Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Sư Tôn Phản Diện Của Nam Chính Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Ngu Tri Linh mở kiếm pháp ra cho hắn xem: “Hôm qua ta đã ghi chú những chỗ khó hiểu ở tầng thứ tư vào đây. Hôm nay ta sẽ luyện kiếm cùng ngươi, nếu có chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta bất cứ lúc nào.”

Lúc nói chuyện, nàng đứng sát lại gần, đầu gần như sắp tựa vào vai hắn. Mặc Chúc cúi xuống liếc nhìn, chỉ thấy đóa hoa trâm đơn giản và cây trâm bạc trên búi tóc của nàng. Dòng suy nghĩ đột nhiên trôi đi nơi khác.

Nàng hình như... đã rất lâu không mặc y phục màu hoa phù dung, cũng đã rất lâu không cài những đóa hoa trâm tinh xảo phức tạp, trên mặt cũng chưa từng trang điểm đậm.

Đã bao lâu rồi?

Từ khi hắn trở lại Dĩnh Sơn Tông, nàng luôn mặc bộ thanh y mộc mạc giản dị, mái tóc đen nhánh có khi chỉ được búi lên bằng một cây trâm ngọc, có khi cài thêm vài đóa hoa trâm nhỏ, chưa bao giờ tô son điểm phấn.

Một người sau khi mất trí nhớ, ngay cả thói quen cũng thay đổi sao?

Ngu Tri Linh thao thao bất tuyệt giảng giải về bài học mà nàng đã chuẩn bị trước từ tối qua, nhưng một lúc lâu không thấy nam chính đáp lại, nàng dừng lại, cau mày nhìn sang, lúc này mới phát hiện ra nam chính vậy mà...

...đang lơ đãng.

Nam chính... lơ đãng ư?

Vấn đề là, hắn là Mặc Chúc cơ mà!

Ngu Tri Linh không thể tin nổi. Thằng nhóc này quả thực vừa chín chắn lại vừa điềm đạm, khí chất học bá ngùn ngụt, không ngờ cũng có ngày lơ đãng.

Trong lúc bất chợt, ánh mắt của Mặc Chúc dời từ búi tóc của nàng xuống, đối diện ngay với gương mặt đang ngẩng lên của Ngu Tri Linh.

Nàng chớp mắt, đôi mắt đen láy sáng ngời, trong con ngươi chỉ phản chiếu toàn bóng hình của hắn. “Ngươi... đang nhìn gì vậy?”

Mặc Chúc lúc này mới nhận ra mình vừa lơ đãng.

“Không có gì.” Hắn quay mặt đi, tránh ánh mắt của Ngu Tri Linh: “Sư tôn, không còn sớm nữa.”

Ngu Tri Linh khẽ nheo mắt.

Tên nhóc thối, còn ngại ngùng nữa chứ. Trẻ con ở tuổi này lơ đãng cũng là chuyện bình thường, là một giáo viên đủ tiêu chuẩn, mình phải gọi tên hắn nhiều hơn trong giờ học.

Tối qua nàng đã lên kế hoạch luyện kiếm cho hôm nay, nhất định phải xây dựng hình tượng sư tôn của mình cho thật vững chắc!

Hai khắc sau.

Ngu Tri Linh ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, vừa cắn hạt dưa tách tách, vừa không cảm xúc nhìn thiếu niên mặc hắc y trong rừng.

Thân hình trong bộ đồ đen gầy nhưng không yếu, chứa đầy sức mạnh. Dây buộc tóc của thiếu niên bay phấp phới, thanh trường kiếm trong tay nhanh như du long, cổ tay lật một đường dứt khoát vẽ ra từng đóa kiếm hoa, một bộ kiếm pháp được thi triển vô cùng thành thục.

Nếu không phải Ngu Tri Linh chắc chắn rằng hắn đã xem hết cuốn kiếm pháp đó ngay trước mặt nàng, nàng còn tưởng thằng nhóc này đã lén luyện từ trước.

Bóng hình màu huyền trong rừng đột nhiên dừng lại. Thiếu niên lười biếng đứng thẳng, cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay phải.

Ngu Tri Linh vội vàng cất hạt dưa đi.

Phải không, phải không, có phải là không biết nữa rồi không!

Mau đến hỏi ta đi!

Sư tôn mạnh kinh khủng khiếp!

Ngu Tri Linh cứ ngỡ thời cơ để mình làm một sư tôn đủ tiêu chuẩn đã đến, ánh mắt mong chờ nhìn Mặc Chúc không chớp.

Mặc Chúc đối mắt với nàng, đột nhiên cong môi cười nhẹ.

Một bóng đen lóe lên trước mắt, kiếm quang lao thẳng đến mặt. Ngu Tri Linh vừa chớp mắt, mũi kiếm của hắn đã ở ngay trước mặt.

Nàng trở tay rút kiếm Trục Thanh, vung kiếm ngang chặn lại đòn của Mặc Chúc.

Thiếu niên khẽ nhón mũi chân, thong dong lùi lại, ung dung mở lời: “Sư tôn, đệ tử đã thuộc lòng kiếm pháp quyển thứ tư rồi, hay là người cùng đệ tử đối chiêu thử xem?”

