Lời vừa thốt ra, toàn bàn đều an tĩnh.
Bọn họ trừng mắt lên, hai mặt nhìn nhau.
Tạ Kỳ nhấp môi, nhìn bụng Quý Dữ.
Bởi vì dáng ngồi và có quan hệ với quần áo, bụng hắn có gồ lên hay không căn bản nhìn không ra. Vì thế Tạ Kỳ liều mạng mà hồi tưởng bộ dáng Quý Dữ lúc vào cửa ——
Vóc người hắn có thay đổi sao? Bụng có nhô lên sao?
Có sao?
Trên eo đau, nhưng tâm trạng Hạ Trụ lại vô cùng thoải mái.
Mắt mang ý cười, duỗi tay đem tay Quý Dữ bao lấy, thuận miệng nói: “Gần ba tháng.”
“Gần ba tháng? Ba tháng có thể cảm nhận được thai động?”
Thấy Hạ Trụ và Quý Dữ nhìn qua, người nọ lấy khăn ướt xoa xoa miệng, nghiêm túc nói, “Lúc này nước ối nhiều đứa bé thì nhỏ, sao có thể cảm nhận được thai động?”
Tạ Kỳ vừa nghe, trong mắt cũng nhiều thêm mấy phần nghi hoặc.
Quý Dữ dựa vào trong lòng Hạ Trụ, không hề khẩn trương chút nào khi bị lật tẩy.
Hắn kéo bàn tay Hạ Trụ đặt lên bụng mình, ánh mắt vô tội mà nhìn hắn: “Anh sờ sờ, có phải đang động hay không, ùng ục, cái này khẳng định là thai động.”
Rải một chút đáng yêu phát một chút ân ái mà thôi, ai lại không làm?
Hạ Trụ thật đúng là nghiêm túc mà sờ soạng lên.
Hắn cúi đầu, lòng bàn tay ấm áp cách một tầng áo sơmi mỏng phủ lên bụng nhỏ của Quý Dữ.
Đột nhiên, hàng mi hắn run lên, ngón tay giật giật.
Ngay vừa rồi, hắn cảm giác được có thứ gì đó chạm vào lòng bàn tay hắn trong chốc lát, động tĩnh rất nhỏ, thực yếu, nhưng bị hắn bắt được.
Nhưng nhìn Quý Dữ, hắn tựa hồ cái gì đều không có phát hiện.
“Đúng, tôi sờ được, ùng ục.”
Hạ Trụ áp xuống rung động trong lòng, nâng tay lên, thân mật mà gõ mũi Quý Dữ, cười nói, “Em đây là đói bụng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)