Tang Lạc Lạc gật đầu.
Cô cúi đầu nhìn vòng tay thông minh một cái, số dư tinh hạch: 716 điểm.
Bây giờ cô không thiếu điểm, cái cô thiếu là tinh hạch.
Thấy trời đã sập tối, cô rời khỏi khu an toàn. Lúc về tới căn lều tạm thì đã là tám giờ tối.
Trong lều nước ngập lênh láng, chỉ còn một khoảng nhỏ trên giường là khô ráo. Cô cài then cửa cẩn thận, ngồi bên mép giường còn khô mà nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, rồi lấy ra một củ khoai tây nướng nóng hổi gặm ăn.
Bữa trước cô ăn từ hồi sáng, giờ đói bụng nên gặm sạch cả củ khoai tây lớn. Ở vùng phế thổ này, chỉ gặm một củ khoai tây nướng không thôi cũng thấy thơm ngon vô cùng.
Cũng may trước khi xuyên không cô còn hay kén ăn, giờ đây nghèo rớt mồng tơi, cái tật kén chọn cũng tự động khỏi hẳn.
Nghe tiếng mưa lớn ào ào cùng tiếng sấm rền vang rầm trời bên ngoài, cô lại thấy nhớ những ngày ngập tràn thịt cá lúc trước. Mưa bão đi nhờ xe, đốn cây đào tinh hạch, mở khóa biệt thự lớn...
Ăn no uống đủ xong, Tang Lạc Lạc không vào không gian mà chỉ thu người vào một góc nghỉ một lát. Cô nhắm mắt, dùng ý nghĩ điều khiển ruộng khoai tây trong không gian, tìm mấy củ mọc nhiều mầm rồi lấy dao đá cắt thành từng miếng nhỏ, trồng lại vào khoảng đất vừa mới thu hoạch.
Đáng tiếc là không có nông cụ nào vừa tay, dùng dao đá thì cứ lóng ngóng mãi, loay hoay đến nửa tiếng mới xong. Lần sau tới điểm giao dịch, cô phải xem thử có bán loại dao bằng kim loại nào không mới được.
Ruộng khoai tây trong không gian đã gieo trồng xong, buổi tối cô tựa vào góc phòng mà ngủ cho tiện nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, hễ phát hiện có gì bất thường là có thể rời đi ngay.
Nghĩ vậy, cô liền khóa trái cửa, mặc áo mưa, xỏ ủng rồi ra ngoài.
Nước mưa ngập tới đầu gối. Cho tiện đi lại, cô cất gùi vào trong không gian rồi chậm rãi bước ra khỏi khu lều tạm.
Trên đường không một bóng người.
Tang Lạc Lạc kéo phần che mặt của áo mưa cho thật kín, như vậy nước mưa có tạt vào mặt cũng sẽ trượt theo lớp áo mưa mà chảy xuống. Cô đi về phía khu hoang dã, nước mưa đọng trên mặt đất nổi lên từng bong bóng nhỏ, vừa hiện ra đã vỡ tan.
Ngước lên chỉ thấy bầu trời âm u đầy mây xám, may là gió không lớn, cô chỉ hơi khó đi một chút chứ vẫn có thể bước vững vàng.
Lội ròng rã hai tiếng rưỡi, cô mới đến được khu rừng đó. Cỏ dại bị bão quật rạp xuống, một số lá đã bắt đầu bị ăn mòn, nổi lên những vết đốm loang lổ.
Vừa thấy sắp tới nơi thì mưa bỗng nặng hạt hơn, trút thẳng xuống đầu làm da đầu cô tê rần. Đưa mắt nhìn quanh không có ai, cô liền lách người trốn vào ruộng khoai tây trong không gian.
Cô rũ sạch nước mưa trên người. Những giọt nước mang tính ăn mòn ấy vừa rơi xuống đất trong không gian đã bị hấp thụ ngay lập tức, chẳng gây ra ảnh hưởng xấu nào cho không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)