Giọng nói trầm thấp của cậu được tai nghe và chiếc loa có hiệu quả siêu tốt truyền đi khắp sân vận động. Các cô gái dưới sân khấu giống như bị một luồng điện nhỏ chạm vào, toàn thân tê dại, vô thức lấy tay che ngực.
Trong ánh mắt chờ đợi của hàng ngàn người, Thẩm Thứ bắt đầu hát lên bài ca đầu tiên của đêm nay.
Trái tim phản chiếu bầu trời đêm
Những vì sao canh gác của thời không xa xôi dần thay đổi rồi chìm vào giấc mơ cô đơn
Đêm nay ta dùng tấm chân tình của cả một vũ trụ
Nói lời cáo biệt với số mệnh bi thương
…
“Sao Mộc” là bài hát chủ đề trong album thứ ba của Thẩm Thứ, cũng là bài hát nổi tiếng nhất của cậu.
Dùng bài hát này để mở đầu, không khí của buổi hòa nhạc được đẩy lên cao trào. Người hâm mộ đứng phía dưới không ngừng hét lời thổ lộ với Thẩm Thứ.
Ngay sau đó, Thẩm Thứ đã hát ca khúc thứ hai “Chim Sơn Ca”.
“Chim Sơn ca” là bài hát được yêu thích nhất của Thẩm Thứ, khi cậu hát mọi người dưới sân cũng ngâm nga theo.
Bài thứ ba “Nghe Gió”, bài thứ tư rồi bài thứ năm…
Trừ đi thời gian thay quần áo, Thẩm Thứ đã đứng hát trên sân khấu được hai tiếng rưỡi rồi. Gần như cậu cũng đã hát hết các bài trong ba album, chỉ còn đúng một bài – “Bến Bờ Lãng Mạn”.
Cuối cùng, chỉ còn lại thời gian để hát nốt bài cuối, không biết là ai đột nhiên nghĩ ra, hét lên: “Bến Bờ Lãng Mạn.”
Sau đó, tất cả mọi người ở sân vận động nhận ra và đồng thanh hô lớn.
Thẩm Thứ thay một chiếc áo sơ mi đen bó sát và một chiếc quần jean rách cùng màu. Chiếc áo sơ mi được đính những viên thạch anh vàng, cổ áo chữ V khoét sâu để lộ xương quai xanh và một phần da thịt của cậu. Cậu lắc đầu vẩy mồ hôi trên trán đi, động tác khêu gợi câu dẫn lòng người.
Cậu nghe được tiếng hò hét của người hâm mộ, ánh mắt lại liếc qua một chỗ ở dưới khán đài, sau đó thở ra một hơi, cầm mic và nói: “Bài hát cuối cùng này, ngày tôi viết nó, tôi chợt nhận ra tôi được anh ấy yêu thương tới chừng nào. Anh ấy cảm thấy tình yêu của anh ý là nhà giam đối với tôi, lo lắng tôi vì lí do này mà sẽ mất đi tự do. Nhưng thực ra, tình yêu của anh ấy dành cho tôi giống như những ngôi sao trên bầu trời, kín đáo âm thầm lại vô cùng bao dung. Ngôi sao đó tỏa ra ánh sáng quyến rũ khiến tôi đắm mình vào đó, muốn ngừng mà không được.”
“Tôi từng đọc qua những lời văn như thế này: Chúng ta đều được tạo ra từ các hạt, tồn tại từ thuở sơ khai của vũ trụ. Tôi tin tưởng rằng những nguyên tử này, trải qua một trăm bốn mươi triệu năm thời không sáng tạo ra chúng ta, để cho chúng ta được gặp gỡ và quen biết nhau.”
“Cho nên, tôi muốn gửi “Bến Bờ Lãng Mạn” tới ngài Kiều thân yêu, và cả những người hâm mộ của tôi—“
Dưới sân khấu, ở vị trí đẹp nhất trong hàng ghế VIP, một vài cô gái lặng lẽ chọc vào người đàn ông ngồi hàng ghế đầu. Trông anh có vẻ lạc lõng, nhưng lại rất nghiêm túc xem biểu diễn.
Người đàn ông nhíu nhẹ lông mày, không tức giận mà chỉ quay đầu nhìn về phía sau.
Một cô gái nhỏ giọng hỏi: “Ngài là Kiều Nhung phải không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

