Một kim đâm đi xuống, Quý Dữ thực mau liền cảm thấy thoải mái rất nhiều.
Hắn lắc lắc đầu, hít sâu một chút, thở dài: “Tôi ổn rồi.”
Hạ Trụ dựa vào lưng ghế, con ngươi đen sâu sắc mang theo một tia dò tìm.
Thuốc ức chế chỉ có thể áp chế thể xác và tinh thần khô nóng, lại không thể điều chỉnh đầu óc choáng váng, cho nên cái loại “ổn” này, rốt cuộc là nơi nào ổn?
Hắn không khỏi quét mắt nhìn Quý Dữ một lượt, nói: “Cậu sờ sờ sau cổ, như thế nào, khôi phục không tốt lắm sao?”
Quý Dữ lắc đầu: “Không, phục hồi khá tốt, đã rớt vảy.”
Bất quá có một chút vấn đề hắn chưa nói, chính là sau khi rớt vảy nhiệt độ vùng da xung quanh tuyến thể tựa hồ cao hơn lúc trước, sờ lên luôn nóng nóng, thậm chí có khi hắn ảo giác rằng nơi đó phát sốt lên.
Hắn nghĩ thầm, hai hôm nữa chắc phải đến bệnh viện kiểm tra lại mới được.
Nói, Quý Dữ dường như nhớ tới thứ gì nhìn về phía Hạ Trụ “Cũng phải cảm ơn anh.” Đôi mắt hắn hơi cong, cười hướng Hạ Trụ nâng nâng cằm “Đợi lát nữa nhìn trúng cái gì cứ việc nói, tôi bao hết, ngàn vạn lần đừng khách khí với tôi.”
Hạ Trụ nghiêng đầu, thiêu mi: “Được.”
Hắn cũng không khước từ, trực tiếp nhận lấy ý tốt của Quý Dữ.
Chờ sau khi Quý Dữ vừa lòng mà quay đầu ——
Hắn tự nhiên mà lấy điện thoại, rũ mắt, ngón tay nhẹ điểm hai cái, cài đặt tắt tiếng thông báo.
Giữa trưa, mặt trời treo cao, tia sáng nóng rực rải khắp mặt đất.
Xe vừa chạy tới cửa nhà Hạ Trụ, liền chuyển hướng quay lại khu thương mại. Chờ đến khi xe lần nữa đi về nhà, cốp xe căn bản trống không đã bị lấp cho đầy ắp.
Hai người xuống xe.
Người giữ cửa chủ động tiến đến mang đồ vào.
Quý Dữ ngửa đầu đánh giá tòa tòa nhà trước mắt, không khỏi phát ra một tiếng tán thưởng: “Tòa nhà này thật không tệ.”
Hắn theo bản năng mà dùng tòa nhà để xưng hô, mà không phải nhà hoặc là biệt thự.
Bởi vì tòa nhà trước mắt không quá mức hiện đại, giống các tòa nhà có niên đại thấy được trên TV, thời xưa chỉ có người nhà giàu mới sở hữu được tòa nhà như vậy.
Tường trắng ngói đen, mái cong kiều giác.
Trước cửa lớn trấn hai tòa sư tử đá, thoạt nhìn khí thế lại cổ xưa. Đi vào trong, là một đoạn gạch xanh xếp thành đường đi, rất rộng, hai bên đường là hồ nước, nước hồ trong vắt, có thể nhìn đến đá cuội dưới đáy ao, cá chép đủ màu lắc lư đuôi bơi bên trong.
Lại xem tòa nhà, tuy rằng hình thức cổ xưa, nhưng một chút cũng không cũ nát, được bảo dưỡng phi thường tốt, đến gần thậm chí có thể nhìn thấy xà nhà cùng khung cửa sổ được bao phủ trong độ sáng bóng, trong không khí ngửi được là một mùi hương bằng gỗ đặc thù thanh đạm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)