*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Những lời này vừa dứt, Tạ Vũ Tinh liền rũ mắt.
Tuy trên mặt hắn vẫn mang vẻ tươi cười, nhưng trong mắt không còn sót lại chút hào quang nào, tái nhợt cùng cô đơn lại lần nữa trở về trên người, đặc biệt là ở trong phòng thẩm vấn không gian rộng lớn trống vắng này, thân hình hắn càng có vẻ đơn bạc tịch liêu.
Quý Dữ bỗng nhiên thấy có chút bực mình.
Hắn mím môi, quay đầu nói: “Tôi đi đây.”
Tạ Vũ Tinh ngước mắt, khóe môi run run: “Được.”
“Phanh” một tiếng, cửa phòng thẩm vấn ở sau lưng đóng lại.
Quý Dữ nhắm mắt, thở phào một hơi, khi mở mắt lần nữa, đúng lúc đối diện với Hạ Trụ cũng vừa ra khỏi phòng theo dõi.
Trong lòng dâng lên một trận cảm xúc vừa phức tạp lại ấm áp.
Hắn bỗng nhiên rất thích hình ảnh trước mắt, thích Hạ Trụ ôn nhu ôm Tiểu Vũ Trụ, thích bọn họ hướng về mình, từng bước một kiên cố vững chắc tới gần mình, cũng thích bộ dạng Tiểu Vũ Trụ cười duỗi tay về phía mình.
Quý Dữ tiếp nhận nó, ôm một cái tràn đầy cõi lòng.
Hương sữa nong nóng xông lên chóp mũi, hắn dùng sức mà hít lấy hai ngụm, điểm dao động trong lòng kia càng được trấn an.
“Thật thoải mái.” Quý Dữ cười cảm thán.
Hạ Trụ cũng cười: “Chú ý hình tượng.”
“Tôi ôm con trai thì làm sao a?” Quý Dữ đúng lý hợp tình.
Hạ Trụ giang hai tay: “Vậy thì có muốn ôm bạn trai không?”
Quý Dữ sửng sốt, nhấc chân đạp nhẹ lên bắp đùi Hạ Trụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)