Từ xa cô đã nghe thấy tiếng ho khan truyền đến. Vừa mở cửa còn chưa kịp bước vào, một giọng nói lo lắng vang lên: “Nhiễm Nhiễm, sao con về muộn thế, có chuyện gì xảy ra à?”
“Bố, con không sao.” Không nói nhiều thêm, cô vào nhà đóng cửa lại, đặt người đàn ông lên bàn. Không còn cách nào khác, trong nhà ngoài giường của cô và bố ra thì chỉ có cái bàn này có thể đặt người.
Cô đánh giá xung quanh, căn nhà không lớn, có hai chiếc giường thấp, trên giường trải cỏ tranh, cũng không thấy có chăn. Ở giữa đặt một cái bàn và hai cái ghế đẩu, góc nhà đặt một tảng đá lớn, không biết phía sau có để thứ gì. Bên cạnh còn có một cái bếp lò được xây bằng đá.
Không thấy có thứ gì khác nữa, căn phòng trống trải ngược lại khiến nó trông không quá chật chội. Dùng từ nghèo rớt mồng tơi để miêu tả ngôi nhà này là thích hợp nhất.
Quay người nhìn người trên giường, đây chính là bố của nguyên chủ, Bạch Chương. Do gen sụp đổ, cơ thể không còn chút sức lực nào, quanh năm nằm trên giường nên sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò. Tuy nhiên đôi mắt ông lại rất kiên định, không hề có vẻ chết lặng hay đờ đẫn, có thể thấy ông là một người lạc quan.
Không biết phải đối mặt với bố của nguyên chủ như thế nào, cô cố gắng bắt chước giọng điệu của nguyên chủ nói:
“Bố, bố đói rồi phải không? Hôm nay muộn quá rồi không nấu cơm nữa, bố uống một ống dịch dinh dưỡng nhé!” Nói rồi cô đi đến gầm giường mình lấy ra hai ống dịch dinh dưỡng cuối cùng.
Trong nhà không có gì cả, hai người họ một nhỏ một tàn, cất giữ chút đồ có giá trị sẽ bị trộm hoặc bị cướp, thế nên cũng không sắm sửa thêm thứ gì đáng tiền nữa.
Lén lút đào một cái hố dưới gầm giường mình, đồ ăn và vật quý giá đều chôn xuống đó, rồi đặt tấm ván giường lên cũng an toàn.
Cô lấy ra hai ống dịch dinh dưỡng, đưa cho bố một ống.
“Con uống đi, bố không đói, cả ngày nằm một chỗ có vận động gì đâu mà đói.”
Cố nén cơn ho, bố Bạch xua tay không nhận lấy ống dịch dinh dưỡng trong tay con gái.
Cái thân thể này của ông bây giờ cũng không giúp được gì cho con gái, đừng nên tạo thêm gánh nặng cho con nữa.
“Bố, mau uống đi. Sao bố lại không đói? Bố chỉ ăn một chút buổi sáng, sao mà không đói được. Yên tâm đi con có thể tìm được đồ ăn.” Nói xong, cô không cho từ chối mà nhét vào tay ông.
Bố Bạch còn muốn nói gì đó thì bị Bạch Tâm Nhiễm cắt ngang: “Sức khỏe của bố vốn đã không tốt, lại còn để đói nữa lỡ ốm thì sao? Chúng ta không có đủ điểm để đi khám bệnh đâu.”
Không cho bố Bạch cơ hội nói, cô cầm ống còn lại lên uống, thứ này thật sự không ngon, nhưng cũng không đến nỗi quá khó uống, có chút vị tanh lại xen lẫn mùi hương cỏ thanh mát.
Đây là loại dịch dinh dưỡng tệ nhất, lại còn là loại sắp hết hạn, một ống có thể no bụng một ngày, loại cao cấp nhất có thể chống đói được ba ngày. Con người quả nhiên là thông minh nhất, thứ này cũng có thể nghiên cứu ra được, nếu mà ở thời hiện đại, không biết có thể mang lại phúc lợi cho bao nhiêu đồng bào không thích nấu ăn đây.
Thật nhớ những ngày ở hiện đại quá đi!
Uống được một nửa, cô đột nhiên dừng lại, nhìn người đàn ông trên bàn, cắn răng nói: “Thôi kệ, đã cứu rồi thì cũng không thể để chết đói được.” Cô bước tới cạy miệng người đàn ông ra rồi đổ xuống, làm cô đau lòng chết đi được, khẩu phần ăn của cô đó.
Bố Bạch uống hết nửa ống dung dịch dinh dưỡng, lén giấu phần còn lại đi. Không phải ông keo kiệt không cho con gái uống, mà là ông biết con gái mình rất bướng, biết mình để lại một nửa, nhất định sẽ lại lải nhải nửa ngày.
Lúc này ông mới nhìn người bị con gái ném trên bàn hỏi: “Đây là ai, sao con còn mang người về nữa vậy.”
