A Thiển ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Trương Tiểu Anh thấy thế bèn bảo: "Có chuyện gì thì ngươi cứ nói đi."
"A Thiển, đừng nghĩ người ta có ơn với mình thì cái gì cũng móc hết ruột gan ra. Kẻ không biết đủ sẽ là một cái động không đáy, chỉ cần ngươi mở đầu, bọn họ sẽ mãi mãi tự coi mình là ân nhân, đòi hỏi ở ngươi... Cho nên, làm bất cứ chuyện gì cũng phải có giới hạn."
"Nhưng Thẩm thẩm người đâu phải người ngoài, nếu không có người, cái mạng nhỏ này của ta cũng chẳng còn, chút đồ vật này hoàn toàn không thể bày tỏ hết lòng biết ơn của ta."
"..."
"Ta biết thẩm không phải loại người đó nên mới nói những lời như vậy. Thẩm yên tâm đi, cho dù nuôi người cả đời, ta cũng nuôi nổi."
"..."
Cô nương nhà quyền quý nói chuyện quả nhiên có khí phách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


