“Bà Lý, liều này con cũng muốn lấy, chính là điểm tích lũy còn thiếu một chút. Con nơi này còn có hai món trang sức bố để lại, bà xem giá trị bao nhiêu điểm tích lũy ạ.” Cô làm bộ từ trong lòng ngực móc ra một sợi dây chuyền bạc cùng một cái lắc tay bạc.
Nơi này vẫn là có vàng bạc, chỉ là không thường thấy. Trang sức cũng chỉ có những người có địa vị, không thiếu cái ăn cái mặc ở Khu An Toàn mới mua nổi hàng xa xỉ.
“Cái này thật là đẹp mắt, thật tinh xảo.” Bà Lý cầm ở trong tay nhìn kỹ.
Mặt dây chuyền là một con thiên nga nửa chạm rỗng, trên lắc tay tuy không phải chạm rỗng nhưng hai con thiên nga cũng rất tinh xảo đáng yêu, quá sống động.
“Dây chuyền bà trả con 250 điểm tích lũy, lắc tay 150 điểm tích lũy, con xem thế nào?” Hiện tại rất nhiều tay nghề đã thất truyền, công nghệ gia công càng là không ai chú trọng, tinh xảo như vậy chỉ có từ cả trăm năm trước lưu truyền lại.
Nghe nói ở nơi rất xa bên ngoài có tòa thành phố lớn, nơi đó có những ngôi nhà bị sụp đổ từ trăm năm trước, phía dưới ngẫu nhiên sẽ đào được vàng bạc châu báu trang sức. Nhưng chỗ đó cách nơi này quá xa, có thể tới nơi đó tất cả đều là cửu tử nhất sinh.
Có thể xuyên qua khu phóng xạ cao, tránh thoát thú biến dị thì ai còn để ý chút trang sức ấy, cũng dẫn tới việc trang sức tinh xảo càng ngày càng ít.
Bạch Tâm Nhiễm không nghĩ tới có thể đổi được nhiều điểm tích lũy như vậy, xem ra trình độ công nghệ còn thấp hơn cô tưởng tượng.
“Vậy bé Nhiễm con cứ đưa 9550 điểm tích lũy là được.” Tính bớt 50 thì 50 đi, miễn cho con trai không vui.
“Vâng ạ, cảm ơn bà Lý.” Có thể tiết kiệm 50 điểm tích lũy cô đương nhiên vui vẻ.
“Chú chuyển trước số điểm tích lũy còn lại cho con, con chuyển tiếp một lần là được.” Vương Đức Trung nói xong liền đem điểm tích lũy chuyển cho Bạch Tâm Nhiễm.
Bạch Tâm Nhiễm lại đem dư lại 4550 chuyển cho bà Lý, cô còn thừa 183 điểm tích lũy.
“Được rồi, chú cùng Tiểu Lâm đi trước đây, bọn chú còn đang huấn luyện.”
“Từ từ, chú Vương, cái này các chú cầm lấy, là con hôm nay tìm được, hôm nay cảm ơn các chú.” Cô lấy ra hai hạt dẻ, tuy rằng đau lòng nhưng nên cho vẫn là phải cho, về sau nói không chừng còn muốn nhờ người ta giúp đỡ, không thể cái gì đều không bỏ ra.
“Bé Nhiễm, cái này con cầm về đi, chú lại không có giúp không công, còn Tiểu Lâm thì cứ để cậu ấy cầm đi.” Nói rồi lại nhét trở về, hắn cũng là có lời rồi, như thế nào còn có thể đòi đồ vật.
Bạch Tâm Nhiễm cũng không khách khí nữa liền cầm về.
“Vậy tôi xin nhận, cảm ơn em gái Nhiễm.” Lâm Mục vui vẻ nói cảm ơn, không nghĩ tới còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
“Được rồi, bọn chú đi đây, bé Nhiễm con cũng sớm một chút trở về, bằng không không an toàn.” Nói rồi ông dẫn Lâm Mục rời đi.
“Bà Lý, lấy cho con cây rìu, thêm cái cuốc nhỏ, có đèn năng lượng mặt trời cũng lấy một cái ạ.” Trời tối cái gì cũng không nhìn thấy, buổi tối vẫn là cần cái đèn.
“Được, rìu 30 điểm tích lũy, cái cuốc 20 điểm tích lũy, đèn năng lượng mặt trời đắt hơn một chút 45 điểm tích lũy. Bà đây còn có pin năng lượng mặt trời cũ con có muốn không, tính con 5 điểm tích lũy, vừa vặn tròn 100 điểm tích lũy.” Hôm nay bà cao hứng, bé Nhiễm làm bà kiếm lời một khoản lớn, pin liền lấy rẻ chút.
“Muốn ạ.” Này thật là nhặt được món hời lớn, ngày thường một đôi pin cũ đều phải 15 điểm tích lũy. Chạy nhanh đem điểm tích lũy chuyển qua, chỉ sợ bà Lý đổi ý.
“Bà Lý, con về nhà trước đây.” Đem đồ vật toàn bộ bỏ vào giỏ, một lần nữa phủ lên cỏ tranh, cõng giỏ về nhà.
“Trên đường chậm một chút, đồ vật quan trọng giấu kỹ vào.” Con bé này một chút đều không bớt lo, bà nào biết Bạch Tâm Nhiễm kỳ thật đem đồ vật toàn bộ bỏ vào không gian.
