Nơi gửi gắm bộ não (xin đừng quá nghiêm túc).
Tác giả có nhiều chỗ viết chưa tốt, nếu bạn thật sự không thích có thể rời đi, mong các bạn đọc nương tay.
---
Bạch Tâm Nhiễm tỉnh lại vì đau. Cả người cô như bị lửa thiêu đốt, ngay cả hơi thở phả ra cũng dường như muốn làm bỏng da thịt, bụng lại càng đau rát.
Cô chống đỡ cơ thể đau đớn đứng dậy, đánh giá xung quanh, chỉ nhìn một cái suýt nữa làm cô sợ chết khiếp.
(☉?☉)!
Trước mặt cô là một bụi cây lớn, những bụi cây bình thường vốn thấp lùn vậy mà nay lại cao hơn hai mét, xanh um tươi tốt trông có chút rợn người.
Bên tay trái là một con mèo to như hổ, đúng vậy, là mèo. Còn tại sao lại nói là mèo, thì đó là vì con Đại Bính (Bánh Nướng Lớn), mèo cưng nhà cô, ngày nào cũng quấn lấy cô. Với tư cách là một con sen đủ tiêu chuẩn, cô vô cùng quen thuộc với loài mèo. Đương nhiên quan trọng nhất là trên đầu nó không có chữ “Vương”!
Trên cổ nó cắm một con dao găm, nhìn theo tay cầm dao là một người đàn ông máu me đầm đìa ở đó, không biết sống chết ra sao.
Thật ra Bạch Tâm Nhiễm vẫn còn đang mơ màng. Cô nhớ mình đã bị người ta giết chết, sao lại xuất hiện ở đây.
Đầu cô rất đau, một đoạn ký ức không thuộc về mình nhanh chóng hiện lên trong đầu.
Thế giới hiện tại là Tân Kỷ Nguyên Phế Thổ, hơn một trăm năm sau ngày tận thế.
Nguyên chủ cũng tên là Bạch Tâm Nhiễm, trong nhà có một người bố bị gen sụp đổ, mẹ đã qua đời khi cô ấy mới sinh. Trong mười năm đầu đời nguyên chủ sống khá tốt, cho đến khi bố cô ấy bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, lúc đó cô ấy phải từ Khu An Toàn chuyển ra ngoài, gia nhập Đội Nhặt Rác.
Vận may của nguyên chủ cũng không tệ, mỗi ngày cô ấy đều có thể thu hoạch được chút lá cây gì đó, hai bố con mới không bị chết đói.
Hôm nay vốn định đến khu vực quen thuộc để nhặt rác, nhưng cô ấy nghe nói có người tìm được một cây hạt dẻ ít ô nhiễm, đây chính là lương thực quý giá, thế là liền đi theo đoàn người đi nhặt rác.
Khu vực này chưa được khai phá, hệ số nguy hiểm rất cao, nhưng hạt dẻ là một loại thực phẩm có hàm lượng tinh bột cao, người nhặt rác nào mà không bị cám dỗ chứ.
Nhưng lần này nguyên chủ không may mắn như vậy, không những không tìm được hạt dẻ, bọn họ còn gặp phải động vật biến dị. Lần này, họ gặp phải một con mèo biến dị to bằng con hổ, tốc độ của nó cực nhanh, cho dù nguyên chủ dùng tốc độ nhanh nhất vẫn không thoát khỏi sự truy đuổi của con thú biến dị, cuối cùng bị một vuốt tát chết.
Nhanh chóng sắp xếp lại ký ức trong đầu, cô nhận ra mình đã xuyên không, xuyên vùng đất hoang tàn hậu tận thế năm 128 của Tân Kỷ Nguyên.
Khu An Toàn ở đây được quản lý bởi ba dòng họ lớn là nhà họ Sở, nhà họ Quý và nhà họ Lý. Còn các căn cứ an toàn ở những nơi khác như thế nào thì nguyên chủ không biết, cũng hiếm có người nào đi ra khỏi khu vực này.
Đây đã là hơn một trăm năm sau tận thế. Trải qua các loại thiên tai, thế giới đã xảy ra những thay đổi nghiêng trời lệch đất. Nguồn nước bị ô nhiễm, phóng xạ cao, mưa axit cũng khiến đất đai bị phá hủy, hoàn toàn không thể trồng trọt.
Thực vật phát triển điên cuồng, nhưng loại có thể ăn được lại rất ít, hầu hết là loại có phóng xạ cao không thể ăn được, còn loại không nhiễm xạ thì cực kỳ hiếm thấy. Nghe nói chỉ có lãnh đạo cấp cao nhất mới được ăn.
Loại có nhiễm xạ thấp cũng rất ít, đều là thứ mà những người giàu có trong Khu An Toàn mới ăn nổi. Người ở các Khu Lều Trại thì hái lượm thực phẩm có nhiễm xạ trung bình, nhưng cũng không phải ngày nào cũng có, mọi người đều sống lay lắt ở bên bờ vực chết đói.
Nếu ai đó trong mấy ngày không có thức ăn, họ chỉ có thể bất đắc dĩ ăn một ít thực phẩm có nhiễm xạ cao, nhưng chỉ có thể ăn một lượng nhỏ. Nếu ăn nhiều một chút thì chỉ có thể sống được vài ngày.
Động vật cũng biến dị, to hơn ban đầu mấy chục lần. Ngay cả một con kiến cũng có thể là mối đe dọa cực lớn đối với con người. Ban đêm ở nơi hoang dã lại càng là thời điểm động vật hoạt động mạnh nhất, do đó con người bị đẩy xuống vị trí thấp nhất trong chuỗi thức ăn.
Cô nhanh chóng quan sát mọi thứ trước mắt, nhìn bầu trời đen kịt, hơn một giờ nữa trời sẽ tối hẳn, khi màn đêm buông xuống sẽ vô cùng nguy hiểm, phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Nhìn người đàn ông không rõ sống chết, lại nhìn con mèo biến dị đã chết, cô nên cứu hay không cứu anh ta đây?
Không có thời gian nghĩ nhiều, cô ngồi xổm xuống kiểm tra thấy người đàn ông vẫn còn sống, cô nhanh chóng rút con dao găm trên người con mèo biến dị ra, đâm một nhát vào bụng nó.
Theo ký ức của nguyên chủ, trong bụng một số động vật biến dị sẽ có đá năng lượng.
Môi trường biến đổi, trong khu vực phóng xạ cao đã hình thành một số đá năng lượng. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, đá năng lượng được chia thành chín cấp: trắng, đỏ, cam, vàng, lục, chàm, lam, tím và vàng kim.
Màu trắng là loại thấp nhất, màu vàng kim là loại cao nhất. Những viên đá năng lượng này sau khi được chiết xuất có thể dùng cho súng ống, xe cộ… Mà lá chắn bảo vệ của Khu An Toàn chính là dùng đá năng lượng để khởi động, có thể ngăn chặn dã thú xâm nhập.
Cô vươn tay ra, cố nén cảm giác buồn nôn, tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng tìm được hai viên đá hơi cứng. Cô lấy chúng ra, hái một chiếc lá lau qua loa, một viên màu trắng, viên nhỏ hơn lại là màu cam.
Vận may cũng quá tốt rồi, không kịp kiểm tra năng lượng nhiều hay ít, cô vội vàng gói lại rồi cất vào không gian.
Kéo người đàn ông sang một bên, không có thời gian đào hố. Cô nhặt một ít cành cây khô, hái vài chiếc lá cây phủ lên trên, đến khi không còn nhìn thấy xác con mèo biến dị nữa, cô cõng người đàn ông lên và nhanh chóng chạy về.
Đi ngang qua vũng máu và những mảnh thi thể vương vãi trên mặt đất, cô sợ đến mức suýt nữa hất người đàn ông trên lưng ra ngoài. Cô cố nén nỗi sợ hãi và cảm giác buồn nôn, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sức lực của nguyên chủ rất lớn, có thể sánh bằng hai người đàn ông trưởng thành.
Thông qua ký ức của nguyên chủ, cô biết được rằng, sau khi mỗi người tròn mười bốn tuổi, tầng lớp lãnh đạo sẽ tiêm cho mỗi người một liều Thuốc Gen cấp thấp để kích phát chức năng cơ thể.
Thuốc Gen cấp thấp có một nhược điểm rất lớn, một khi đã chọn sử dụng, mặc kệ có kích phát được cơ thể hay không, sau này đều không thể sử dụng bất kỳ loại Thuốc Gen nào khác, một khi gen sụp đổ lại càng khó chữa trị tận gốc.
Cũng có thể chọn không dùng, hoặc mua Thuốc Gen cao cấp hơn, Thuốc Gen cao cấp có xác suất kích phát chức năng cơ thể là 80%. Nhưng đối với người ở các Khu Lều Trại, cơm ăn còn chưa đủ no, nói gì đến việc mua thuốc cao cấp.
Sau khi bố của nguyên chủ bị gen sụp đổ, cuộc sống sa sút nghiêm trọng. Vào năm mười bốn tuổi, trong nhà càng không còn gì để ăn, không còn lựa chọn nào khác, nguyên chủ đã dùng Thuốc Gen cấp thấp, nghĩ rằng lỡ đâu kích phát được kỹ năng thì sao.
Sau khi dùng Thuốc Gen cấp thấp, cơ thể nguyên chủ không được kích phát, nhưng cũng không hoàn toàn thất bại. Ít nhất sau lần đó sức lực đã lớn hơn. Tại sao nói sức lực lớn hơn mà vẫn là kích phát thất bại? Bởi vì người kích phát thành công kỹ năng hệ sức mạnh được thì sức mạnh như trâu, không giống cô ấy chỉ bằng sức của hai người đàn ông trưởng thành. Nếu không ở cái vùng đất hoang tàn đầy rẫy những kẻ ăn thịt người này, cô ấy đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Vì trời đã quá muộn, trên đường không gặp những người nhặt rác khác. Đột nhiên một tiếng “rắc” vang lên, giống như tiếng nhai thứ gì đó, dọa cô không dám động đậy. Cô im lặng chờ một lúc nhưng không thấy có gì xảy ra, mới nhẹ nhàng nhấc chân từ từ đi về phía trước, chờ đến khi không còn nghe thấy âm thanh nữa mới dừng lại. Một cơn gió mạnh thổi qua, tức thì cả người lạnh toát, hóa ra cô đã sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Không nghĩ nhiều nữa, cô men theo ký ức của nguyên chủ nhanh chóng chạy về, thật quá đáng sợ.
Trong nhà chỉ có cô và người bố bị thương, không có khả năng tự vệ gì nên chỉ có thể xây nhà ở phía sau cùng, ít nhất được cái yên tĩnh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)