Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Siêu sao chỉ muốn giải nghệ Chương 24: Đây Là Một Cuộc Trao Đổi

Cài Đặt

Chương 24: Đây Là Một Cuộc Trao Đổi

La Mặc đảo mắt nhìn tất cả mọi người một vòng, rồi chậm rãi nói:

"Nếu không ai phản đối đề nghị của tôi, vậy thì cứ làm như tôi sắp xếp."

Thành thật mà nói, đúng là La Mặc thiên vị Đồng Thư hơn một chút.

Không chỉ vì cậu ấy biết rửa bát, không thích uống sữa chua mà quan trọng hơn là vì năng lực, tiềm năng và nhân cách của cậu.

Còn bốn người kia thì anh chưa hiểu rõ, chỉ có thể quan sát thêm.

Trong mắt anh, những thực tập sinh có công ty chống lưng, vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới với anh.

Còn những cá nhân không có công ty đại diện, lại rất đáng để lưu tâm.

Tương lai có khi sẽ là cánh tay đắc lực của anh!

Tuy hiện tại mới chỉ là điểm khởi đầu, nhưng con đường về sau đi thế nào anh đã sớm có kế hoạch.

Vừa đi, vừa nhìn, vừa tính toán.

Không cần vội.

...

Thời gian trôi qua nhanh chóng, lại thêm một tuần nữa kết thúc.

Trong suốt một tuần này, ban ngày mọi người học và tập huấn như thường lệ, buổi tối thì có "đại ca" La Mặc dẫn đầu cùng nhau luyện tập "Cá Lớn".

Giờ đây, cả bốn thực tập sinh đều hoàn toàn bị chinh phục bởi bài hát này.

Lúc đầu nghe đã thấy ấn tượng, mà nghe mãi vẫn không hề thấy chán!

Một ca khúc vô cùng dễ nghe, dễ ngấm, dễ nghiện!

Còn giọng hát của Đồng Thư thì càng khiến người ta say mê không dứt.

Giữa một chương trình toàn mùi mồ hôi của trăm gã đàn ông, một giọng hát phi giới tính thế này đúng là khiến người ta chìm đắm.

Điều khiến tất cả mọi người trong đội tràn đầy niềm tin với sân khấu lần này, chính là phần song ca cuối bài giữa La Mặc và Đồng Thư.

Tuy La Mặc vẫn chưa hài lòng với kết quả tập luyện, nhưng trong mắt bốn người kia, thậm chí cả ê-kíp chương trình thì đây đã là tuyệt đỉnh rồi!

Lần đầu tiên nghe đoạn này, ai nấy cũng nổi da gà khắp người.

Trong phân đoạn cuối đó, La Mặc đã có vài chỉnh sửa nho nhỏ mang dấu ấn cá nhân, nên càng muốn thể hiện thật hoàn hảo.

"Giải lao mười phút, lát nữa tập tiếp." La Mặc vỗ tay nói.

Lúc này, ngoài phòng tập vang lên tiếng gõ cửa.

"Mời vào." La Mặc đáp.

Cánh cửa mở ra, một nhân viên bước vào, nói: "La Mặc, đạo diễn Ninh gọi cậu qua gặp một chút."

"Đạo diễn Ninh? Là đạo diễn Ninh Đan?" La Mặc hỏi lại.

"Ừ, đúng rồi, cậu đi theo tôi." Nhân viên nói.

La Mặc gật đầu, rồi bước theo sau.

Anh cũng không rõ vị "bà trùm" của show tuyển chọn này gọi mình tới là có chuyện gì.

Trong giới, tiếng tăm của vị đạo diễn này cũng không mấy tốt đẹp.

Trước tiên, cô ấy đúng là có phong thái rất riêng, có phần giống với nữ diễn viên Dư Nam.

Tiếp theo, dù đã ngoài bốn mươi, nhưng vị đạo diễn này vẫn chưa từng kết hôn, lại chỉ chuyên tâm làm các show tuyển chọn nam thần tượng, chưa bao giờ động đến nữ thần tượng

Một người phụ nữ như vậy, dĩ nhiên không tránh khỏi đủ loại đồn thổi.

Nghe nói, không ít "tiểu thịt tươi" không muốn cố gắng đã âm thầm tính toán, mong được"trèo lên giường" của cô ấy, ôm chặt lấy cái đùi vàng mập mạp kia để đổi đời.