“Con biết rồi ạ.” Trời đã không còn sớm, đều sắp 8 giờ. Ra khỏi cửa, cô lấy cỏ tranh che giỏ lại, bước nhanh về hướng nhà.
Nấp ở chỗ tối quan sát người đi đường, nhìn thấy cái giỏ trống không của Bạch Tâm Nhiễm, kẻ đó thầm mắng một câu đen đủi.
---
“Bố, bố tỉnh chưa? Bố mau nhìn xem con mua cái gì về này.” Nhanh chóng đi đến bên giường Bạch Chương, cô duỗi tay lấy ra một liều thuốc hồi phục trung cấp.
Bạch Chương vốn dĩ chưa ngủ, bị con gái gọi như vậy lập tức mở mắt.
Ông nhìn thấy gì thế này, sao có thể? “Này… Này thật là thuốc hồi phục.” Ông không phải đang nằm mơ chứ.
“Bố, là thật đấy, bố mau uống đi.” Bạch Tâm Nhiễm cũng là đầy mặt ý cười.
“Con lấy ở đâu ra? Có phải hay không đem viên đá năng lượng kia bán rồi? Bố không phải đã bảo con không được bán sao?” Viên đá năng lượng kia có thể làm của hồi môn cho con gái, ông cho dù không còn nữa cũng không ai dám bắt nạt cô.
“Bố, không có gì quan trọng hơn thân thể của bố. Bố khỏe lại, con mới sẽ không bị người ta bắt nạt.” Cô đối với Bạch Chương không có một chút cảm giác xa cách, giống như đây vốn dĩ chính là bố cô vậy, cho nên cô một chút đều không hối hận khi mua thuốc hồi phục.
“Được, bố uống.” Ông không thể phụ lòng tốt của con gái. Ông muốn khỏe lại, ông không thể đem toàn bộ gánh nặng đè lên vai con gái một mình, bằng không ông cũng sợ chính mình kiên trì không được mà bỏ lại con gái bơ vơ.
Ngày đêm nằm liệt trên giường, nhìn con gái từng ngày trở nên tiều tụy, ông hận không thể chết đi cho xong. Hiện tại có hy vọng, ông cũng muốn nỗ lực lên.
Ông đổ thuốc nước vào trong miệng, chất lỏng lạnh băng lướt qua đầu lưỡi, mang theo một tia chua xót, rồi lại làm người ta cảm thấy an tâm.
Thuốc theo yết hầu chảy vào dạ dày, giống như có một dòng nước ấm ở trong cơ thể chậm rãi lưu động, dần dần khuếch tán ra. Ông cảm thấy thân thể bắt đầu trở nên nhẹ nhàng, cảm giác gánh nặng trên lưng đang được dỡ xuống từng chút một.
Đau đớn cùng mỏi mệt chậm rãi giảm bớt, thay thế chính là một loại cảm giác sảng khoái chưa bao giờ được trải nghiệm.
Tuy rằng không thể hoàn toàn chữa khỏi, nhưng không bao giờ phải liều mạng ho khan, cũng sẽ không đau đến mức ngày đêm không thể ngủ yên, cũng có thể chậm rãi xuống giường đi lại.
Nhìn khuôn mặt Bạch Chương dần dần hồng hào trở lại, Bạch Tâm Nhiễm yên tâm không ít, quả nhiên không uổng công mua.
“Bố đói bụng rồi đúng không, con làm đồ ăn ngon cho bố. Hôm nay con tìm được mười mấy hạt dẻ, con đem đập ra thêm chút lá cải nấu ăn nhé.”
“Trời ạ, con thế mà quên mất còn có một quả tim mèo biến dị phóng xạ trung bình cùng một hạt dẻ phóng xạ thấp.” Cô sao lại quên mất chứ, sớm biết vậy thì đã không cần bán trang sức. Lần sau nhất định phải hỏi một chút, may mắn không gian là một cái tiểu không gian tĩnh lặng, bằng không đều phải thối rồi.
“Cái gì? Nhiễm Nhiễm, con nói tim mèo biến dị? Con tìm được tim mèo biến dị có thể ăn được?” Bạch Chương kinh ngạc lớn tiếng kêu lên, cảm giác không đúng lại vội vàng hạ thấp giọng xuống.
“Vâng ạ, con cảm thấy chắc không ai ăn tim mèo nên quên mất, không biết bà Lý có thu không.” Nghe được giọng nói kinh ngạc của Bạch Chương, Bạch Tâm Nhiễm nghĩ thầm chẳng lẽ bố cảm thấy cô quá tàn nhẫn? Đúng vậy, nếu là đặt ở hiện đại, có khi cô phải đi bóc lịch rồi.
“Không phải, con có điều không biết. Nghe nói động vật từ sau khi biến dị, thân thể chúng biến to, trở nên càng thêm hung tàn. Ngoài ra, trên người những con thú biến dị lớn đó còn có bí bảo. Nghe nói máu và tim của những con thú biến dị này chứa năng lượng không tên, có thể trị nội thương, trị liệu tổn thương do phóng xạ cao, thậm chí có thể trị liệu gen sụp đổ.” Con gái ông vận khí cũng thật tốt quá đi, thế mà tìm được tim thú biến dị phóng xạ trung bình.
“Trời ạ, cái này cũng quá giá trị đi.” Cô đây là vận khí nghịch thiên, đồ vật quý giá như vậy đều bị chính mình tìm được rồi. Không được, không thể quá kích động. "
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
