Hôm ấy Đỗ Thành Phỉ cố ý chỉnh mình đến mức trâm lệch, ngọc đeo xiêu rồi mới tới chỗ lão phu nhân.
“Bên người con... còn thiếu người hầu không?” Tôn lão phu nhân bỗng hỏi.
Trong lòng Đỗ Thành Phỉ động một cái, biết cơ hội tới. Hắn lộ vẻ khó xử, cân nhắc nói: “Bích Đào rất tận tâm, chỉ là nha hoàn thô sử quét dọn trong viện thường chẳng thấy người, nên hơi bận không xuể. Trước kia có một tiểu tư, vì chuyện tôn nhi rơi xuống nước mà bị mẫu thân phạt ra trang. Tôn nhi nghĩ, qua một thời gian có lẽ nên bẩm mẫu thân, xem có thể cho nó về không...”
Hắn nói uyển chuyển, nhưng Tôn lão phu nhân tinh minh đến đâu, lập tức hiểu: Phương thị chuyển nha hoàn thô sử trong viện hắn đi, chuyển cả tiểu tư đắc dụng bên hắn đi, bây giờ bên người hắn đến một người chạy việc ra hồn cũng không có.
Tôn lão phu nhân trầm ngâm một lát: “Bên người con không có tiểu tư ổn thỏa quả thật bất tiện. Thế này đi, chỗ ta có một thằng nhỏ, là cháu ngoại của ma ma hồi môn của ta, có sức, người cũng khá lanh lợi thật thà, điều cho con dùng.”
Đỗ Thành Phỉ mừng lớn, vội đứng dậy hành lễ: “Đa tạ tổ mẫu hậu ái! Tôn nhi nhất định đối đãi với nó cho tốt.”
Tôn lão phu nhân gật đầu, lập tức bảo người gọi Trương Đắc Hỉ tới.
Không lâu sau, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi bước nhanh vào. Người khá cao, vai rộng, tuy cúi đầu vẫn nhìn ra thể trạng khỏe. Hắn quỳ hành lễ: “Tiểu nhân Trương Đắc Hỉ, thỉnh an lão phu nhân, tam thiếu gia.”
“Ngẩng đầu lên.” Tôn lão phu nhân nói.
Trương Đắc Hỉ ngẩng đầu, gương mặt thật thà, mắt sáng, nhìn là biết người chất phác.
“Đây là tam thiếu gia. Sau này ngươi theo tam thiếu gia, hầu hạ cho tốt, mọi việc nghe tam thiếu gia sai bảo.” Tôn lão phu nhân dặn.
“Vâng! Tiểu nhân nhất định tận tâm tận lực hầu hạ tam thiếu gia!” Trương Đắc Hỉ giọng vang, lại dập đầu với Đỗ Thành Phỉ.
Đỗ Thành Phỉ nhìn thân hình rắn chắc và gương mặt chất phác của hắn, trong lòng vui nở hoa. Thiếu gì tới nấy! Người đích mẫu phân không phải nhát gan thì ngu đần, tổ mẫu vừa ra tay đã là người sức lớn, có bối cảnh cứng, dù cách một tầng, trông còn khá trung hậu!
“Đứng lên đi.” Đỗ Thành Phỉ ôn hòa nói, “Sau này ở viện ta, cứ làm việc cho tốt. Chỗ ta không có nhiều quy củ, chỉ một điều.” Hắn dừng, nhìn vào mắt Trương Đắc Hỉ, chậm giọng nhưng từng chữ rõ ràng, “Có sức là chuyện tốt, nhưng không được vô cớ bắt nạt người. Nếu có người vô cớ bắt nạt tới đầu chúng ta, ngươi cũng không cần co lại, nên cản thì cản, nên bảo vệ thì bảo vệ. Hiểu chưa?”
Trương Đắc Hỉ sững ra, rồi trong mắt lóe sáng, gật mạnh: “Tiểu nhân hiểu! Tam thiếu gia yên tâm, ai dám bắt nạt người, trước hỏi đôi nắm đấm này của tiểu nhân có đồng ý không!”
