Cất nước xong xuôi, cô múc một ít vào nồi đun sôi, rót một bát cho bố, bát kia bón cho người đàn ông đang nằm trên giường.
Lấy mấy ống trúc nhặt được về, dùng nước sôi tráng qua rửa sạch sẽ, đem phần nước ấm còn lại rót vào ống trúc, đưa cho Bạch Chương một cái.
“Bố, cái này là ống trúc con nhặt được, bên trong có nước đun sôi để nguội, bố đừng tiếc mà không uống.”
Cái còn lại cô tạm thời giữ lấy.
“Bố, con đi đem đồ vật hôm nay mang về đổi đi đã, chờ trở về sẽ nấu cơm.”
“Được, đi nhanh về nhanh, đừng đi Sảnh Giao dịch.” Ông vẫn sợ con gái không nghe lời.
“Vâng, con biết rồi.” Nói xong cô cõng cái giỏ đi ra ngoài.
Sảnh Giao dịch Liên minh nằm ở Khu An Toàn, cách nhà họ tận 3 km, phải đi bộ nửa giờ.
Còn cửa hàng của bà Lý thì nằm gần cổng Khu An Toàn hơn.
Nơi này người ở không nhiều lắm, nhà cửa lại rõ ràng tốt hơn không ít, ít nhất là quy hoạch trật tự, tương đối thống nhất, phần lớn là những cửa hàng không tên.
Có rất nhiều người giống cô, cõng hoặc xách bao lớn bao nhỏ ra ra vào vào các cửa tiệm, xem ra đều là đi bán đồ.
Đi đến cửa tiệm của bà Lý, trên cửa cũng không có biển hiệu, trông cũ kỹ hơn so với các mặt tiền cửa hàng khác.
Nhấc chân đi vào, bên trong hơi tối. Thích ứng một lúc cô mới nhìn thấy trong góc, trên ghế nằm có một bà lão, hình như đã ngủ rồi.
Đang do dự không biết có nên đánh thức bà ấy hay không, liền thấy đối phương mở bừng mắt: “Bé Nhiễm, con tới rồi à.” Nói xong liền đứng dậy.
“Bà Lý.” Cô ngoan ngoãn gọi. Bà Lý dáng người không cao, trên mặt đầy nếp nhăn, nhưng cười rộ lên rất hiền từ. Bà ấy và bố là chỗ quen biết đã lâu, đối với Bạch Tâm Nhiễm vẫn là rất tốt.
“Dạ, bà Lý, con tới bán đồ.” Nói rồi cô liền lấy đồ từ trong giỏ ra, thực tế là lặng lẽ lấy từ trong không gian, bên trên giỏ có phủ cỏ tranh nên không sợ bị người thấy.
Trước tiên móc ra một tấm da, lại lấy ra xương cốt.
“Bà Lý, thịt bà có thu không?” Bạch Tâm Nhiễm khẽ hỏi bà Lý.
“Cái gì? Con còn có thịt? Con bé này sao không nói sớm.” Nói xong bà vội vã chạy ra đóng cửa lại.
“Về sau có của lạ phải nói trước tiên.” Còn tưởng rằng giống như trước đây chỉ có một ít lá cải thôi chứ. Cho dù là da lông cùng xương cốt thì cũng không hấp dẫn bằng thịt đâu.
Tuy nói con trai bà cũng ở đoàn lính đánh thuê, nhưng thịt không phải thường xuyên có, một tháng cũng chỉ ăn được một hai lần. Hiện tại thú biến dị lớn vô cùng khó giết, thịt lại càng là phóng xạ cao, phóng xạ thấp rất khó tìm, đến nỗi không phóng xạ thì bà cũng chưa từng thấy qua.
“Hì hì, con đây không phải lấy ra rồi sao? Hôm nay ngoài ý muốn bắt được một con mèo biến dị, thu thập xong liền tới chỗ bà đổi chút điểm tích lũy.” Cô cũng chỉ là hỏi trước chứ không dám trực tiếp lấy ra, cũng sợ bị người bên ngoài nhìn thấy.
“Con đụng phải thú biến dị sao? Thế nào, không bị thương chứ?” Thế mà có tấm da lớn như vậy.
“Con không sao.” Bạch Tâm Nhiễm cũng không nói thêm gì nhiều.
“Vậy là tốt rồi, bà xem mấy thứ này trước. Tấm da này còn tính là lớn, tương đối hoàn chỉnh, chỉ là chưa thuộc da, thu của con 100 điểm tích lũy.”
“Một đôi răng nanh cũng tính 100, hai cái móng vuốt 120 điểm tích lũy, hai xương cánh tay 120 điểm tích lũy, hai xương đùi 120 điểm tích lũy, còn có một cái xương cột sống 150 điểm tích lũy. Tổng cộng là 710 điểm tích lũy.” Bà Lý không biết lôi từ đâu ra cái bàn tính, gảy lách cách không ngừng.
“Thịt đâu, lấy ra xem nào.” Nhìn cái bàn không có thịt, bà liền nhắc.
“Vâng, lấy ngay đây ạ.” Nói rồi cô lại từ giỏ lấy ra gói thịt bọc lá cây.
Bà Lý nhìn mà khóe mắt giật giật. Nhà ai đem thịt ném vào giỏ thế kia, người ta đều là giấu kín mít trong người, chỉ sợ bị cướp mất.
Nhìn ánh mắt không tán đồng của bà Lý, Bạch Tâm Nhiễm còn không biết chính mình bị ghét bỏ.
