: MaryZoe
“Mau gọi điện thoại!”
Sau khi Quý Dữ nói với Hạ Trụ xong liền bước nhanh về phía trước, trước lúc Quý Hằng lên xe liền bắt lấy cổ tay của hắn, “Cậu đứng ở đây, đừng nghĩ có thể đi.”
Quý Hằng buồn cười, nghiêng nghiêng đầu về phía Cục Công An: “Tôi muốn chạy cậu có thể ngăn cản được sao? Không nhìn xem nơi này là chỗ nào?”
Quý Dữ quay đầu lại hỏi Hạ Trụ: “Làm sao rồi? Gọi được không?”
Hạ Trụ gật đầu, điện thoại vừa thông liền nói: “Kiều Kiều, em ở nhà sao? Tiểu Vũ Trụ có ở bên cạnh em không?”
—
Một đầu khác, Hạ Kiều nhìn Tiểu Vũ Trụ chơi đùa, một bên nghe điện thoại với Hạ Trụ.
“Em ở nhà nha, Tiểu Vũ Trụ ở đây, nó chơi đến thật vui vẻ.”
“Đang ở trên xe học đi đây, anh nghe tiếng chẳng phải sẽ biết, có âm vang lên này.”
“Người kỳ quái thì sao?”
Hạ Kiều quay đầu lại nhìn mẹ Nhuận Nhuận ở bên cạnh, “Không có a, bất quá có một người bạn của em tới chơi hôm nay. Không có việc gì, cô ấy lập tức rời đi rồi.”
“Quản gia vẫn một mực giữ cửa, Tống Minh thúc cũng ở đây, trong nhà không chỉ có một mình em.”
“Yên tâm đi, bên em hết thảy bình thường, việc của hai anh xong xuôi liền về sớm một chút đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)