“Cái này cũng là nghe nói thôi, cụ thể có phải hay không, có những công hiệu gì thì còn cần nghiên cứu thêm, có điều trong thuốc hồi phục cao cấp đúng là có thành phần này.”
Bố Bạch cũng là nghe được từ vị đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê trước kia, nhưng bọn họ căn bản chưa từng tìm được. Dù không rõ giá trị sử dụng thực sự là bao nhiêu, nhưng chắc chắn chúng là vật quý giá.
Bạch Tâm Nhiễm cũng không buồn bực, chỉ cần có giá trị là tốt rồi, mấy cái khác từ từ hỏi thăm sau cũng được.
Cô vui vẻ phấn khởi đi làm cơm chiều. Cô không thêm rau cần dại nữa mà thêm lá cây hòe, mùi rau cần dại quá nồng.
Lấy nhân hạt dẻ ra đập dập, thêm một gáo nước, lại thái nửa phiến lá cây hòe bỏ vào trong nồi. Sau khi nấu xong, canh hạt dẻ thơm ngọt mềm mại ngon miệng, cộng thêm mùi thơm của lá hòe, thật sự là quá ngon.
Uống xong một bát rồi, bố Bạch cũng cảm thấy rất thỏa mãn. Canh hạt dẻ này so với canh lá cải dại trước kia ngon hơn nhiều, lại còn no bụng.
Thu dọn xong xuôi, cô nhìn người trên giường, do dự không biết có nên cho hắn uống thuốc hồi phục hay không.
Nếu không có những lời bố Bạch vừa nói, cô nhất định sẽ cho hắn uống thuốc hồi phục ngay. Nhưng nếu tim thú biến dị có thể trị khỏi bệnh cho bố, vậy dùng cho hắn chẳng phải là lãng phí sao?
Đắn đo mãi, thôi bỏ đi, vẫn là cho hắn uống vậy. Nhỡ đâu tim thú biến dị không có tác dụng lớn như vậy, chẳng phải là đều lãng phí sao? Dù sao mua cũng đã mua rồi, cũng là do hắn giết thú biến dị, trước cứ cứu người tỉnh lại đã, cứ để hắn nằm như người chết mãi cũng không phải cách.
Cô cạy miệng hắn ra, thật cẩn thận rót hết thuốc vào. Cái này mà lãng phí thì đáng tiếc lắm nha!
Sở Mạch Hàn vô thức nuốt xuống chất lỏng lạnh băng. Chất lỏng trượt qua yết hầu hắn, mang đến một tia cảm giác khác lạ, một luồng ấm bao bọc lấy thân thể hắn. Cơ thể dường như đang chìm trong vũng bùn cuối cùng cũng tìm lại được chút tri giác.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, đập vào mi mắt chính là khuôn mặt hơi sưng đỏ của một người phụ nữ.
Nơi này là đâu? Hắn nhớ rõ chính mình bị người hãm hại trúng thuốc mê, bị ném vào khu phóng xạ cao. Hắn thật vất vả mới bò được ra ngoài, lại gặp một con mèo biến dị. Hắn dùng hết toàn bộ sức lực giết chết con mèo biến dị xong thì ngất đi, chuyện sau đó hắn hoàn toàn không nhớ rõ.
“Anh tỉnh rồi, hiện tại cảm giác thế nào?” Bạch Tâm Nhiễm thấy người đàn ông tỉnh lại thì rất vui mừng, xem ra thuốc này đúng là tốt thật, mới vừa uống xong người đã tỉnh.
“Nơi này là đâu? Là cô đã cứu tôi phải không?” Hắn đánh giá bốn phía một chút. Căn nhà này rất đơn sơ, chắc là không ở trong Khu An Toàn, có vẻ như là nhà ở Khu Lều Trại. Hắn là được người nhặt rác cứu giúp sao?
“Nơi này là Khu Lều Trại, là tôi cứu anh. Nếu không phải tôi đem anh về nhà, anh sớm đã bị dã thú ăn sạch rồi.” Vốn dĩ chính là cô mang về nhà, này cũng coi như ơn cứu mạng.
“Anh hiện tại cảm giác thế nào? Thân thể khôi phục rồi thì mau đi đi!” Người đã tỉnh rồi thì mau chóng rời đi thôi, cô nuôi không nổi một người đàn ông lớn như vậy.
Người phụ nữ này đang nói cái gì vậy? Chính mình vừa mới tỉnh lại, trời đều đã tối đen, thế mà đuổi chính mình đi? Lúc này hắn biết đi đâu chứ?
“Cô xác định là cô đã cứu tôi? Sao tôi lại nhớ rõ có một người phụ nữ thiếu chút nữa bị mèo biến dị ăn thịt, là tôi cứu cô ta mới đúng chứ.” Tuy rằng hắn ngất xỉu, nhưng không có nghĩa hắn quên chuyện trước đó. Hắn nhớ rõ lúc ấy mèo biến dị đang đuổi bắt một người phụ nữ, người kia nhất định là cô.
“Cái gì gọi là anh đã cứu tôi? Nếu không phải tôi đem anh mang về, anh đã sớm rơi vào miệng đám thú biến dị rồi. Anh cứu tôi, tôi cũng cứu anh, hai chúng ta huề nhau.”
“Hơn nữa gen của anh bị sụp đổ, là tôi mua thuốc hồi phục trung cấp cứu anh, bằng không anh còn đang nằm liệt ở kia kìa.” Nếu tính như vậy thì hắn nợ cô mới đúng.
Sở Mạch Hàn không nói chuyện. Hắn là bị người hãm hại, hiện tại chính mình lại bị thương, gen cũng sụp đổ, không có một chút sức lực, trở về chính là chịu chết. Hắn phải nghĩ cách lưu lại rồi tính tiếp.