Bạch Tâm Nhiễm cũng không giấu giếm, kể lại chuyện hôm nay gặp phải cho bố Bạch nghe, nhưng chuyện mình bị một vuốt tát chết thì không nói, chỉ nói là bị tát một cái, cuối cùng được người này cứu.
Cô cũng không hẳn là nói dối, nếu không phải người đàn ông này cuối cùng giết chết con thú biến dị đó, nguyên chủ chắc chắn đã bị ăn không còn một mẩu xương, làm sao còn có thể để cô xuyên vào được.
“Nhiễm Nhiễm à, không phải bố đã nói với con rồi sao, không được đến khu vực chưa được khai phá, nơi đó nguy hiểm lắm, lỡ con có chuyện gì thì bố sống sao đây.” Nghe con gái nói, bố Bạch lo lắng không thôi, may mà gặp được người cứu, nếu không thì không biết sẽ ra sao nữa.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của bố Bạch, lo lắng đến mức ho không ngừng, Bạch Tâm Nhiễm có chút chột dạ, sớm biết vậy đã không nói cho ông biết.
Cô vội vàng bước tới đỡ bố Bạch dậy, vỗ nhẹ vào lưng ông.
“Bố, bố xem con không phải vẫn ổn sao, tuy nguy hiểm cũng không tìm được hạt dẻ, nhưng con tìm được thứ tốt hơn mà.” Để không làm bố Bạch kích động thêm, Bạch Tâm Nhiễm lấy ra đá năng lượng có được hôm nay.
Khi nhìn thấy đá năng lượng trong tay con gái, bố Bạch mở to mắt, kích động đến mức không biết nói gì.
“Đây… đây là từ đâu ra vậy.” Bố Bạch không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào hai viên đá năng lượng này. Là một cựu lính đánh thuê, ông đương nhiên nhận ra chúng, nhưng ông cũng chưa từng lấy được bao giờ. Huống hồ trong này còn có một viên màu cam, vận may của con gái cũng quá tốt rồi.
“Vậy con thì sao, bị thương ở đâu, có nghiêm trọng không, sao mặt mũi đều sưng đỏ lên thế này.” Chỉ thấy mặt và hai tay cô sưng đỏ tấy, mơ hồ còn có dấu hiệu lở loét, trên quần áo còn có một vết cào, dính vài vệt máu.
“Chỉ bị thương ở bụng thôi, không nghiêm trọng lắm, lúc bị tấn công con chạy vào khu vực phóng xạ cao, may mà chỉ ở rìa ngoài nên không bị thương nặng.” Phóng xạ cao đúng là lợi hại, còn chưa vào trong đã bị thương thế này, vừa rồi quá căng thẳng nên không để ý đến vết thương trên người, thả lỏng ra mới cảm thấy đau từng cơn.
“Bố, bố nghỉ ngơi trước đi, con đi xử lý vết thương, chuyện còn lại để sau hãy nói.” Nói xong, cô đỡ bố Bạch nằm xuống, rồi đi xử lý vết thương.
Bố Bạch mấp máy môi nhưng không nói gì thêm, nhắm mắt nằm xuống.
Cô đi theo ký ức tìm nước, đi đến bên tảng đá lớn ở góc nhà. Dời tảng đá ra, phía sau đặt một cái thùng gỗ, một cái nồi, bốn cái bát và đũa, một cái chậu gỗ lớn và một cái chậu gỗ nhỏ. Chỉ có vậy thôi.
Tuy có đội tuần tra ở Khu Lều Trại, nhưng ở cái thế giới ăn không đủ no này, mạng người vốn không đáng tiền, trộm cắp cướp giật cũng thường xuyên xảy ra, nhà của họ lại càng là đối tượng thường xuyên bị trộm viếng thăm.
Lấy hết đồ ra, trong thùng chỉ còn lại nửa thùng nước, hôm nay về quá muộn, không kịp đi lấy nước, lại lãng phí rồi, nước ở đây là có định lượng, một người một ngày chỉ được lấy một thùng.
Nhìn hình ảnh phản chiếu trong nước, khuôn mặt sưng đỏ đã có chút lở loét, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra khuôn mặt này rất giống cô, chỉ là trẻ hơn, dù sao nguyên chủ mới mười bảy tuổi, còn cô đã ngoài ba mươi rồi.
Đun nước sôi xong, cô quay lưng cởi áo, trên bụng hiện rõ ba vết cào, cũng không biết có bị bệnh dại không nữa.
Rửa sạch vết thương, ra sân hái thảo dược đắp lên.
Loại thảo dược này gọi là Bạch Chỉ Thảo, màu trắng, có thể cầm máu tiêu sưng, nó rất dễ sống và có thể sử dụng trong môi trường phóng xạ cao mà không có tác dụng phụ, thế nên nhà nào cũng trồng vài cây trước cửa.
Điều kiện có hạn, cũng chỉ có thể làm như vậy, phần còn lại đành dựa vào khả năng tự chữa lành của bản thân."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)