“Đang xem cái gì đó?”
Người đàn ông mặc bộ đồ thường ngày ngồi trước bàn viết báo cáo, thoáng lướt qua, liền thấy tiểu tôn tử nhà tướng quân vẻ mặt ngưng trọng nhìn bức tường bên cạnh.
Hắn cũng nhìn chằm chằm bức tường: “Không có gì ở đó đâu a, có phải muốn uống sữa hay không?”
Mày nhỏ của Tiểu Vũ Trụ nhăn lại, khuôn mặt nhỏ trang nghiêm.
Miệng nó động đậy, khe khẽ lẩm bẩm hai tiếng, ngón tay dùng sức khẩy khẩy trái bóng cao su nhỏ trong tay.
“Hả? Cháu nói cái gì?”
Cách một vách tường, là một bầu không khí hoàn toàn bất đồng.
Tin tức tố nồng nặc bị tắt nghẽn trong phòng, cho dù cả bốn máy lọc tin tức tố đều mở ra, thì không khí nơi này vẫn tràn ngập một cỗ mùi hương chỉ cần ngửi vào liền khiến người ta nảy sinh dục vọng kiều diễm mãnh liệt.
Cửa sổ pha lê hiện lên sương trắng nhợt nhạt, một dấu tay in lên đó đang bị đợt sương mù mới che đậy.
Hình dạng dấu tay dần dần mơ hồ, tựa như đã ở đấy rất lâu rồi.
Có mấy vệt nước không rõ phân tán mà đọng lại trên đất trống, trên bàn, trên cửa sổ.
Đặc biệt xung quanh bàn đu dây làm bằng dây thun kia, dày đặc chất lỏng.
Ánh sáng mặt trời thẩm thấu qua cửa sổ, mơ hồ có thể thấy được từng đợt sương mù nhè nhẹ bắt đầu từ vệt nước kia mà dần lượn lờ dâng lên cao, lại tiêu tán trong không trung.
Khí vị quanh phòng càng đậm.
Nhiệt độ, cũng càng cao.
Bỗng chốc, một tiếng hừ khàn khàn vang lên, cùng lúc là động tĩnh có thứ gì đó nhỏ giọt trên mặt sàn.
Hình như là nước, lại hình như không phải nước.
Âm thanh rơi xuống đất mang theo mấy phần dính nhớp, đại khái là đồ vật vẩn đục sền sệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)