—————–
Bản thân Kiều Nhung vốn đang ngồi tựa vào ghế sau xe nhắm mắt nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng cậu nói chuyện nên anh mở mắt ra. Thẩm Thứ đụng phải tầm mắt tối tăm không rõ của anh đang nhìn mình như thể đang phải đè nén một mớ cảm xúc đang cuộn trào, cậu biết, anh đang tức giận.
Thẩm Thứ theo phản xạ có điều kiện lập tức nở nụ cười giả trân rõ nịnh nọt hỏi: “Ừ thì, em có đang quấy rầy anh nghỉ ngơi không?”
Kiều Nhung thu hồi tầm mắt rồi nhìn về phía trước, mãi một lúc sau anh mới thở dài một hơi như có như không, bất đắc dĩ cưng chiều đáp: “Không đâu. Anh biết từ đó đến giờ em không sợ anh chút nào cả, nên không cần ra vẻ nịnh nọt thế đâu.”
“Với lại,” cân nhắc một hồi rồi anh nghiêng người sang, tầm mắt lẳng lặng dõi theo cậu, nói tiếp với giọng điệu ngang ngược, “Có phải em nên giải thích cho anh nghe một chút rằng ban nãy em nói như thế ở trong bữa tiệc là có ý gì. Thẩm Thứ à, đừng nói đùa ở những lúc thế này.”
Thẩm Thứ bị bầu không khí căng thẳng và thúc ép đập vào mặt. Ngay lúc này cậu không tiếp tục vờ vịt nữa mà thẳng thắn đối diện với tầm mắt của Kiều Nhung, nghiêm mặt trả lời: “Em chưa bao giờ đùa với anh.”
Bởi vì trước khi xuyên thư cậu từng trải qua việc bị bạn trai phản bội và mẹ mình qua đời nên trên thực tế, Thẩm Thứ là một người vừa có nội tâm cô đơn vừa bị thiếu hụt cảm giác an toàn. Trông thì có vẻ như cậu luôn vui vẻ đấy, cho dù có gặp phải chuyện gì đi chăng nữa cũng chẳng thể đả động đến tâm tình tốt đẹp của cậu, nhưng thật ra đây chỉ là một vỏ bọc để lừa bịp người khác thôi.
Mà dần dần ngay cả cậu cũng bị cái vỏ bọc đó đánh lừa.
Nghe thấy những lời này của Thẩm Thứ, ấn đường của Kiều Nhung thầm cau lại một cách khó nhận thấy. Nhưng ngay sau đó những kìm nén trong mắt anh chậm rãi tản đi hết, cả người anh thoải mái cười rộ lên như đứa trẻ cuối cùng cũng được ba mẹ đưa cho món đồ chơi mà mình tâm niệm mãi, một nụ cười mang theo vài nét vui vẻ thuần túy.
Kiều Nhung vươn tay nắm lấy ngón tay thon dài của Thẩm Thứ kéo qua giam lấy cậu trong xe, thấp giọng nói: “Thẩm Thứ, đây là do em nói nhé. Anh sẽ không bao giờ buông tay nữa đâu nên em đừng có hối hận.”
Lòng bàn tay dày rộng của Kiều Nhung rất ấm áp. Thẩm Thứ nhanh trí ấn ngón cái của mình lên ngón cái của anh, tinh nghịch nhướng mày với anh, vui vẻ nói: “Đóng dấu rồi nhé, ai thất hứa người đó làm con cún.”
Bầu không khí kiều diễm lãng mạn trong xe chợt bay biến đi hết, Kiều Nhung vốn thật sự định “đóng vài con dấu” trên người chồng nhỏ nhà mình thấy thế thì ghét bỏ buông ngón tay Thẩm Thứ ra, bình tĩnh ngồi lại chỗ cũ.
…
Thẩm Thứ thành công gặt hái được cả tình duyên lẫn sự nghiệp nên bản thân cậu vốn đã tràn đầy năng lượng, nay vẻ mặt càng rạng rỡ hơn, trông chẳng khác nào một vật phát sáng biết đi cả.
Sau buổi tiệc ăn mừng ngày hôm ấy, cậu lần lượt bay đến mấy thành phố khác nhau để tuyên truyền cho đợt phát hành album “Cổ Tích Của Người Lớn” kế tiếp. Ngay sau đó, cậu có khoảng thời gian rảnh rỗi cực kỳ. Nhưng Thẩm Thứ nào chịu ngồi yên một chỗ, cậu cân nhắc có lẽ cậu nên nhận thêm những công việc khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
