Về đến nhà, cô cũng không dám để dây đằng ở cửa, sợ bị trộm, bèn mang toàn bộ về phòng cất kỹ.
“Bố, con đã về.”
“Hôm nay sao con về sớm thế?” Ngày thường đều là 7 giờ mới về.
“Vâng, con tính đi một chuyến đến Sảnh Giao dịch Liên minh, mua chút đồ.”
Thời tiết nơi này không giống hiện đại, dường như không có bốn mùa, chỉ có mùa hè nóng bức và mùa đông rét lạnh.
Mùa hè ban ngày rất dài, 6 giờ sáng trời đã sáng, hơn 8 giờ tối trời mới tối hẳn, hiện tại còn chưa tới 6 giờ, khó trách bố cảm thấy sớm.
“Đồ vật đều mang về rồi sao? Trực tiếp đi chỗ bà Lý bán là được, sao còn đi sảnh Liên minh làm gì?”
Sảnh Giao dịch người nhiều mắt tạp, rất dễ dàng bị người ta theo dõi, huống chi nơi đó người cường hóa cùng người dị năng cũng không ít. Con gái ông chỉ là sức lực lớn hơn chút đỉnh, thật sự không phải đối thủ của bọn họ.
“Con đi chỗ bà Lý bán đồ trước, rồi mới đi Sảnh Giao Dịch xem thử, không mua đồ lung tung đâu.” Cô biết bố sợ cô gặp nguy hiểm.
“Đúng rồi bố, hôm nay con còn tìm được thịt phóng xạ trung bình, đêm nay chúng ta ăn chút đi!” Nói rồi cô lấy từ trong giỏ ra gói thịt đã bọc kỹ, kỳ thực là lấy từ trong không gian ra, thuận tiện còn lấy ra ba hạt dẻ.
“Thế mà còn có thịt, thật là khó có được.” Bạch Chương cũng rất cao hứng.
“Nhưng mà chúng ta không thể ăn, con đem đi đổi hết thành điểm tích lũy đi!” Ông cũng rất thèm thịt nhưng mà không thể ăn.
“Vì sao ạ? Con còn muốn tẩm bổ cho bố mà.” Bạch Chương nằm trên giường rất nhiều năm, ngoại trừ nhu cầu sinh lý thì cơ hồ không xuống giường, thân thể yếu ớt gió thổi qua liền ngã, thật vất vả mới có thể ăn chút thịt, sao có thể bán đi chứ.
“Hay có phải là thịt mèo biến dị không thể ăn không?” Đúng rồi, ở hiện đại thịt mèo vốn dĩ không phổ biến, nghe nói thịt bị chua.
“Không có gì là không thể ăn, con đã quên nhà chúng ta căn bản không có máy khử mùi sao? Cái này nếu là nấu lên, mùi thịt truyền ra ngoài, còn không bị người Khu Lều Trại xé xác à.” Thời buổi này chỉ cần là cái ăn được thì không có đạo lý gì mà chê, nhưng nếu để người ta biết nhà bọn họ có thịt, vậy đừng nghĩ có ngày tháng yên ổn.
“A, đúng rồi, bố nói rất đúng, thịt này tuyệt đối không thể ăn.” Bạch Tâm Nhiễm giật mình, sao cô lại quên mất nơi này chính là thế giới phế thổ, tự nhiên vẫn dùng tư duy người hiện đại để suy nghĩ vấn đề. Xem ra chính mình còn chưa đủ cảnh giác.
Tuy rằng cô đã chấp nhận sự thật xuyên qua, lại chưa từng nghĩ tới việc thật sự hòa nhập vào thế giới này. Nếu còn ôm ý nghĩ như vậy, sớm hay muộn có một ngày sẽ phải trả giá đắt.
Rùng mình một cái, không được, cô vẫn là phải cẩn thận xem xét lại chính mình.
“Nhiễm Nhiễm… Nhiễm Nhiễm, con làm sao vậy?” Bạch Chương còn định thuyết giáo vài câu, nhưng gọi nửa ngày đều không thấy ai đáp lại, ngẩng đầu nhìn sang mới phát hiện con gái đang ngẩn người, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Ông nói chuyện có phải quá nặng lời làm con gái sợ rồi không, sớm biết vậy liền nói uyển chuyển một chút.
“Bố, làm sao vậy?” Bạch Tâm Nhiễm còn đang miên man suy nghĩ, nghe thấy Bạch Chương gọi mới hồi phục tinh thần.
“Là bố nói con đã nhớ kỹ chưa?” Thấy con gái khôi phục bình thường, Bạch Chương mới thở phào nhẹ nhõm.
“Con nhớ kỹ rồi, con chỉ là nhất thời quên mất thôi. Bố, con đi lấy nước dùng cho hôm nay trước đã.” Không muốn lại để bố thuyết giáo, cô xách thùng gỗ co giò chạy biến, ngay cả chuyện hạt dẻ cũng quên nói.
Nhìn con gái chạy xa, ông lại nhìn miếng thịt trong tay: “Sao lại hấp tấp thế không biết, cũng không biết cất đồ tốt đi.”
Cũng may chỗ lấy nước không xa, ông chậm rãi hoạt động thân thể ngồi dậy, vẫn là phải canh chừng một chút.
Trên đường không nhiều người lắm, cũng không có tiếng mọi người nói chuyện với nhau, đều là đi lại vội vàng.
Chỗ lấy nước quả thật không xa, đi bộ khoảng năm phút. Chắc là do còn quá sớm nên cũng không có quá nhiều người xếp hàng.