Đỗ Thành Phỉ cười: “Tốt. Làm cho tốt, có thưởng. Viện ta vốn có một tiểu tư tên Lai Phúc, vậy ngươi đổi tên thành Lai Hỉ đi!”
IV. Lai Phúc trở về
Lại qua vài ngày, dưới sự ngầm đồng ý của Tôn lão phu nhân, Đỗ Thành Phỉ “cầu” Đỗ Hoài đưa tiểu tư Lai Phúc trước kia bị phạt ra trang trở về. Mẹ chồng trực tiếp ban người cho thứ tử, Phương thị còn gì không hiểu? Đây là trắng trợn nhúng tay và cảnh cáo, chẳng khác nào đánh vào mặt bà. Phương thị liền sai ma ma bên người đưa những nha hoàn thô sử trước kia “mượn” đi trở lại. Trong lòng tức tối, bà vẫn kiếm cớ gọi Triệu di nương tới đứng quy củ để trút giận. Triệu di nương tuy tính thô, xuất thân con gái nhà buôn, nhưng con trai hiểu chuyện lại đang được coi trọng, sao có thể không nhìn ra? Bà đứng quy củ mà mặt mày hớn hở, gần như chỉ thiếu viết lên mặt mấy chữ “ta đứng cũng vui”. Phương thị càng nghẹn.
Khi Lai Phúc được người dẫn về, Đỗ Thành Phỉ suýt không nhận ra.
Đứa trẻ choai choai mười ba mười bốn tuổi vừa đen vừa gầy, mặc áo ngắn vải thô vá chằng vá đụp, co vai, ánh mắt né tránh. Thấy Đỗ Thành Phỉ liền “bịch” quỳ xuống, giọng run: “Thiếu, thiếu gia... tiểu nhân về rồi.”
Đây chính là tiểu tư đích mẫu “tỉ mỉ” chọn cho hắn. Dung mạo bình thường, tính tình yếu, ném vào đám đông là mất hút. Trước kia đi theo nguyên chủ, không ít lần vì “hầu hạ không chu toàn” mà bị đánh bị mắng, thật ra chính là gánh tội thay nguyên chủ.
Đỗ Thành Phỉ nhìn bộ dạng run rẩy của hắn, thở dài trong lòng. Cũng là người đáng thương.
“Đứng lên đi.” Hắn nói ôn hòa, “Việc ở trang có mệt không?”
Lai Phúc run run đứng lên, không dám ngẩng đầu: “Cũng, cũng được...”
“Sau này vẫn về viện ta làm việc.” Đỗ Thành Phỉ nói, “Đây là Lai Hỉ. Sau này hai người cùng làm, giúp đỡ lẫn nhau.”
Lai Phúc lúc này mới thấy Lai Hỉ đứng bên như một tòa tháp sắt, sợ đến rụt cổ hơn, nhỏ giọng đáp: “Vâng.”
Đỗ Thành Phỉ bảo Bích Đào lấy một xâu tiền, chừng hai trăm văn, đưa Lai Phúc: “Cầm lấy, coi như an ủi. Đi tắm, thay bộ đồ sạch, nghỉ ngơi hai ngày. Sau này làm việc cho tốt là được.”
Lai Phúc nâng xâu tiền đồng nặng trĩu, ngây ra. Thiếu gia rơi xuống nước, hắn bảo vệ chủ không tốt, bị phạt ra trang làm việc nặng. Thiếu gia không những không trách còn thưởng tiền?
Hắn “bịch” quỳ xuống lần nữa, lần này nước mắt chảy ra: “Đa tạ thiếu gia! Đa tạ thiếu gia! Sau này tiểu nhân nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp thiếu gia!”
“Được rồi, đi đi.” Đỗ Thành Phỉ xua tay.
