———————
Tuy rằng Phó Thời Kiêu với Thẩm Thứ đã xé rách mặt nạ của nhau từ lâu, nhưng hắn vẫn phải giữ tính cách hiền lành, dịu dàng dưới ánh nhìn của mọi người.
Thẩm Thứ cũng không vạch trần hắn, toàn bộ tinh thần và kĩ năng diễn xuất của cậu đều tăng vọt lên.
(*) Gốc là “手拿菜刀砍电线,一路火花带闪电。高楼大厦知平地起,靠谁不如靠自己,软中华,硬玉溪,头发道越短越牛逼,骑着狼,放着羊,唱着山歌耍流氓” – vì dài quá nên mình không edit, ai muốn tìm hiểu có thể search baidu nha. Nghĩa đại ý của câu này biểu thị người đó có khí phách, nhưng là kiểu hơi trẻ con ấy =)))
Cuối cùng, Thẩm Thứ cầm đao thương đùa giỡn Phó Thời Kiêu tới lúc cậu vui vẻ, mới đến chỗ Quan Sở để thử vai.
Có lẽ là do mới vừa khởi động kỹ năng diễn xuất lúc PK với Phó Thời Kiêu, thử vai xong Thẩm Thứ lại thấy đạo diễn Quan nổi tiếng nghiêm khắc đang nở nụ cười.
Thẩm Thứ: Hình như có hy vọng đó nha.
Quả nhiên, một tuần sau cậu nhận được thông báo mình đã vượt qua buổi thử vai. Được Quan Sở sắp xếp vào một trong hai vai nam chính, Chử Ngôn của phim “Bình Sinh Hoan”.
Trước khi kết hợp đồng với đoàn làm phim, Quan Sở đề nghị hai vị nam chính của bộ phim cùng nhau đi ăn bữa cơm, nói dễ nghe chính là để tăng độ hảo cảm.
Thẩm Thứ đã sẵn sàng để đến buổi hẹn, chỉ là cậu hơi tò mò muốn biết nam chính còn lại là ai.
Cậu nghi ngờ người này là Phó Thời Kiêu – dù sao thì lấy thực lực của một ảnh đế, hạ mình để đi thử vai cho một bộ phim truyền hình hẳn là sẽ không có chuyện dễ dàng bị loại – với kỹ năng diễn xuất của hắn ta cũng thừa sức đóng vai hoàng tử. Kể cả khi bộ phim này là do vị đạo diễn hay bắt bẻ như Quan Sở quay.
Thẩm Thứ thầm nghĩ ngợi, nói không chừng là ngày đó Quan Sở sớm đã biết cậu và Phó Thời Kiêu bằng mặt không bằng lòng, cho nên mới muốn cho hai người gặp mặt trước khi ký hợp đồng. Mục đích chính là để xác nhận xem hai người có thể chung sống hòa bình trong đoàn làm phim hay không, có thể quay bộ phim này cho thật tốt.
Cuối tuần, Thẩm Thứ đi tới nhà hàng đã được hẹn trước, đẩy cửa ra thì thấy Quan Sở đang ngồi bên trong nói chuyện với một cô gái đang ngồi quay lưng về phía cậu.
Thẩm Thứ không cảm thấy kì lạ, bởi vì cậu chỉ nghĩ cô gái này cũng là một diễn viên đóng vai quan trọng bộ phim được đạo diễn mời đến để cùng gặp mặt – tuy rằng nhìn dáng người có vẻ vẫn còn trẻ, hơi giống một sinh viên.
Hai người đang nói chuyện phiếm nghe được tiếng cửa thì quay đầu lại, thấy Thẩm Thứ đang đứng ở cửa. Thẩm Thứ bắt đầu chào hỏi đạo diễn: “Xin chào, đạo diễn Quan.”
Quan Sở gật đầu, trên khuôn mặt nghiêm túc nở một nụ cười nhẹ. Ông vẫy tay với Thẩm Thứ, ra hiệu bảo cậu ngồi xuống.
Đồng thời, ông nói với cô gái ngồi bên cạnh: “Nam Nam, anh Thẩm Thứ mà con ngày đêm mong nhớ đến rồi đây.”
Trong nháy mắt, Thẩm Thứ nhớ ra mình đã từng nhìn thấy cô gái này ở đâu rồi. Đồng thời, cậu cũng nhanh chóng nghĩ về mối quan hệ giữa cô và Quan Sở.
Trong lòng Thẩm Thứ rất nhanh đã có manh mối, nhìn thấy cô gái vẫn đang thẹn thùng, cậu cố ý làm ra vẻ kinh ngạc trêu chọc cô: “Em gái này có hơi quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi thì phải.”
Cô gái nghe vậy thì đỏ mặt.
Thẩm Thứ không dám đùa giỡn quá mức, cười thần bí, lên tiếng vạch trần thân phận của cô ra trước: “Em hẳn là người cuối cùng ở buổi ký tặng ngày hôm đó của anh.”
Cô gái hưng phấn ừ một tiếng, vui vẻ gật đầu.
Sau khi được xác nhận, Thẩm Thứ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Quan Sở, hỏi ông: “Đạo diễn Quan, con gái ngài là fan của cháu ạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