Ồ hô, thực hành à!

Ngu Tri Linh cong mắt cười: “Được thôi.”

Thực hành là con đường duy nhất để kiểm chứng chân lý. Sau khi dạy học sinh công thức thì phải ra đề kiểm tra. Chiêu thức của mình chính là bài kiểm tra dành cho hắn.

Trạc Ngọc Tiên Tôn là tu sĩ mạnh nhất Trung Châu. Ngu Tri Linh không dùng đến sát chiêu, mà chỉ dùng lực đạo vừa phải để đối luyện, lần nào cũng có thể chặn được kiếm của Mặc Chúc.

Điều khiến nàng kinh ngạc hơn là Mặc Chúc đỡ chiêu của nàng lại chẳng tốn mấy sức lực. Bất kể Ngu Tri Linh dồn ép hắn thế nào, hắn vẫn không hề hoảng loạn, thần sắc bình tĩnh, mặt cũng không đỏ lên chút nào.

Ngu Tri Linh càng đánh càng hăng, kiếm pháp theo đó cũng thêm phần sắc sảo và uy mãnh, nhanh như gió táp mưa sa, hoàn toàn không để ý sắc mặt Mặc Chúc ngày càng tối sầm lại.

Mặc Chúc nhẹ nhàng chặn lại chiêu cuối cùng của nàng, sau đó bay người lùi lại, kéo giãn khoảng cách với Ngu Tri Linh.

“Sư tôn, đệ tử đã lĩnh giáo.”

Ngay khoảnh khắc Ngu Tri Linh đối mắt với hắn, giọng nói máy móc trong đầu lại vang lên.

[Đing, nam chính đã tu thành tầng thứ tư của bí pháp Dĩnh Sơn, ký chủ được cộng 30 công đức, giá trị công đức hiện tại là 350 điểm. Mong ký chủ tiếp tục cố gắng.]

Hắn đã lĩnh ngộ được tầng thứ tư của bí pháp Dĩnh Sơn.

Ngu Tri Linh kích động đến mức tay cũng run lên.

Trời đất ơi, với tốc độ tu luyện này của hắn, nàng căn bản không cần đến mười năm là đã có thể tích đủ điểm công đức để chạy trốn rồi!

Ngu Tri Linh giả vờ bình tĩnh gật đầu: “Không tệ, ngộ tính rất tốt, hãy tiếp tục cố gắng.”

Nàng tiến lên một bước, lại nhét một viên kẹo vào tay hắn.

Lần này là kẹo mía.

Mặc Chúc: “...”

Nàng... đang dỗ trẻ con đấy à?

Người sư tôn đủ tiêu chuẩn đã công thành thân thoái, quay người rời đi, không màng công danh.

“Tu hành không thể nóng vội trong một ngày. Hôm nay con cứ củng cố lại quyển kiếm pháp này cho vững, không cần vội luyện tầng thứ năm. Sư tôn ở ngay ngoài bìa rừng, có chuyện gì cứ gọi.”

Mặc Chúc: “...”

Khi trong rừng không còn ai, vẻ mặt Mặc Chúc đột nhiên trở nên lạnh lùng, ánh mắt thờ ơ nhìn khu rừng trống rỗng.

Hắn vừa thử rồi. Người khác nhau dùng kiếm, lực đạo sẽ khác nhau, cảm ngộ về kiếm pháp cũng không giống nhau. Dù là cùng một thanh kiếm trong tay một người, cũng sẽ vì tâm cảnh của người cầm kiếm mà phát huy ra kiếm ý và sức sát thương khác nhau.

Trước đây hắn đã từng thấy Ngu Tri Linh ra chiêu, chỉ là không dùng kiếm Trục Thanh mà là một thanh mộc kiếm khác, nhưng từng chiêu từng thức đều vô cùng tàn nhẫn, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào yếu huyệt của đối phương, kiếm ý sắc lạnh đến rợn người.

________________________________________

Ngu Tri Linh đã chuyển từ dậy vào giờ Thìn sang giờ Mão. Mỗi ngày mở mắt ra là đến rừng rậm xem Mặc Chúc luyện kiếm. Đợi các đệ tử mang cơm đến xong, nàng lại tiếp tục ngồi ở bìa rừng.

“Tiên tôn, hôm nay là cua hấp.”

Ngu Tri Linh đang gà gật bỗng giật mình tỉnh giấc.

Đệ tử đặt khay cơm lên bàn, còn Ngu Tri Linh đã cầm sẵn đôi đũa tre vào vị trí.

Cái bàn và chiếc ghế đẩu này là do Yến Sơn Thanh nhờ người đóng, vì biết Ngu Tri Linh gần như ngày nào cũng ngồi ở đây, nên các đệ tử mỗi ngày mang cơm đến cũng tự giác bày sẵn giúp nàng.

Ngu Tri Linh cười hì hì đưa cho đệ tử một túi kẹo nhỏ: “Cảm ơn nhé.”

“Đa tạ Tiên tôn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc