngón tay cái. Thế nhưng, cây cỏ trước mắt lại cao đến chừng hai mét, bốn chiếc lá khổng lồ xòe rộng ra, chiếm trọn cả một khu vực. Thân rễ mảnh khảnh của nó lại cứng như thép, một nhát rìu bổ xuống chỉ nghe thấy tiếng coong.
Coong! Coong! Coong!
Một cô gái gầy gò đang vung chiếc rìu, bổ từng nhát một vào thân cây cỏ bốn lá khổng lồ.
Cô gái trông trạc mười bảy, mười tám tuổi. Có lẽ vì thiếu ăn quanh năm nên thân hình cô mỏng manh như một que củi. Mái tóc đen rối bù che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ những giọt mồ hôi đang lăn dài trên gò má, chảy xuống cổ làm ướt đẫm cả cổ áo.
Những người đi ngang qua bàn tán: “Cô ta vẫn còn đang chặt à, chặt bao lâu rồi nhỉ?”
“Chắc cũng được hai tiếng rồi chứ?”
“Cây cỏ bốn lá này đúng là chẳng hề hấn gì!”
“Dù sao cũng là cây cối biến dị, tuy không có tính công kích nhưng cũng chẳng phải người thường có thể chặt nổi.”
Cây cỏ bốn lá khổng lồ này xuất hiện từ một tháng trước.
Ban đầu, người dân trong khu rất hoảng sợ, lo rằng nó có tính công kích. Mãi cho đến khi chính quyền cử người mang thiết bị đến kiểm tra suốt nửa ngày rồi đưa ra mức độ an toàn: Cực cao.
Cái gọi là “cực cao” nghĩa là nó không những không chủ động tấn công con người, mà ngay cả khi bị tấn công cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng nào.
Thời đại này, sinh vật biến dị nhiều vô kể, chỉ cần mức độ an toàn đủ cao thì chính quyền cũng chẳng rảnh rang cử người đến dọn dẹp, thật sự là không đủ nhân lực.
Thế là, một tháng trôi qua, cây cỏ bốn lá vẫn sừng sững ở đó như một bức tượng.
Cư dân trong khu cũng thấy phiền phức, con đường chính vốn đã hẹp, giờ lại phải đi vòng qua nó. Nhưng phiền thì phiền, chẳng ai muốn bỏ sức ra để chặt cái của nợ này đi cả.
Ai cũng mang trong đầu suy nghĩ: “Việc gì phải vội, khu dân cư đông người thế này, thể nào cũng có người mất kiên nhẫn thôi”, cứ thế mà trì hoãn suốt một tháng.
Mãi cho đến hôm nay, cuối cùng cũng có người đến dọn dẹp cây cỏ bốn lá khổng lồ này, mà lại là một cô gái gầy gò, nhỏ bé.
Cô xách theo một chiếc rìu, loảng xoảng chặt suốt hai tiếng đồng hồ.
Thế nhưng hai tiếng trôi qua, cây cỏ bốn lá vẫn không hề sứt mẻ. Có người khuyên cô: “Đừng phí sức nữa, đây là cây cối biến dị, người thường không xử lý được đâu!”
Cô gái không nói một lời.
Lại có người nói: “Cứ để cô ta chặt đi, nhỡ chặt được thì chúng ta cũng đỡ phải đi đường vòng mỗi ngày.”
“Cô ta mà chặt được mới có quỷ ấy!”
“Anh quản nhiều thế làm gì, có phải bắt anh chặt đâu.”
“Tôi chỉ không muốn nhìn cô ta ngốc nghếch như vậy thôi!”
Cô gái đang chặt cỏ bốn lá tên là Lê Dạng.
Cô ngốc ư?
Xét theo kinh nghiệm ở kiếp trước, cô thực sự chẳng có chút liên quan nào đến từ “ngốc”.
Sau khi cha mẹ qua đời vì tai nạn, Lê Dạng đã dựa vào học bổng để nuôi sống bản thân, thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu. Sau khi tốt nghiệp, cô lại nhận được lời mời làm việc từ một tập đoàn lớn, mức lương khởi điểm hàng năm đã lên tới bảy con số.
Ai mà ngờ được, khi cô đang vùi đầu vào dự án đến tối tăm mặt mũi, vừa ngủ một giấc dậy đã biến thành một cô gái đáng thương vừa qua đời vì bạo bệnh.
Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô, cũng không cha không mẹ, nhưng cô ấy còn có bà nội nuôi ăn học. Tiếc là nửa năm trước, bà nội đã qua đời. Nguyên chủ đành phải thôi học, đi làm đủ mọi việc lặt vặt để duy trì cuộc sống. Đáng tiếc, thể chất của cô ấy quá yếu, một trận sốt cao đã cướp đi mạng sống của cô.
Lúc Lê Dạng xuyên qua vẫn đang sốt cao, toàn thân choáng váng.
Cô không hiểu, tại sao mình lại xuyên không?
Chẳng lẽ mình cũng chết rồi? Chết vì lao lực khi làm dự án?
Cô đâu có thấy mệt!
Một tiếng “ting” giòn tan vang lên, một giao diện bán trong suốt hiện ra trước mắt cô: 【Sinh mệnh lực dồi dào… Ý chí kiên định… Phù hợp điều kiện…】
【Đang kiểm tra thông tin…】
【Đang tải hệ thống Trường Sinh…】
Sau khi thanh tiến trình đầy, giao diện trong suốt chuyển thành màu xanh lục nhạt, bên trên hiện lên một dòng chữ: 【Hệ thống Trường Sinh đã được kích hoạt.】
Giao diện lại nháy lên, tiếp đó hiện ra mấy dòng chữ.
Họ tên: Lê Dạng
Tuổi thọ: 1 (ngày)
Thể chất: 30
Tinh thần: 30
Ghi chú: Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày, xin hãy nhanh chóng thu hoạch cây cối để kéo dài tuổi thọ.
Dòng ghi chú cuối cùng có màu đỏ như máu, trông vô cùng chói mắt. Lê Dạng nhìn mà kinh hồn bạt vía, tuổi thọ của mình chỉ còn lại một ngày thôi sao!
Lê Dạng ngồi dậy khỏi giường, bất ngờ phát hiện tình trạng cơ thể mình đã tốt hơn nhiều. Cô sờ trán, nhiệt độ đã hạ, cảm giác mệt mỏi váng vất đầu óc cũng biến mất, cơ thể cũng đã có lại sức lực.
Là vì đã kích hoạt cái hệ thống Trường Sinh này sao?
Trường sinh?
Hai chữ này đánh mạnh vào tâm trí Lê Dạng, ai mà không muốn trường sinh bất lão cơ chứ? Cũng không biết hệ thống này từ đâu ra, liệu có nguy hiểm gì không.
Nhưng cô đã xuyên không rồi, trong ký ức của nguyên chủ, thế giới này còn có cả sinh vật biến dị, điều đó khiến cho hệ thống Trường Sinh này cũng chẳng có gì là lạ.
Điều Lê Dạng lo lắng nhất lúc này chính là dòng ghi chú nhắc nhở.
Cô vừa nghĩ đến, giao diện lại hiện ra trước mắt.
Mục “Tuổi thọ” từ 1 (ngày) đã chuyển thành 24 (giờ).
Lê Dạng cảm nhận một cách chân thực nhất thế nào là — sinh mệnh đang trôi đi.
Lê Dạng lẩm bẩm: “Chờ con số này biến thành không, mình sẽ chết? Muốn có được sinh mệnh thì phải thu hoạch cây cối?” Điều này rất dễ hiểu, nhưng chính vì quá dễ hiểu nên lại khiến người ta không biết phải làm thế nào cho đúng.
Cô phải thu hoạch loại cây cối nào? Có yêu cầu về chủng loại không? Lúc này, Lê Dạng vẫn chưa dám thách thức cây cỏ bốn lá khổng lồ kia, mà chọn đám cỏ dại ven đường.
Lê Dạng: “…”
Tin tốt là, thu hoạch cỏ dại có thể kéo dài mạng sống.
Tin xấu là, mỗi lần chỉ được một giây, cứ thế này chắc cô phải làm đến chết mất!
Cỏ dại trong khu dân cư Hòa Khánh cũng không ít, nhưng Lê Dạng mất hai phút nhổ cỏ mà sinh mệnh chỉ tăng được 1 giây, thu không đủ chi.
Lê Dạng tiếp tục lục lọi ký ức của nguyên chủ… Bên ngoài thành phố đúng là có ruộng đồng, nhưng thế giới này không yên ổn, ra khỏi thành rất không an toàn, lỡ đụng phải sinh vật biến dị có tính công kích thì toi mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

