Cuối cùng thoát khỏi giữa cơn lốc cơn lốc kỳ phát tình, Quý Dữ cuộn tròn trên ghế dài phát ngốc.
Là hắn nhờ Hạ Trụ ôm hắn tới đây.
Ở trong phòng chẳng phân biệt ngày đêm, hỗn hỗn độn độn mà ngây người bốn ngày, hắn cấp bách muốn nhìn ánh mặt trời, muốn trông thấy trời xanh.
Gió nhẹ hòa quyện với hương hoa xẹt qua chóp mũi, hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không khí trong sạch mới mẻ gột rửa lồng ngực, cuốn đi suy nghĩ hoang mang bên trong, thoải mái lan tràn khắp cơ thể, hắn lười nhác duỗi eo, cảm thấy vô cùng thích ý.
Nhưng rốt cuộc vẫn mệt.
Vẫn mờ mịt.
Hắn nhắm mắt liền có thể nhớ tới bốn ngày này của mình
——
Khi thanh tỉnh thì lười biếng mệt mỏi, mơ màng sắp ngủ, khi phát tình lại không biết xấu hổ, không biết tiết chế, giống như con cún vẫy đuôi lấy lòng, khát cầu bạch dịch, van xin linh hồn được lấp đầy.
Mất đi bản thân, hoàn toàn trở thành nô lệ.
Hơn nữa, còn bị một người chi phối.
Quý Dữ nhíu mi, trở mình.
Hắn chính là một thằng đàn ông a……
Nhưng mà trải qua bốn ngày đó, hắn căn bản không ra cái dạng đàn ông gì, ngoại trừ tiếp nhận, vẫn là tiếp nhận. Môi, khoang miệng, yết hầu, còn có……
Chỗ nào cũng không được nhàn rỗi, chỗ nào cũng bị lấp đầy.
Quý Dữ lại trở mình.
Mày hắn nhăn thành một đống, cảm xúc phức tạp xoay quanh trong lòng, vứt đi không được, lại nghĩ không thông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)