Hứa Văn Thông giật thót mình, vội vàng thu tay lại, lùi về sau mấy bước.
Trương Tiểu Anh nhìn nó cười như không cười, nhưng ánh mắt lại tạo cho Hứa Văn Thông một áp lực cực lớn, khiến nó thậm chí chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Trương Tiểu Anh cũng chẳng buồn nói chuyện với nó, xoay người đi mời nhóm người A Thiển vào bàn ăn cơm.
Mang theo tâm trạng vừa tủi thân vừa oán niệm, trên bàn cơm, Hứa Văn Thông cứ chốc chốc lại lén nhìn Trương Tiểu Anh, trong lòng vẫn ẩn ẩn mong chờ bà nội sẽ gắp cho nó những món ăn mà nó thích như ngày xưa.
Nhưng từ đầu đến cuối, Trương Tiểu Anh không hề liếc mắt nhìn nó lấy một lần, khiến nó cảm thấy miếng thịt trong miệng cũng chẳng còn thơm nữa.
Một bữa cơm trôi qua, ngoại trừ Hứa Văn Thông, tất cả mọi người đều ăn uống vui vẻ, hân hoan.
Lúc Lâm thị vào bếp rửa bát, Hứa Văn Thông cũng lẽo đẽo đi theo. Nó mếu máo hỏi Lâm thị: "Nương, có phải nãi nãi không thích con nữa không? Bây giờ nãi nãi chẳng thèm để ý đến con."
Lâm thị đau lòng khi thấy con trai tủi thân, nhưng nhớ đến lời cảnh cáo của Trương Tiểu Anh, nàng cũng không dám để lộ ra thái độ gì quá phận.
Lâm thị nói: "Con ngoan ngoãn nghe lời, chịu khó đi theo nãi nãi học hỏi, đừng có lúc nào cũng chọc giận nãi nãi nữa."
"Chẳng lẽ bây giờ con còn chưa đủ nghe lời sao? Con ngay cả học đường cũng không đi nữa rồi, vậy mà người nhìn cũng không thèm nhìn con lấy một cái."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


