“Chuyện là thế nào?” Quý Dữ hỏi.
“Văn Ngữ Vi? Kia không phải là mẹ của Quý Hằng sao?”
Quý Dữ chợt nhớ tới việc Quý Hằng dùng súng bắn Tạ Vũ Tinh, “Chẳng lẽ hắn đang trả thù sao?”
Hạ Trụ lắc đầu: “Cụ thể còn chưa biết rõ được.”
“Lương thúc đã dẫn người qua đó, thúc ấy nói Tạ Vũ Tinh cái gì cũng không mở miệng, nhất định phải gặp cậu mới chịu nói chuyện, cho nên gọi tôi với cậu tới, hỗ trợ bọn họ điều tra.”
Quý Dữ không chút nghĩ ngợi mà đồng ý: “Được, chúng ta đi ngay luôn đúng không?”
“Nó thì sao đây?”
“A?”
Hạ Trụ chỉ Tiểu Vũ Trụ ngồi trong lòng ngẩng mặt nhìn Quý Dữ.
Quý Dữ vừa cúi đầu, liền đối diện với một cặp mắt to ngập nước mắt.
Tiểu Vũ Trụ nâng cằm nhìn hắn, đôi mắt ướt nhẹp, đuôi mắt còn phiếm hồng, thoạt nhìn đáng thương vô cùng.
Nó mếu máo: “Kỉ Hu……”
Thanh âm mềm như bông, tay nhỏ gắt gao mà nắm quần áo Quý Dữ. Nó hiển nhiên là nghe hiểu đối thoại của họ, biết bọn họ phải rời đi.
“Dẫn nó theo cùng, hay là gọi cho Tống thúc tới?” Hạ Trụ lại hỏi.
Quý Dữ có chút chần chờ, ngoại trừ Hạ Trụ ra thì Tạ Vũ Tinh là người biết được nhiều sự tình nhất, không chỉ biết hắn là người xuyên không, còn biết thực nghiệm gien trên người hắn và Tiểu Vũ Trụ.
Vế trước nói ra thì không sao, dù cho để lộ cũng chưa chắc có người thèm tin. Nhưng mà vế sau, nhỡ đâu hắn ở trước mặt nhiều người như vậy nói gì đó không thích hợp……
Quý Dữ trầm mặc mà đối diện với Tiểu Vũ Trụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)