Hiện tại tài nguyên nước bị ô nhiễm, nước có thể sử dụng rất ít. Thượng tầng lãnh đạo cũng không phải hoàn toàn từ bỏ người Khu Lều Trại, sẽ đúng giờ lọc nước, chỉ là phái người canh giữ, mỗi người một ngày chỉ được một xô nước định lượng.
Đi đến cửa sổ ký tên, lấy hai cái thẻ nước rồi đi xếp hàng.
Mới vừa xếp hàng một lúc, bên người liền có một người đứng lại: “Tâm Nhiễm, em cũng tới lấy nước sao?”
Người đến là một chàng trai trẻ hơn hai mươi tuổi, dáng người cao gầy, giọng nói không lớn, thoạt nhìn có điểm thẹn thùng.
Lục tìm ký ức nguyên chủ thì biết được người này tên là Trương Tinh Hà, ở cách nhà cô ba căn về phía trước. Bố hắn làm chân chạy vặt trong một đoàn lính đánh thuê nhỏ, điều kiện trong nhà so với người khác tốt hơn một chút.
Thường xuyên thấy Bạch Tâm Nhiễm một mình, hắn liền thường thường giúp chút việc vặt, qua lại nhiều liền quen thuộc.
Nguyên chủ kỳ thật lớn lên cũng không kém, dung mạo giống cô ở hiện đại, chỉ là tinh tế hơn, dáng vẻ thanh tú, mặt tròn tròn, cười rộ lên có hai cái lúm đồng tiền rất đáng yêu. Quan trọng nhất là làn da trắng nõn, thuộc loại phơi không đen, ở cái thế giới phổ biến da vàng da đen này thì đặc biệt bắt mắt.
May mắn nguyên chủ mỗi lần ra cửa đều bọc kín mít, còn bôi tro đen lên mặt, bằng không đã rước lấy bao nhiêu kẻ dòm ngó.
Mà cái người tên Trương Tinh Hà này từng đến nhà tìm cô đi nhặt rác, đã gặp qua lúc cô rửa mặt sạch sẽ.
Ngay sinh nhật mười bảy tuổi của nguyên chủ, hắn đã bày tỏ ý định muốn cùng cô lập gia đình. Khi đó nguyên chủ đã rung động, cô nghĩ nếu hai người cùng nhau cố gắng thì hy vọng mua được một ống thuốc hồi phục gen cho bố sẽ lớn hơn chút.
Cô vốn định nghiêm túc suy xét, kết quả lại gặp bố mẹ Trương Tinh Hà trước. Lời trong lời ngoài của họ đều là nói sau khi kết hôn hy vọng đưa Bạch Chương vào trung tâm quản lý người tàn tật.
Bạch Tâm Nhiễm đừng nói không thích Trương Tinh Hà, cho dù có thích cũng không có khả năng cùng hắn ở bên nhau.
“Là anh à, anh cũng tới lấy nước sao?” Bạch Tâm Nhiễm cũng không tránh đi.
“Ừ, hôm nay sao em đi sớm thế, không đi ra ngoài nhặt rác sao?” Ngày thường cô đều đi lấy nước rất muộn, mấy ngày nay cũng chưa gặp cô.
“Hôm nay về sớm.” Cô không giải thích nhiều.
“Hôm qua anh tìm được một ít đồ ăn, nhà em còn không, anh đi lấy cho em một ít.” Hắn không hỏi nhiều nữa mà lặng lẽ nói với cô.
“Không cần đâu, hôm nay tôi cũng tìm được chút đồ ăn, đủ ăn hai ngày rồi. Anh mau đi xếp hàng lấy nước đi! Bằng không lát nữa người đông đấy.”
Vốn dĩ Trương Tinh Hà còn muốn nói gì đó, kết quả vừa thấy người xác thật đông lên, nghĩ lát nữa nói chuyện cũng giống nhau.
“Vậy em đợi anh, lát nữa anh cùng em về nhà.”
“Ừ, được.” Bạch Tâm Nhiễm gật đầu có lệ.
Kỳ quái, sao cảm thấy hôm nay Bạch Tâm Nhiễm có điểm không giống bình thường, đối với hắn cũng không cười, sắc mặt trên mặt nhàn nhạt. Hắn gãi gãi đầu, không nghĩ nhiều nữa mà đi xếp hàng lấy nước.
Còn không biết mình bị hoài nghi, Bạch Tâm Nhiễm đang vô cùng cao hứng muốn đi lấy nước đây.
Chỉ chốc lát liền đến lượt cô, lấy xong nước cô đi thẳng một mạch không quay đầu lại. Tuy rằng người đàn ông này không tệ, nhưng cũng không phải gu của cô, cô không muốn cùng hắn dây dưa quá nhiều.
Chờ Trương Tinh Hà lấy xong nước, nào còn thấy bóng dáng Bạch Tâm Nhiễm đâu nữa.
Xách hai xô nước về nhà, mới phát hiện bố đang ngồi ở mép giường, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Vội vàng buông thùng nước, chạy tới đỡ Bạch Chương nằm xuống.
“Bố, sao bố lại ngồi dậy làm gì.”
“Con bé này, đồ đạc buông xuống là đi luôn, cũng không sợ bị người ta cướp mất.” Ông còn không quên trừng cô một cái.
Tiếp nhận miếng thịt bố đưa, cô nói: “Con biết rồi, lần này là con không cẩn thận.”
Lần này là cô thật sự biết sai rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)