Đến chiến! Đêm nay tui đây sẽ ép khô anh!!!
Kiều Nhung chọc chọc bụng cậu, chậm rãi nói: “Mặc dù cơ bụng tám múi còn xa mới thấy, nhưng ước mơ bảo vệ anh của em đã thành sự thật.”
Thẩm Thứ: Thứ khốn nạn không cần mạng này!
Thẩm Thứ vùng ra khỏi ngực Kiều Nhung, tức giận nhìn trừng trừng hắn, hồi lâu sau lại xẹp xuống.
Cậu bỗng nghĩ đến, Ông nội nói quả nhiên rất đúng, Kiều Nhung hoàn toàn không hỏi cậu vì sao lại đi cứu hắn.
Kiều Nhung thấy Thẩm Thứ đột nhiên không vui, khó hiểu hỏi: “Sao thế?”
Có lẽ do trước đó thần kinh quá căng thẳng, nên sau khi Thẩm Thứ được đưa lên xe cứu thương đã ngủ thiếp đi.
Lần nữa tỉnh lại, cậu đang nằm trong phòng ngủ ở nhà cũ Kiều gia, quản gia nhà họ Kiều đang ngồi bên cạnh.
Thẩm Thứ lập tức hỏi: “Kiều Nhung sao rồi?”
Quản gia xác nhận Thẩm Thứ đã tỉnh, trên mặt treo nụ cười hòa nhã, đứng dậy nói với cậu: “Thiếu gia không sao, đang nghỉ ngơi ở phòng kế bên, tôi đi gọi ông Kiều qua.”
Câu nói này như sét đánh ngang tai, khiến trái tim vừa mới rơi xuống của Thẩm Thứ treo ngược trở lên.
Mắt cậu trừng lớn, vẻ mặt kinh hãi: “Lúc này không phải nên gọi bác sĩ sao?”
Quản gia buồn cười: “Bác sĩ tới rồi, nói cậu không sao, thân thể rất khỏe, chất lượng giấc ngủ cũng siêu tốt.”
Ông duỗi ngón trỏ phải chỉ chỉ khóe miệng, ra hiệu Thẩm Thứ tự mình cảm nhận rồi nói với cậu: “Ông Kiều thấy cậu ngủ ngon như vậy không đành lòng đánh thức nên để tôi trông chừng, đợi cậu tự tỉnh giấc thì đi gọi ông ấy.”
Thẩm Thứ vội vàng đưa tay lên lau nước dãi trên khóe miệng, ngây người hỏi: “Vậy giờ là mấy giờ rồi ạ?”
Quản gia: “Mười giờ khuya.”
Thẩm Thứ: Ôi đệt, bố mới ngủ được có hai tiếng! Đây mà gọi là thân thể rất khỏe, chất lượng giấc ngủ siêu tốt?
Bố có bệnh chắc luôn!
Nhưng dù cậu có chơi xấu ăn vạ, tìm đủ loại lý do để từ chối thì vẫn thể không trốn thoát được việc phải gặp mặt ông nội của Kiều Nhung.
Thẩm Thứ nghe lời ngồi xuống bên cạnh ông, giống đứa trẻ làm sai chờ người lớn hỏi tội.
Ông Kiều nhìn bộ dạng này của cậu, cười ha hả nói: “Đêm nay cháu đã cứu cháu trai của ông, lão già này phải cám ơn cháu.”
Thẩm Thứ cuống quýt xua tay: “Không cần, không cần đâu ạ!”
“Thưa ông, Kiều Nhung là người yêu của cháu, nếu như anh ấy xảy ra chuyện gì thì cháu cũng không sống nổi, nên cứu anh ấy là chuyện cháu phải làm, mặc kệ phải trả cái giá thế nào.”
Thanh âm của Thẩm Thứ càng lúc càng nhỏ, cuối cùng buồn bã cúi đầu.
Cậu biết sự việc không thể giấu được, ảo não nghĩ: có phải bố sẽ bị xem là khác loài mà thiêu chết không.
Ông Kiều nhìn thấy biểu cảm phong phú trên mặt cậu, đoán ra cậu đang suy nghĩ miên man, cất tiếng cười sang sảng, an ủi Thẩm Thứ: “Tên nhóc Kiều Nhung kia rất bao che, nếu cậu xảy ra chuyện gì ở chỗ của ta, nó còn không lập tức nhảy khỏi giường tìm ta liều mạng hay sao!”
“Thế nên cậu cứ yên tâm, ta sẽ không làm gì cậu cả.”
Thẩm Thứ nghe vậy âm thầm thở phào nhẹ nhõm, biết mạng nhỏ của mình đã an toàn.
Tuy nhiên, lời nói của Ông kiều đột nhiên thay đổi, nhìn cậu nghiêm giọng: “Ta đã cho người điều tra, đêm nay cậu không hề biết Kiều Nhung đi tìm Phó Thời Kiêu, nhưng lại biết trước giữa tụi nó sẽ xảy ra chuyện gì, điều này khiến ta rất nghi ngờ.”
“Ta sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện giữa cậu và Kiều Nhung, nhưng ta hy vọng bạn đời mà nó nhận định là người đáng để nó tin tưởng, sẽ không giấu diếm nó bất cứ chuyện gì.”
“Cho nên, đợi lát nữa Kiều Nhung tỉnh táo lại, cậu đi nói rõ ràng với nó đi, với tính cách của nó ắt hẳn sẽ không chủ động hỏi cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