Cầm lấy miếng thịt, bà Lý lấy ra dao kiểm tra: “Tích tích, thực phẩm phóng xạ trung bình, kiến nghị dùng ăn số lượng vừa phải.”
“Cái này là phóng xạ trung bình, liền tính 100 điểm tích lũy một lạng. Nếu là loại quý hơn hoặc phóng xạ thấp thì còn đắt hơn nữa.”Nói rồi bà đặt lên cân.
“Thiếu chút nữa là được một cân bốn lạng, tính tròn một cân bốn lạng là 1400 điểm tích lũy. Tổng cộng cộng lại là 2110 điểm tích lũy. Bé Nhiễm, con xem có đúng không.”
“Đúng rồi ạ, bà Lý.” Đều là người quen cũ, cô biết bà Lý thích hố người, nhưng giá cả đưa cho cô vẫn coi như công bằng.
“Được, lại đây bà chuyển cho.” Nói rồi bà móc ra một cái quang não, nhắm ngay quang não của cô quét một cái. Xem ra khoa học kỹ thuật vẫn là rất phát đạt.
Kiểm tra điểm tích lũy trên quang não, có 2163 điểm. Nhìn thì là một con số không tồi, nhưng cách cái giá của thuốc hồi phục còn xa lắm.
Không được, cô nhất định phải mua thuốc hồi phục. Cần phải gom đủ điểm tích lũy, nhớ tới việc đem hai viên đá năng lượng kia đi bán. Cô đi một mình lại không an toàn, sẽ bị người theo dõi. Tuy nói xác suất người cường hóa thân thể kích phát kỹ năng không lớn, nhưng ở Sảnh Giao dịch nhất định có không ít. Cô cho dù sức lực có lớn đến đâu cũng không có khả năng đánh lại nhiều người như vậy!
“Bà Lý, chú Vương hôm nay có đi làm nhiệm vụ không ạ?” Con trai bà Lý ở trong “Đoàn lính đánh thuê Hy Vọng”, không kích phát dị năng nhưng cường hóa đôi mắt, nghe nói có thể nhìn thấy đồ vật trong vòng 50 mét, gia nhập đoàn lính đánh thuê đứng thứ ba là “Hy Vọng”.
“Không có, bọn nó còn đang huấn luyện, con có chuyện gì sao?”
“Là thế này ạ, con muốn mua một liều thuốc hồi phục cấp thấp, nhưng điểm tích lũy không đủ. Mấy ngày hôm trước con giúp một người, hắn cho con một viên đá năng lượng làm thù lao. Con muốn nhờ chú Vương đưa con đi Sảnh Giao dịch Liên minh đổi thành điểm tích lũy. Bà yên tâm, đổi xong con sẽ mua thuốc ở chỗ bà.” Đây là biện pháp tốt nhất cô có thể nghĩ ra.
“Được, chuyện này có gì mà không được, quá tốt rồi. Con chờ bà, bà tìm người đi gọi nó về.” Con trai bà ở đoàn lính đánh thuê có một phúc lợi, chính là mỗi năm có thể mua một liều thuốc hồi phục trung cấp rẻ hơn 250 điểm tích lũy.
Khu Lều Trại người có thể mua nổi thuốc quá ít, năm trước bà mua một liều, đến bây giờ cũng chưa bán được, bà đều tưởng phải đập trong tay rồi.
Bà đi sang hàng xóm gọi một đứa nhỏ, cho nó một điểm tích lũy bảo chạy nhanh đi tìm con trai bà về.
“Bé Nhiễm, con từ từ nhé, chú Vương con rất mau sẽ về.”Bà sợ con bé này chờ không kịp mà chạy mất.
“Không sao ạ, vừa lúc con xem mấy thứ khác.”Cô muốn mua quá nhiều đồ, đáng tiếc điểm tích lũy không đủ, chỉ có thể mua những thứ quan trọng trước.
“Bà Lý, dao kiểm tra bao nhiêu điểm tích lũy một cái ạ?”Nhất định phải mua một con dao kiểm tra.
“Cái này à, tương đối đắt một chút, cần 45 điểm tích lũy đấy.”
“Có cái nào rẻ hơn chút không ạ?” Đắt hơn cả một cái quang não bình thường. Nếu không phải quang não cần dùng để chứa điểm tích lũy, cô đều muốn bán quách đi.
Bà Lý ngẫm nghĩ, ngồi xổm xuống tìm kiếm một hồi ở phía dưới, chỉ chốc lát sau liền tìm ra một con dao nhỏ cũ nát có cái lỗ thủng.
“Con xem cái này được không, là hàng cũ, hơi nát tí, con nếu muốn thì 10 điểm tích lũy để lại cho con.” Bé Nhiễm không nói bà cũng quên mất nó.
Bạch Tâm Nhiễm thử thử, tuy rằng cũ một chút nhưng vẫn còn sắc bén: “Con lấy cái này ạ. Lại lấy cho con năm ống dịch dinh dưỡng, loại 5 điểm tích lũy ấy ạ.”
“Bà còn hai ống ngày mai là hết hạn, chỉ lấy 3 điểm tích lũy một ống, con có muốn không?”
“Muốn ạ, vậy lấy bảy ống.” Thật là quá hời, hiện tại không có dư thừa điểm tích lũy, có thể tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
“Tổng cộng 41 điểm tích lũy, thu con 40 điểm tích lũy.”
“Cảm ơn bà Lý.” Nhanh nhẹn trả xong điểm tích lũy, cô liền ngồi chờ chú Vương trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