Cô ấy... đúng là rất có hương vị.

Trên người cô, toát ra một thứ năng lượng khổng lồ!

Lúc Đồng Thư và mấy người còn lại thấy La Mặc được đạo diễn Ninh Đan đích thân gọi đi, trong lòng ai nấy đều có chút ghen tị.

Trong số 100 thực tập sinh, đến giờ Ninh Đan mới chỉ từng gặp riêng một mình Thẩm Minh Lưu.

Thẩm Minh Lưu là người có sẵn tiếng tăm, hiện đang được xem là ứng viên tiềm năng cho vị trí center. Ngay từ đầu ai nấy đều ngầm mặc định cậu ta sẽ debut ở vị trí số một.

Lần đầu bước lên sân khấu, cậu ta ngồi thẳng vào vị trí số 1 trên đỉnh kim tự tháp, mà chẳng ai có ý kiến gì.

La Mặc đi theo nhân viên, tới một phòng họp nhỏ.

Trong phòng chỉ có một mình đạo diễn Ninh Đan đang ngồi.

Cô ấy đang cầm một chiếc máy tính bảng, cúi đầu xem gì đó.

Từ góc nghiêng, có thể thấy rõ những đường cong quyến rũ trên thân hình được quản lý vô cùng nghiêm ngặt kia.

Đôi môi căng mọng của cô hơi mím lại, chân mày cũng hơi nhíu, có vẻ như những gì đang xem trên màn hình khiến cô không mấy hài lòng.

Nghe tiếng La Mặc bước vào, Ninh Đan ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi nói:"Ngồi đi."

La Mặc thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện, thần sắc bình tĩnh.

"Dạo gần đây, cậu biểu hiện rất tốt, thật sự làm tôi bất ngờ." Ninh Đan gập máy tính bảng lại, tựa người ra sau ghế.

"Vậy đạo diễn định tăng lương cho tôi sao?" La Mặc cười nhẹ, tỏ ra rất thoải mái.

Ninh Đan nhìn anh, nói: "Chuyện vặt vãnh đó để sau đi. Lần công diễn đầu tiên sắp tới, nếu cậu có bất kỳ yêu cầu gì thì cứ nói. Trang phục, đạo cụ, hiệu ứng sân khấu... tất cả đều được."

Tăng lương mà gọi là chuyện vặt vãnh sao trời!

La Mặc nhìn đạo diễn Ninh đầy ẩn ý rồi nói: "Về trang phục và hiệu ứng sân khấu thì em có vài ý tưởng riêng, ví dụ như mặc Hán phục chẳng hạn. Đến lúc đó em sẽ trực tiếp trao đổi với bộ phận trang phục và kỹ thuật sân khấu."

Ninh Đan gật đầu: "Còn một chuyện nữa."

"Còn hai ngày nữa, phần đầu tiên của tập 1 chương trình Thực tập sinh thần tượng sẽ được phát sóng. Tập này sẽ chia làm hai phần, phát trong hai tuần."

"Sau khi tập 1 lên sóng, tôi sẽ chi tiền mua cho cậu một vị trí hot search trên Weibo."

"Ồ?" La Mặc thực sự có chút bất ngờ.

Mua hot search trên Weibo đâu phải chuyện nhỏ, chi phí đâu có rẻ.

Chỉ có thực tập sinh đến từ các công ty lớn mới nhận được đãi ngộ này, mà chỉ sau khi công ty xác nhận thực tập sinh đó có biểu hiện xuất sắc trên chương trình, họ mới sẵn sàng bỏ tiền làm "đòn bẩy đầu tư".

Cũng chính vì vậy mà các chương trình thực tế thường thiên vị các thực tập sinh đến từ công ty lớn, bởi công ty đứng sau họ sẵn sàng chi tiền mua hot search, đồng nghĩa với việc gián tiếp quảng bá cho chương trình, tạo độ hot. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.

La Mặc nhìn Ninh Đan, hỏi:"Vậy em cần phối hợp thế nào với chị?"

Nếu là một thực tập sinh còn non nớt khác, có lẽ lúc này đã vui mừng đến quên trời đất, chỉ biết rối rít cảm ơn.

Nhưng La Mặc thì khác.

Anh hiểu quá rõ giới giải trí là nơi như thế nào. Tất cả những món quà trông như cho không ấy, thực ra đều đã có sẵn bảng giá đằng sau.

Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí. Và phải luôn nhớ rằng cái được miễn phí, thường là cái đắt nhất.

"Cũng có việc cần cậu phối hợp." Ninh Đan đáp."Trước hết, cậu sẽ phải quay một đoạn quảng cáo cho nhà tài trợ, chèn vào tập 2 của chương trình."

La Mặc gật đầu, việc này anh không có ý kiến.

Nói đúng ra, quảng cáo cũng là một cách để được công chúng biết đến, là một phần công việc của nghệ sĩ.

Thực tế, khi khán giả xem chương trình, dù không thích xem quảng cáo, trong đầu họ vẫn sẽ có một suy nghĩ tiềm thức: "Người được quay quảng cáo chắc là ứng viên sáng giá đây."

Không ai nghĩ nhà tài trợ sẽ chọn đại một kẻ vô danh tiểu tốt đi quảng cáo.

Tự nhiên hình ảnh thí sinh đó cũng sẽ được nâng tầm trong mắt người xem.

Thực tập sinh nào cũng muốn giành được suất quay quảng cáo. Giống như trong Sáng Tạo Doanh, Trần Trác Huyên từng vì không được chọn quay quảng cáo mà đã nói ra câu nổi tiếng: "Là vì tôi đứng chưa đủ cao sao?"

Điều này La Mặc hoàn toàn hiểu và chấp nhận. Anh hỏi tiếp: "Còn gì nữa không, đạo diễn?"

Ninh Đan nói:"Tôi muốn cậu ký thêm một hợp đồng ghi hình chương trình khác của tôi – một show giải trí."

La Mặc không vội trả lời.

Bởi show diễn thì cần có lưu lượng. Đó là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Chương trình cần nhân khí, nghệ sĩ cần nền tảng. Đã là thế thì phải trả tiền.

Rất rõ ràng, nếu bây giờ mà ký hợp đồng, thì thù lao gần như chẳng đáng là bao, vì hiện tại La Mặc vẫn chỉ là một tân binh vô danh.

Về bản chất, đây là một cuộc giao dịch.

La Mặc rất tự tin với mấy màn trình diễn của mình, chỉ cần rating chương trình không tệ, anh hoàn toàn có thể tự mình leo lên hot search bằng thực lực.

Nhưng, tự leo lên và được"mua" lên, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Tuy nhiên hai thứ này hoàn toàn có thể song hành cùng nhau.

Hoặc nói đúng hơn, chúng còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Việc thường xuyên lên hot search chính là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất của một nghệ sĩ đang hot.

La Mặc trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng gật đầu, nói:

"Được ạ. Nhưng em muốn biết trước một chút về chương trình này, lịch trình ra sao, và cụ thể em sẽ phải làm gì."

"À, còn cả hợp đồng nữa."

Ninh Đan bật cười. Cô cảm thấy chàng trai trẻ trước mặt này khá thú vị, chín chắn và già dặn hơn hẳn so với phần lớn những thực tập sinh khác.

Làng giải trí nổi tiếng là một con thuyền lắm chiêu trò, không ít người ngây thơ bị quay mòng mòng mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Chỉ cần trong hợp đồng lồng ghép một chút"nghệ thuật ngôn từ", đảm bảo người ngoài có soi cũng chẳng soi ra được!

Cô ngày càng thấy hài lòng với La Mặc.

Tất nhiên, Ninh Đan không hề biết suy nghĩ thật sự trong đầu La Mặc. Nếu biết, e là sẽ không còn thấy dễ chịu như thế nữa.

La Mặc nghĩ: Ở showbiz, chuyện tình nghĩa, nợ nần là chuyện đặc biệt quan trọng.

Dù sao thì, anh đã tham gia chương trình "Thực tập sinh thần tượng", tức là đã nợ Ninh Đan một ân tình.

Mà một khi đã được người ta "lót đường", thì coi như là người của người ta rồi.

Đây chính là một loại trói buộc. Sẽ có những việc không thể tự do thực hiện, không thể toàn quyền quyết định.

Nhưng nếu mọi thứ được quy ra giao dịch, thì sẽ rõ ràng sòng phẳng.

Không nợ, không vướng bận, muốn làm gì thì làm.

Cho dù có chơi đến sập cả bàn, thì cũng dễ dàng dọn dẹp và rút lui, chẳng phải bận tâm gì cả.

Ninh tỷ ơi, thật ra La Mặc chỉ không muốn mắc nợ chị thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc