“Tôi đi với hắn.”
Tiếng nước rào rào vang lên bên tai, Hạ Trụ dựa tường gọi điện thoại.
Quần áo trên người nguyên vẹn, thanh âm trong không gian phong bế phá lệ rõ ràng.
Người bên kia điện thoại hưng phấn nói: “Được rồi! Đã xếp vị trí thỏa đáng cho hai người. Yên tâm, huynh đệ hiểu tâm tư của anh, bảo đảm cách khá xa chủ vị!”
“Không cần.”
“A?”
“Gần chút cũng được.” Hạ Trụ rũ mắt, hàng mi thật dài che khuất ánh sáng bên trong.
Phòng ngủ, Quý Dữ đổi xong quần áo tham dự tiệc.
Phần trên hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, độ rũ của chất liệu rất tốt, nửa người dưới là quần kaki, ôm sát người, lộ ra một chút cổ chân trắng nõn, cuối cùng, trên chân mang một đôi giày thể thao đen số lượng có hạn toàn thế giới.
Hắn đứng trước gương phải soi soi, trái nhìn nhìn, quay đầu hỏi Tiểu Vũ Trụ: “Giày ta đủ soái không?”
“Ân!” Tiểu Vũ Trụ không hiểu nguyên cớ, nhưng nó biết gật đầu là được rồi.
Quý Dữ vui vẻ, duỗi tay xoa cằm thịt thịt của Tiểu Vũ Trụ: “Ta cũng thấy vậy.”
Lúc này, Hạ Trụ vừa từ trong phòng tắm ra tới, Quý Dữ đi đến trước mặt hắn hỏi, “Nhìn xem, thấy tôi thế nào?” Với gu thẩm mỹ của bản thân, hắn còn rất đắc ý, cơ hội để hắn xuất động đôi giày này cũng khá ít.
Hạ Trụ quét mắt từ trên xuống dưới: “Không tồi, giày trong bộ sưu tập K tiêu chuẩn của 2019?”
Hắn mặc đồ trắng cũng được, vừa lúc hắc bạch tương xứng.
“Màu đen nhìn khốc a.”
Hắn xoay vòng, để Hạ Trụ xem vạt áo của cái sơmi, “Nhìn này, tôi cảm thấy tôi chọn cũng không tệ lắm, cái này còn có hoa văn ẩn bên dưới, rất có cảm giác thiết kế.”
“Trông rất đẹp.” Hạ Trụ nghĩ nghĩ, lại cầm một cái quần tây phiên bản giới hạn mặc vào.
Một quần kaki, một quần tây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)