Máy đo bức xạ hiển thị chỉ số bức xạ bằng 0.
Nhân viên siêu thị ngạc nhiên: "Tôi không nhìn lầm chứ, thật sự là bằng không sao? Chị chờ một lát, để tôi đổi sang máy đo bức xạ khác xem thế nào."
Đổi sang một chiếc máy đo bức xạ khác, chỉ số bức xạ đo được vẫn là 0. Nhân viên siêu thị hiện rõ vẻ vui mừng trên mặt, mang lên cân thì được tổng cộng 16 cân, tính theo giá 115 điểm một cân, người này chuyển cho Tang Lạc Lạc 1840 điểm.
Số dư tinh hạch: 4216 điểm.
Tang Lạc Lạc nói lời cảm ơn rồi đi về phía tòa nhà cho thuê phòng gần đó, chỗ mà cô đã tìm và nhắm sẵn trên vòng tay thông minh.
Nước mưa gõ vào áo mưa phát ra những tiếng lộp bộp, nước trên mặt đất đã ngập đến bắp chân. Hệ thống thoát nước trong căn cứ vẫn còn rất hiệu quả, chứ ở khu lều tạm bên ngoài thì nước đã ngập tới đầu gối rồi.
Một tiếng sau, cô cũng theo bản đồ dẫn đường tới được trung tâm thuê nhà.
"Xin chào quý cô, tôi có thể giúp gì cho cô ạ?" Nhân viên lễ tân mặc một bộ đồng phục công sở sạch sẽ, không hề vì thấy Tang Lạc Lạc gầy gò yếu ớt mà tỏ ra xem nhẹ, thái độ làm việc công tư phân minh khiến người ta rất có thiện cảm.
Tang Lạc Lạc ngồi xuống trước mặt cô ấy, nói thẳng mục đích của mình: "Tôi muốn thuê phòng ở trong khu an toàn."
Nhân viên lễ tân mỉm cười nói: "Vui lòng xuất trình thông tin của cô ạ."
Tang Lạc Lạc đưa vòng tay thông minh lại gần cho máy quét, thông tin của cô lập tức hiện lên trên thiết bị của đối phương.
Nhân viên lễ tân tra cứu nhanh một lượt rồi xoay màn hình hiển thị ra, nói: "Thưa cô, vì cô là cư dân ở khu lều tạm nên nếu muốn thuê nhà trong khu an toàn, cô cần phải nộp 500 điểm đặt cọc, khoản này sẽ không được hoàn lại sau khi hợp đồng thuê kết thúc. Đây là danh sách các phòng còn trống, mời cô xem qua."
Tang Lạc Lạc xem qua danh sách phòng trên mạng. Căn phòng đơn rẻ nhất chỉ rộng khoảng 4 mét vuông, ai sống ở đó thì phải tận dụng không gian đến từng centimet, hẳn phải là một bậc thầy sắp xếp đồ đạc mới ở nổi, giá thuê mỗi tháng 200 điểm.
Tang Lạc Lạc lập tức bỏ qua lựa chọn đó. Cô nhắm trúng một căn phòng đơn rộng khoảng hai mươi mét vuông. Phòng tuy không lớn nhưng có cửa sổ, có thang máy, tòa nhà cũng bảo mật an toàn hơn, hơn nữa vị trí lại gần lối vào khu an toàn, mỗi tháng hết 1500 điểm.
Tang Lạc Lạc chỉ tay vào căn phòng đó rồi bảo: "Tôi lấy phòng này."
Nhân viên lễ tân hỏi: "Cô muốn thuê trong bao lâu ạ?"
Tang Lạc Lạc nhẩm tính lại số điểm của mình rồi nói: "Trước mắt tôi cứ thuê hai tháng đã, sau này sẽ tính xem có gia hạn thêm hay không."
Nụ cười trên mặt nhân viên lễ tân càng thêm rạng rỡ. Chốt đơn nhanh như vậy, khách lại chi khá phóng khoáng, thế là cô lại có tiền hoa hồng rồi. Cô mỉm cười nói: "Dạ được, mời cô xác nhận danh tính và thanh toán ở đây."
Tang Lạc Lạc nhìn đối phương trừ đi 3500 điểm mà chẳng thấy xót chút nào.
Cuối cùng cô cũng có một nơi đàng hoàng để ở rồi.
"Bây giờ tôi có thể dọn vào ở luôn được không?"
Nhân viên lễ tân cười lắc đầu: "Dạ không được đâu ạ, người thuê mới phải sau bảy ngày nữa mới dọn vào ở được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

