Hạ Hùng đánh xong một bộ Thái Cực Quyền, trở về từ hoa viên, còn chưa đi đến nhà ăn liền nghe được tiếng khóc tinh tế của trẻ con.
Hắn chắp tay sau lưng nhăn mi, biểu tình mang theo ti tí ghét bỏ.
Tối hôm qua Hạ Trụ vô thanh vô tức mà đem đứa nhỏ này trở về, nói là giúp người trông mấy ngày.
Nếu là nhà người khác còn chưa tính, dù sao trong nhà phòng trống nhiều người hầu cũng nhiều, cho dù tới mười đứa nhóc cũng không ngại, cố tình đứa nhỏ này là của Quý Dữ!
Sau khi biết được hắn thiếu chút nữa tức chết, lập tức chộp vũ khí muốn tẩn Hạ Trụ.
Nếu không phải Hạ Kiều cùng người hầu trong nhà liều mạng ngăn lại, tên tiểu tử thối Hạ Trụ đừng mong bảy ngày Quốc Khánh ra được khỏi nhà, ngoan ngoãn chịu nằm trên giường tới khi đi học lại mới thôi.
Nào có người bị cắm sừng lên đầu còn quay lại trông con cho kẻ cắm sừng chứ?
Nhớ tới cái này Hạ Hùng liền thấy khó thở.
Sắc mặt nặng nề mà đi vào nhà ăn, vừa đến cửa liền thấy được một cái thân ảnh màu đỏ.
Là Hạ Kiều.
Bởi vì đang trong kì nghỉ Quốc Khánh, nên Hạ Kiều giờ này mới rời giường dậy ăn sáng.
Tóc dài của cô rối tung, tùy ý gom lại bằng cái dây buộc tóc, trên mặt sạch sẽ, không có trang điểm. Chỉ thấy cô một tay chống cằm, một tay cầm muỗng múc lên múc xuống cháo trong chén, nhưng không ăn vào bụng.
Cẩn thận nhìn lên, hai mắt cô căn bản không để tâm tới đồ ăn, đem mọi giác quan tập trung lên người tui khóc nhỏ đằng kia!
Hạ Kiều cười cười: “Được a.”
Hạ Hùng ngồi xuống bàn, lấy đũa gấp miếng bánh đâu xanh cắn một ngụm.
Chờ hắn ăn xong hai khối bánh còn không thấy Hạ Kiều động đậy gì, vì thế đôi con ngươi nghiêm khắc nhấc lên, phát hiện con gái tuy rằng cúi đầu, thoạt nhìn nghiêm túc ăn sáng, nhưng đôi mắt đã sớm nghiêng qua bên cạnh.
Lại đang nhìn túi khóc nhỏ kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)