Thời gian trong chương trình Thực tập sinh thần tượng trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái, đã hết một tuần.
Trong suốt một tuần vừa qua, La Mặc không hề làm gì vượt khuôn khổ cả. Anh cứ thế theo sát các thực tập sinh khác, nghiêm túc tham gia tất cả các buổi huấn luyện. Dù là lớp học nhạc hay lớp học nhảy, anh chưa từng bỏ buổi nào.
Trong khoảng thời gian này, anh như biến thành một hotboy “bình thường" giữa muôn người.
Trên lớp, anh rất ít khi thể hiện bản thân.
Thường thì anh hay thất thần, như thể đang lạc trong suy nghĩ của riêng mình.
Cảm giác như anh lại quay về hình ảnh một nhân viên lãnh lương gấp đôi chỉ để sống qua ngày, thậm chí anh còn thản nhiên lười biếng trước ống kính.
Trong tuần này, các huấn luyện viên ngôi sao mỗi người chỉ lên lớp hai buổi. Thời gian còn lại đều do các giáo viên chuyên môn mà tổ sản xuất mời đến giảng dạy.
Thế nhưng, điều khiến người ta tức tối là, dù nhìn bề ngoài có vẻ lười biếng chẳng để tâm, nhưng những bài tập và yêu cầu chuyên môn mà giáo viên giao, La Mặc luôn hoàn thành rất tốt.
Không thể gọi là nổi bật, nhưng lại không có điểm nào để chê trách.
Không ai biết rằng, khoảng thời gian này, La Mặc đang dành để điều chỉnh và thích nghi với tất cả những gì đang diễn ra quanh mình.
Việc anh hay lơ đễnh, không phải là mất tập trung mà là anh đang suy nghĩ về những ý tưởng mới.
Còn việc anh không dốc toàn lực trong các bài tập, là bởi hiện tại anh vẫn đang trong giai đoạn thăm dò.
Dù là về giọng hát hay các động tác vũ đạo, tất cả vẫn đang trong quá trình thử nghiệm.
Nhưng qua một tuần rèn luyện, anh cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt của mình.
Anh tin rằng mình đã tìm được hướng đi phù hợp.
Trong thời gian này, Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông – hai người cùng ở lớp A vẫn luôn âm thầm so kè với La Mặc.
Bọn họ sớm đã xem La Mặc là đối thủ cạnh tranh, và còn ôm một mối hận riêng, mong tìm cơ hội thay mặt công ty giải trí Tỉnh Sư và đồng đội Mạnh Dương Quang trả thù anh.
Nhưng khổ nỗi, chẳng có cơ hội nào để ra tay cả!
La Mặc như một con người đầy mâu thuẫn, trông thì lười biếng, chán chường, nhưng lại không bao giờ than mệt, cho dù tập luyện có khổ cực đến đâu.
Lúc ăn cơm, họ còn kéo Mạnh Dương Quang lại bàn bạc. Cuối cùng đi đến kết luận: rất có thể La Mặc chưa sáng tác gì cả, mà sẽ dùng một ca khúc sẵn có chưa công bố của mình để trình diễn trên sân khấu.
Bởi vì ở buổi công diễn đầu tiên, chương trình không giới hạn chủ đề cho các tác phẩm tự sáng tác nghĩa là bất kỳ ca khúc tự sáng tác nào cũng có thể mang lên sân khấu!
Thật ra, Kỷ Khang Đông cũng chọn hạng mục sáng tạo, còn Mạnh Dương Quang thì gia nhập đội của anh ta. Hai người này cũng không định sáng tác ca khúc hay biên đạo trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.
"Đâu phải chỉ anh có sẵn ca khúc gốc!".Đó chính là sự tự tin của Kỷ Khang Đông và Mạnh Dương Quang.
Sự tự tin của họ đến từ công ty giải trí Tỉnh Sư.
Trước khi họ tham gia chương trình, công ty đã chuẩn bị sẵn vài bài hát cho họ.
Những ca khúc ấy thậm chí chẳng thể gọi là "sáng tác cá nhân". Toàn bộ đều do các nhạc sĩ hàng đầu trong ngành sáng tác, công ty chi tiền mua bản quyền, để họ sử dụng trong chương trình.
Kỷ Khang Đông và Mạnh Dương Quang tuy có chút năng khiếu sáng tác, nhưng so với những cây đại thụ trong giới thì vẫn còn non kém rất xa.
Thế nhưng, chỉ cần công ty chịu chi, hình tượng "thiếu niên tài hoa" có khả năng sáng tác chẳng phải muốn xây là xây được sao?