Còn hai nha hoàn thô sử được trả về, một lười một ngốc, Đỗ Thành Phỉ tức đến bật cười. Cũng khó cho đích mẫu có thể tìm được hai nha hoàn kỳ quặc thế này trong cả phủ rồi phân cho đám thứ tử bọn họ. Hắn trực tiếp nói với phụ thân rằng cứ nhìn thấy hai nha hoàn này là hắn buồn ngủ. Lý do quả thật kỳ quặc, nhưng đứa con trai khó khăn lắm mới có tinh thần cầu tiến, không thể vì chuyện ấy ảnh hưởng đọc sách. Đánh thẳng như vậy lại hữu dụng, Phương thị nghiến nát răng cũng phải đổi người, đổi sang hai người bình thường biết làm việc, một tên Hồng Nhi, một tên Thúy Nhi. Hắn đổi tên thành Hồng Quả và Lục Chi, đều giao Bích Đào quản.
Nhân thủ cuối cùng cũng bước đầu đầy đủ.
V. Ba tháng va va vấp vấp
Cứ như vậy, vừa va vấp vừa đấu trí đấu dũng, ba tháng chớp mắt trôi qua.
Đỗ Thành Phỉ đã hoàn toàn quen với cơ thể và thân phận nam giới. Buổi sáng không còn kinh hoảng trước phản ứng sinh lý, nhìn nha hoàn xinh đẹp cũng có thể làm được mức “thưởng thức mà không dung tục”, ít nhất hắn tự cho là vậy, đi đứng nói năng ngày càng có khí độ của một công tử trẻ.
Bài vở càng không bỏ. Tứ Thư Ngũ Kinh thuộc làu, bát cổ văn viết ra dáng, thỉnh thoảng còn “lóe linh quang”, viết được vài câu khiến Đỗ Hoài cũng phải gật đầu. Chữ cuối cùng cũng thoát khỏi giai đoạn “bùa quỷ”, tuy còn xa mới gọi là đẹp nhưng ít nhất ngay ngắn nhìn được.
Trong viện, Bích Đào dẫn Hồng Quả, Lục Chi lo việc trong; Lai Hỉ phụ trách việc cần sức và “an ninh”; Lai Phúc chạy chân truyền lời, để ý động tĩnh các nơi. Tuy không xa hoa, mọi việc vẫn ngay ngắn có trật tự.
Quan hệ với tổ mẫu càng gần, thỉnh thoảng có thể tới ăn ké một bữa, trò chuyện, nhận chút chỉ điểm hoặc thưởng. Ở chỗ Đỗ Hoài hắn cũng tích đủ điểm ấn tượng “chăm chỉ hiếu học, biết tiến biết lui”. Ngay cả Đỗ Thành Dao, sau mấy lần “so tài” học vấn liên tiếp chẳng chiếm được lợi, cũng tạm thời yên, chỉ là đôi khi gặp vẫn hừ lạnh vài tiếng.
Động tác nhỏ của đích mẫu Phương thị chưa từng dừng, nhưng đều bị Đỗ Thành Phỉ hóa giải bằng cách hoặc mặt dày, hoặc mượn lực đánh lực, hoặc trực tiếp vạch ra. Phương thị giống như đấm vào bông, đôi khi còn bật ngược lại đập chính mình, nghẹn đến khó chịu nhưng tạm thời chưa tìm được điểm ra sức mới.
Tối ấy, Đỗ Thành Phỉ ngồi trước bàn sách, hoàn thành bài luyện chữ cuối cùng trong ngày.
Ngoài cửa sổ trăng như bạc, côn trùng mùa hè rả rích.
Hắn đặt bút, nhìn nét chữ dần thành hình trên giấy, thở ra thật dài.
Ba tháng. Từ luống cuống, nhận thức phân liệt, đến dần khống chế cơ thể, thích ứng thân phận, đứng vững trong cuộc đấu nội trạch.
Không dễ, nhưng cũng... khá thú vị.
(Hết chương)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)