Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Sư Tôn Phản Diện Của Nam Chính Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

“Đại sư huynh, muội biết sai rồi...”

Yến Sơn Thanh thở dài, rồi lại lắc đầu: “Nói những lời này cũng vô nghĩa. Muội làm ra những chuyện này, sư huynh cũng có trách nhiệm. Biết sai thì phải sửa sai. Tiên Mộc Nha đã tìm được rồi, muội đã nghĩ ra cách chưa?”

Ngu Tri Linh gật đầu: “Muội có cách rồi, muội đã nghĩ ra cách lấy Tiên Mộc Nha từ nhà họ Chung Ly rồi ạ.”

“Phương pháp có khả thi không?”

“Khả thi ạ, muội chắc chắn.”

Thấy nàng quả quyết như vậy, Yến Sơn Thanh cũng đành yên tâm: “Được.”

“Đại sư huynh, sau này muội sẽ dạy dỗ Mặc Chúc tu luyện thật tốt.”

“Nó có giận muội không?”

“...Chắc chắn là có giận rồi.”

“Muội định đối xử với nó thế nào?”

“Muội sẽ chăm sóc nó thật tốt, dạy nó tu luyện, cố hết sức mình để bù đắp một vài lỗi lầm, sẽ không để các huynh thất vọng nữa.”

Khóe môi Yến Sơn Thanh khẽ cong lên. Hắn lấy từ trong tay áo ra một cây trâm ngọc màu xanh đen, giơ tay ra hiệu cho nàng cúi đầu.

Ngu Tri Linh lặng lẽ cúi đầu, dáng vẻ có chút câu nệ.

Yến Sơn Thanh cài cây trâm vào búi tóc của nàng: “Nhị sư tỷ của muội mua cho muội từ trước. Lúc tỷ ấy rời tông môn có nhờ ta đưa cho muội, nhưng lúc đó muội đang bế quan nên ta cũng không làm phiền.”

Ngu Tri Linh sờ lên cây trâm trên búi tóc: “Cảm ơn Nhị sư tỷ... cũng cảm ơn Đại sư huynh. Không, cảm ơn các sư huynh sư tỷ của muội, cảm ơn tất cả mọi người.”

Yến Sơn Thanh hỏi: “Cảm ơn chuyện gì?”

“Cảm ơn mọi người... đã luôn ở bên cạnh Ngu Tiểu Ngũ.”

Dù nàng không phải là Ngu Tiểu Ngũ, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự yêu thương và bảo bọc mà Dĩnh Sơn Tông dành cho cô ấy.

Thế nhưng Yến Sơn Thanh lại cười rạng rỡ, gương mặt rắn rỏi tràn ngập ý cười dịu dàng: “Tiểu Ngũ, người phải nói lời cảm ơn là bọn ta mới đúng.”

Ngu Tri Linh ngơ ngác: “...Gì ạ?”

“Bởi vì muội là Ngu Tiểu Ngũ, mà Ngu Tiểu Ngũ là bảo bối cục cưng của Dĩnh Sơn Tông. Chỉ cần muội ấy ở bên cạnh, các sư huynh sư tỷ sẽ không ngừng tiến về phía trước, nỗ lực để trở thành lá bài tẩy mạnh nhất của Ngu Tiểu Ngũ, để muội ấy có thể không chút e dè, can đảm làm bất cứ điều gì mình muốn.”

Cổ họng Ngu Tri Linh nghẹn lại. Gương mặt Yến Sơn Thanh dần nhòa đi trong mắt nàng. Nàng cúi đầu, nước mắt rơi lã chã thành chuỗi, vội lấy chiếc khăn lụa Mặc Chúc đưa cho để lau đi.

Yến Sơn Thanh thở dài, chủ động cầm lấy khăn lụa lau nước mắt cho nàng.

“Lớn tướng rồi mà còn khóc nhè. Hôm nay sư huynh không cố ý mắng muội đâu. Ta sai rồi, ta không nên mắng Tiểu Ngũ.”

“Vậy... vậy sau này huynh đừng mắng muội nữa nhé. Muội thật sự sẽ không làm vậy nữa đâu.”

“Không mắng nữa, tuyệt đối không mắng Ngu Tiểu Ngũ nữa.”

“Vậy... vậy thì muội tha thứ cho huynh.”

Hai người cứ thủ thỉ tâm sự, Ngu Tri Linh dần dần trở lại trạng thái trời không sợ, đất không sợ như ngày xưa.

________________________________________

Cách đó một bức tường, Mặc Chúc đang ngồi trong sân, đối diện là Tương Vô Tuyết vừa thu tay lại khỏi cổ tay hắn.

Tương Vô Tuyết nghe thấy tiếng nói cười từ sân bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên.

Hắn đặt một bình sứ lên bàn: “Cơ thể con không sao. Đây là Tu Tâm Đan, có thể ôn dưỡng kinh mạch của con. Mặc Chúc, Tiểu Ngũ đã làm sai, nhưng sư bá cũng có lỗi. Nếu con không muốn làm đệ tử của Tiểu Ngũ nữa, sư bá có thể dạy con tu hành, ta sẽ truyền lại toàn bộ sở học cả đời cho con.”

Hàng mi Mặc Chúc khẽ cụp xuống, hắn lắc đầu: “Làm Sư bá phải bận lòng rồi. Đệ tử chưa từng có ý định chọn sư tôn khác. Sư tôn cũng đã cùng đệ tử kết Ngọc Khế, mạng của đệ tử cũng là do Sư tôn cứu năm xưa.”

Tương Vô Tuyết thở dài, nhìn bộ dạng của hắn rồi nói tiếp: “Tiểu Ngũ biết sai rồi, con yên tâm, Phệ Tâm Cổ bọn ta sẽ tìm cách giúp con giải trừ. Sau này Tiểu Ngũ cũng sẽ không làm vậy nữa đâu.”

Nói đến đây hắn ngừng lại, nghe thấy tiếng cười vọng đến từ bên cạnh, vẻ mặt có chút hoài niệm.

“Lần này xuất quan, muội ấy đã thay đổi rất nhiều, thật tốt quá...” Tương Vô Tuyết thì thầm, như đang nói với Mặc Chúc, lại như đang tự nói với chính mình.

Bên tai Mặc Chúc toàn là tiếng của Ngu Tri Linh và Yến Sơn Thanh, nhưng thực ra phần lớn là Ngu Tri Linh đang nói. Miệng nàng không ngừng nghỉ, nói đủ chuyện trên trời dưới đất, dường như rất vui vì cuối cùng cũng có người trò chuyện cùng.

Lúc nãy Ngu Tri Linh bảo hắn ở lại nói chuyện, hắn đã không ở lại. Nếu lúc nãy hắn ở lại, liệu nàng có tíu tít kể cho hắn nghe nhiều chuyện như vậy không?

Mặc Chúc không biết.

Cảm xúc của nàng rất phong phú, cũng rất mãnh liệt. Lời nói và hành động đều nằm ngoài dự đoán của hắn, tư duy nhảy vọt là thứ hắn chưa từng tiếp xúc.

Nàng không giống bị mất trí nhớ.

Cứ như đã biến thành một người khác.

________________________________________

Trời vừa hửng sáng, pháp quyết mà Ngu Tri Linh cài đặt trước khi ngủ đột nhiên nổ tung, âm thanh vang dội. Một quả cầu nhỏ bên giường biến thành một con gà trống ảo ảnh, kêu “cục ta cục tác” inh ỏi rồi bay lên chăn lụa của Ngu Tri Linh mà cào mấy phát.

“Hoàng thượng, mau tỉnh dậy đi! Hoàng thượng, đến giờ thiết triều rồi! Giang sơn xã tắc đang chờ người xử lý, các đại thần đã vào vị trí, xin hãy lập tức dừng giấc mộng của người lại!”

“Ngủ đủ rồi, đến giờ đi làm kiếm điểm công đức rồi đó!”

Ngu Tri Linh đau khổ ôm đầu.

Hôm qua nàng đã nói chuyện với Yến Sơn Thanh đến rất khuya, bây giờ đang thiếu ngủ trầm trọng.

Con gà trống do pháp quyết tạo ra cứ đi qua đi lại trên người nàng, đá nàng mấy cái.

Sau khi con gà trống lặp lại lời thoại được cài sẵn đến hơn chục lần, Ngu Tri Linh cuối cùng cũng trở mình ngồi dậy. Mái tóc sau một đêm ngủ có hơi rối bù, nàng xoa xoa đầu, vung tay thu lại linh thể gà trống ảo ảnh kia.

Nàng liếc nhìn trời bên ngoài, mặt trời vừa rạng, trời vẫn còn hơi âm u. Thính Xuân Nhai địa thế quá cao, sương mù giăng lối, mặt trời mọc từ phía đông.

Bây giờ còn chưa đến giờ Thìn mà nàng đã dậy, hôm nay nàng tuyệt đối sẽ không đến muộn!

Ngu Tri Linh xoa mặt, tung chăn nhảy xuống giường, nhanh chóng rửa mặt búi tóc, lấy một bộ đồ mới từ trong tủ, cầm theo kiếm pháp rồi vội vã đi ra ngoài.

Vừa kéo mở cổng sân, nàng đã thấy thiếu niên đang đứng dưới gốc cây.

Hắn dường như đã đứng đó từ rất lâu, mái tóc đen nhánh vương vài giọt sương mỏng. Vẫn là bộ hắc y và mái tóc đuôi ngựa buộc cao quen thuộc, mày mắt thanh tú. Nghe tiếng cổng mở, hắn ngẩng đầu nhìn sang.

Nàng lại nhớ đến lúc chia tay không vui tối qua.

Ngu Tri Linh đang định tìm cớ mở lời thì đã nghe Mặc Chúc lên tiếng trước.

“Sư tôn.”

Nam chính không nhắc đến chuyện hôm qua, tức là không định so đo nữa rồi. Ngu Tri Linh mừng thầm trong lòng, hớn hở tiến lên: “Ngươi đến khi nào vậy?”

Mặc Chúc lạnh nhạt đáp: “Không lâu, mới một khắc trước.”

Ngu Tri Linh thầm nghĩ, Mặc đoàn tử đúng là giỏi giang, một tiểu nhân vật chính vừa có thiên phú cao lại còn chăm chỉ cần cù đúng là khiến sư tôn bớt lo nhất!

Nàng cười tủm tỉm nhét một viên kẹo vào tay hắn: “Vị đào đó, ngọt lắm.”

Mặc Chúc liếc nhìn viên kẹo bọc đường trong tay. Viên lần trước nàng cho hắn còn chưa ăn, nàng đã lại nhét thêm một viên nữa.

“Ừm, đa tạ Sư tôn.”

Mặc Chúc không từ chối, nhận lấy rồi tiện tay cất vào túi Càn Khôn.

Ngu Tri Linh cũng không giận, giơ giơ cuốn kiếm pháp trên tay: “Vẫn là bí pháp Dĩnh Sơn, ta nhớ ngươi đã tu đến tầng thứ ba rồi phải không?”

Mặc Chúc gật đầu: “Vâng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc