: MaryZoeBeta: Mei
Hôn lễ hoàn hảo biến thành một trò khôi hài, truyện cười.
Nhưng không ai dám cười, cũng không ai dám giễu cợt, người ngồi dưới đài hai mặt nhìn nhau, cuối cùng rối rít lựa chọn an tĩnh rời chỗ, cha xứ, tổng quản lý, người chủ trì cũng lặng yên rời sân khấu.
Không bao lâu, nhà thờ trống rỗng, không khí trầm lắng.
Quý Hằng vẫn không nhúc nhích mà đứng tại chỗ, ánh mắt thẳng tắp nhìn mọi người rời đi.
Quý Dữ và Hạ Trụ cũng lưu lại tại vị trí của mình, không động đậy.
Thấy người đã đi gần hết, hắn mới tiến lên, chưa kịp mở miệng, ánh mắt liền thoáng nhìn cái gọi là giấy công chứng tài sản nằm trên mặt đất ——
Quý Hằng cười lắc đầu: “Còn phải phiền hai người chờ một chút, tôi vẫn có một việc chưa làm.”
Mắt hắn nhìn thẳng phía trước, nhấc chân đi ra ngoài, “Chờ tôi giải quyết hết chuyện của mình, sẽ nói cho cậu chuyện tư liệu, hiện tại tôi…… Muốn đi Cục Công An.” Nói rồi quay đầu lại hỏi Quý Dữ, “Cùng nhau đi không? Tùy hai người lựa chọn.”
“Cậu muốn đi gặp Tạ Vũ Tinh.” Quý Dữ chắc chắn mà nói.
Quý Hằng cười: “Đúng, cho nên, cùng nhau đi?”
—
Chỉnh sửa lại một chút, cảnh sát Tiểu Lâm cuối cùng cũng làm xong chuyện và tới kêu Tạ Vũ Tinh rời giường.
Vốn dĩ nói là 12 giờ, nhưng chuyện này hắn không đáp ứng, cho nên cũng không cảm thấy chột dạ, dù sao ở cái loại địa phương này, hắn có thể đồng ý hắn đi đánh thức Tạ Vũ Tinh đã là rất tốt, còn việc hắn nói cái gì mà tranh công linh tinh, hứa suông mà thôi, nghe một chút tượng trưng là được.
Tạ Vũ Tinh ngủ rất cạn, lập tức từ trong cơn mơ bừng tỉnh, hắn ngồi dậy xoa xoa mắt, lại đứng lên kéo kéo vạt áo, tận lực san bằng những nơi có nếp nhăn, sau một phen sửa sang, hắn hỏi cảnh sát Tiểu Lâm: “Anh nhìn tôi bây giờ trông thế nào? Có tinh thần hơn chút hay không?”
Nét mặt Cảnh sát Tiểu Lâm lộ ra khó hiểu: “…… Cũng được đi.” Hắn trả lời có chút miễn cưỡng.
Mặc kệ người nào, ở trong tù ngây ngốc một tháng đều không thể đẹp lên được, đặc biệt là thân kiều thể nhược như Omega.
“Có phải nhìn có tinh thần hơn rất nhiều so với hai ngày trước không?” Tạ Vũ Tinh lại hỏi.
Cảnh sát Tiểu Lâm nhíu mày: “Đúng là nhìn được hơn, bất quá cậu như thế này là có ý gì?”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”
Tạ Vũ Tinh dường như không nghe thấy, tự nhiên thở phào nhẹ nhõm, sau một lúc lâu mới lại mở miệng, “Hiện tại đã tới 12 giờ 28 phút rồi sao? Bọn họ, bọn họ có phải đã trao nhẫn, còn có ôm với…… hôn môi không?” Hắn khẩn trương nắm chặt lan can, đôi môi run rẩy.
“Chưa a, hôn lễ của hai người bọn họ không thành.”
Tạ Vũ Tinh chợt giật mình, trong mắt rất nhanh ánh lên hàng loạt tia sáng. Hắn vội vàng nói: “Tại sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)