Tiền đổ vào đúng chỗ, thuê người viết hộ, có gì khó đâu.
Vì vậy, họ vô cùng tự tin vào buổi công diễn đầu tiên, chắc chắn sẽ lấy lại danh tiếng!
"Anh có tài, La Mặc à, nhưng liệu có hơn được những người sáng tác chuyên nghiệp kia không?"
"Anh chỉ có một mình, còn chúng tôi có cả một công ty hùng hậu chống lưng. Đó là sức mạnh mà anh không thể chống lại!"
Sức mạnh của tư bản, vượt xa tưởng tượng của anh đấy.
Cả hai đã bắt đầu trông đợi ngày công diễn đầu tiên đến thật nhanh.
Về phần La Mặc, dĩ nhiên anh chẳng bận tâm đến mấy suy nghĩ vặt vãnh của nhóm thực tập sinh giải trí Tỉnh Sư.
Anh chỉ có một mục tiêu rất đơn giản: giúp mấy đồng đội trong nhóm mình tranh thủ thời gian này, rèn luyện thật tốt, bổ sung kiến thức, nâng cao năng lực.
"Yếu quá, thật sự quá yếu!" Đó là lời nhận xét thẳng thừng La Mặc dành cho họ.
Do mọi người không học cùng lớp, nên cũng không tập luyện cùng nhau.
Thời khóa biểu mỗi lớp cũng khác nhau.
Thỉnh thoảng, sau khi tan học, La Mặc sẽ đi ngang qua phòng tập của Đồng Thư và mấy người khác, đứng ngoài lớp kính quan sát.
Dưới ánh mắt như huấn luyện viên quân đội của anh, Đồng Thư và các bạn chẳng ai dám lơ là. Ai nấy đều vùi đầu khổ luyện, nghiêm túc hết sức.
Về sau, họ còn lén gọi La Mặc là "huấn luyện viên".
Tổ chương trình trả lương gấp đôi để nhét anh vào nhóm thực tập sinh, chẳng phải để "tra tấn" và "rèn luyện" tụi mình đó sao?
Ba ngày nữa lại trôi qua, đến tận đêm hôm nay La Mặc mới tập hợp cả đội lại, bắt đầu bước vào giai đoạn luyện tập kín.
Ca khúc luyện tập lần này chính là "Cá Lớn"!
"Đồng Thư, em xem kỹ toàn bộ bài hát đi. Từ đầu đến cuối, khi người khác hát, em đều phải hỗ trợ bè giọng cho họ kể cả phần của anh." La Mặc nói.
Vừa dứt lời, sắc mặt của bốn thực tập sinh còn lại lập tức thay đổi.
Điều đó đồng nghĩa với việc bốn người họ mỗi người chỉ hát được vài câu, còn Đồng Thư sẽ tham gia xuyên suốt từ đầu đến cuối!
Dù phần của cậu chỉ là bè phối, nhưng như vậy vẫn là quá bất công rồi!
Phân vai thế này, nói trắng ra là chẳng có tí công bằng nào cả.
Tuy từ đầu La Mặc đã toát ra khí chất độc tài, nhưng kiểu thiên vị thế này cũng quá đáng thật sự.
La Mặc đảo mắt nhìn quanh một lượt, dường như chẳng hề để tâm đến ánh mắt phức tạp, đầy khó hiểu của đồng đội hoặc cũng có thể là anh cố tình phớt lờ họ.
Còn Đồng Thư thì hoàn toàn không ngờ, cái gọi là "giao trọng trách" trong lời của anh Mặc ... lại nặng đến mức này.
Không để ai kịp mở miệng, La Mặc đã đứng dậy, đi thẳng tới chỗ đặt piano trong phòng tập.
"Anh sẽ hát thử vài câu trước, để mọi người cảm nhận được tông nhạc và cảm xúc tổng thể của bài hát. Tìm cái thần của bài hát trước đã." Vừa nói xong, mười ngón tay thon dài của anh đã bắt đầu lướt trên phím đàn.
Khi câu hát đầu tiên vang lên, tất cả mọi người đều tạm thời quên mất sự độc đoán và quá quắt của người trước mặt.
"Biển lặng lẽ chìm vào màn đêm tăm tối,
Tràn qua cả góc cuối cùng nơi chân trời..."
Ca khúc này đúng là tuyệt đỉnh!
Chỉ một câu thôi đã cực kỳ cuốn hút!
La Mặc chỉ hát bốn câu rồi dừng lại, nói: "Bây giờ, từng người một lần lượt hát lại bốn câu này."
"Đồng Thư, em hát cuối cùng." La Mặc chỉ tay về phía Đồng Thư.
Khoảnh khắc này, trên người La Mặc toát ra một khí thế áp đảo đến đáng sợ.
Nhóm thực tập sinh vẫn còn trẻ này cảm thấy áp lực từ anh còn khủng khiếp hơn cả giáo viên chuyên môn.
Tất cả lập tức làm theo. Sau khi bốn người đầu hát xong, ai nấy đều cúi đầu, có chút hoang mang.
Họ cảm nhận rất rõ sự chênh lệch về giọng hát giữa mình và La Mặc.
Hoặc nói đúng hơn là bài hát này, họ chẳng thể hát ra được cái "thần" của nó.
"Đồng Thư, đến lượt em." La Mặc nhìn chằm chằm vào cậu nhóc.
Đồng Thư hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại chút hồi hộp trong lòng.
Cậu hồi tưởng lại cái cảm giác khi nãy lúc anh Mặc hát, đồng thời ghi nhớ lời anh dặn, phải thể hiện chất giọng chân thật nhất của bản thân.
Cậu hắng giọng, rồi dưới nền đệm piano đơn giản, bắt đầu cất lên câu hát đầu tiên:
"Biển lặng lẽ chìm màn đêm vào tăm tối..."
Ngay lập tức, con ngươi của bốn thực tập sinh còn lại đồng loạt co giãn.
"Cái gì vậy!?"
"Bắt tai quá! Thật sự quá bắt tai!"
Cảm giác như bài hát này được viết riêng cho cậu ấy vậy.
Tất cả những ưu điểm của Đồng Thư đều được phô bày đến hoàn hảo!
Giọng hát trong trẻo, vang vọng như nước suối đầu nguồn.
So với Đồng Thư, bọn họ chẳng khác nào cá lóc lặn ngụp trong bùn, còn cậu ấy lại là con cá lớn đang lướt bồng bềnh trên biển mây.
Ai mà ngờ, La Mặc lại nhíu mày thật sâu.
"Dở tệ." La Mặc lạnh lùng nói:"Làm lại."
"Cái này mà còn dở!?" Bốn người sửng sốt: “Thế thì tụi mình là cái gì?”
Đồng Thư giật mình run nhẹ, sau mấy nhịp hít thở sâu mới tiếp tục thử lần hai.
"Còn tệ hơn, làm lại!"
"Vẫn chưa được! Làm lại!"
"Có chút cảm giác rồi đấy... nhưng vẫn chưa đủ!"
Cứ như thế, hết lần này đến lần khác, Đồng Thư dần dần chìm sâu vào cảm xúc của bài hát.
Còn bốn thực tập sinh kia thì đã hoàn toàn bị cậu chinh phục!
Bàn tay La Mặc rời khỏi phím đàn, đợi Đồng Thư hát thêm một lần nữa thì sắc mặt anh mới dần giãn ra.
"Tiếp theo, bốn em hát lại, để Đồng Thư hát bè cho."
Nhờ có Đồng Thư hỗ trợ, bốn người hát xong một lượt mà nổi hết da gà!
"Hiệu quả này... là thứ mình cũng có thể làm ra sao?"
Lý Khắc Cần từng nhận xét về giọng hát của Châu Thâm như sau: "Chất giọng và kỹ thuật của cậu ấy, khi hát bè chẳng khác nào kép phụ vạn năng trong tấu hài, phối với ai cũng nâng tầm người đó lên."
Hiện tại, tuy Đồng Thư chưa đạt tới tầm đó, nhưng về cơ bản thì cũng đã có sự tương đồng.
La Mặc đứng dậy rời khỏi đàn piano, nói: "Tôi đã nắm được đại khái ai phù hợp với đoạn nào, giờ tôi sẽ phân lời hát cho từng người."
Thật ra nếu điều kiện cho phép, La Mặc nghĩ bốn người kia chỉ cần nhảy phụ họa là được, đừng hát nữa thì hơn. Tiếc là luật chơi không cho phép.
"Chờ đến khi chương trình kết thúc, nhất định phải làm một bản song ca Cá Lớn cho ra hồn." La Mặc thầm nghĩ.
Sau khi chia lời xong, anh hỏi: "Có ai có ý kiến gì không?"
Ý kiến ở đây, bao gồm cả việc Đồng Thư sẽ hát từ đầu đến cuối.
Không ai lên tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