Nếu ông không ngăn cản con gái, thật đúng là nó có khả năng sẽ xách người ném ra ngoài cửa.
“Thôi được, anh ở lại đi.” Cô là cố ý nói như vậy để cho hắn biết chính cô cũng không phải người tốt bụng gì. Hiện tại trời đã tối rồi, không có khả năng thật sự đem người ném ra ngoài, như vậy chẳng phải là cứu công cốc sao?
“Đúng rồi, con mèo biến dị anh giết chết kia, bị tôi toàn bộ đổi thành điểm tích lũy, mua hai liều thuốc hồi phục trung cấp, cho anh uống một liều rồi. Anh xuống giường đi lại thử xem, xem khôi phục thế nào.”
“Không được, tôi cảm giác một chút sức lực đều không có, không biết có phải hay không thương thế quá nghiêm trọng.” Hắn không riêng gì gen sụp đổ, hắn còn bị người tiêm vào thuốc phá hủy dị năng. Loại thuốc này khiến cho gen hắn hỗn loạn, dị năng cũng không dùng được.
Hiện tại còn không biết là ai muốn giết hắn, hắn cần thiết phải lưu lại, vừa lúc dưỡng thương là hợp lý nhất. Dù sao những người đó cảm thấy hắn đã chết, hẳn là sẽ không tìm tới đây nữa.
“Anh còn bị thương ở đâu nữa sao? Không phải tiến vào khu phóng xạ cao nên gen sụp đổ à?” Chẳng lẽ thuốc đối với hắn vô dụng sao? Vậy thì lỗ vốn to rồi.
“Trên người tôi còn có vết thương khác, thuốc kia đối với tôi không có tác dụng.” Thương thế của hắn cần thiết phải dùng dược liệu chứa năng lượng mới có thể khôi phục, nhưng dược liệu có năng lượng cũng là ngàn vàng khó cầu. Những dược liệu đó mọc ở sâu trong núi rừng, càng là cực kỳ hiếm gặp.
“Ồ, vậy thì tôi bó tay rồi.” Mua liều thuốc hồi phục kia đều đã muốn vét sạch túi tiền của cô, những cái khác thì chịu chết.
“Đúng rồi, anh tên là gì?”
“Cô gọi tôi là Lục Hàn đi.” Hắn không thể nói cho bọn họ tên thật, nếu biết thân phận của hắn, sợ là hai người này sẽ không dám thu lưu hắn.
Mẹ hắn họ Lục, lại thêm một chữ Hàn cũng không tính là nói dối.
“Tôi tên Bạch Tâm Nhiễm, đây là bố tôi.”
“Vâng, chào chú.” Sở Mạch Hàn lên tiếng chào hỏi bố Bạch.
“Ừ, chào cậu. Tôi gọi cậu là Tiểu Hàn, cậu cứ gọi tôi là chú Bạch đi.” Bố Bạch cũng đáp lại.
“Vâng, chú Bạch.” Hắn cũng không khách khí.
“Cái này cho anh, uống đi.” Bạch Tâm Nhiễm nói rồi lấy ra một chai dịch dinh dưỡng. Cô cùng bố đã ăn rồi, người này còn chưa ăn đâu.
“Cảm ơn, cô cứ ghi nợ điểm tích lũy, về sau tôi sẽ trả lại cho cô.”
Nghe được muốn trả điểm tích lũy, Bạch Tâm Nhiễm rất cao hứng, coi như không uổng công nuôi dưỡng. Có điều cô vẫn phải tỏ ra rụt rè một chút: “Cái này cũng cần, cũng không đáng bao nhiêu điểm tích lũy.”
Sở Mạch Hàn cũng không hề coi lời này là thật: “Cô có thấy quang não của tôi không?” Hắn vừa sờ soạng một chút, dao găm cùng quang não trên người đều không thấy đâu.
“À, tôi cất lại cho anh rồi, để tôi đi lấy.” Cô giả vờ đi về phía tảng đá lớn, từ trong không gian lấy ra quang não cùng dao găm.
“Anh xem xem có hỏng không, đừng đến lúc đó nói là do tôi làm hỏng nhé.” Cô không đền nổi đâu.
Tiếp nhận quang não, hắn thử mở ra nhưng không phản ứng. Không phải hỏng, ngày hôm qua hắn còn dùng được, chẳng lẽ là có người khóa tài khoản của hắn? Xem ra kẻ thù này chắc chắn là người trong nhà.
“Cái này… quang não của tôi tạm thời mở không được, tôi có thể viết giấy nợ điểm tích lũy.” Cả đời này hắn chưa bao giờ rơi vào cảnh quẫn bách như vậy.
“Được rồi.” Bạch Tâm Nhiễm nghĩ thầm người này nhất định là kẻ nghèo còn hơn cả cô, mới có thể nói dối lừa mình là quang não hỏng.
Nhìn thấy ánh mắt thương hại của Bạch Tâm Nhiễm, môi Sở Mạch Hàn mấp máy định nói gì nhưng cuối cùng lại thôi.
“Hiện tại anh đã tỉnh, thì mau xuống giường đi, tiếp tục ngủ dưới đất.” Cô còn đang bận, không có thời gian đứng đây cùng hắn tán gẫu.
“Tôi ngủ dưới đất sao?” Người phụ nữ này không có chút lòng đồng cảm nào sao?
“Không phải anh, chẳng lẽ là tôi sao?” Cho hắn ở lại đã là nể mặt lắm rồi, còn muốn ngủ trên giường thì không có khả năng.
Sở Mạch Hàn cũng không nói gì nữa, chậm rì rì đứng dậy rồi nằm xuống đất.
Thế này mới đúng chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)