Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 29: Nương Tử Bỏ Trốn Rồi Hả?

Cài Đặt

Chương 29: Nương Tử Bỏ Trốn Rồi Hả?

"Đúng vậy." Trương Tiểu Anh gật đầu: "Sao thế?"

"Không có gì, chỉ là cảm thấy thẩm tử rất lợi hại, vừa biết nấu ăn, biết võ công, lại còn biết cả y thuật." Tiểu Lục Tử do dự một lát, rốt cuộc vẫn không nói ra lời muốn nói.

Trương Tiểu Anh thấy vậy cũng không hỏi thêm.

"Đi thôi." Vương Nhân sắp xếp đồ đạc xong xuôi, liền gọi Trương Tiểu Anh lên xe ngựa: "Trễ chút nữa là không kịp về mất."

Trương Tiểu Anh vỗ vai Tiểu Lục Tử, xoay người bước lên xe.

Sắp đến trấn Bình An, Trương Tiểu Anh mới mở mắt: "Ngươi mồm mép lanh lợi, cũng đâu phải kẻ ngốc, sao không lo học cái tốt, lại chạy đi làm mấy chuyện đó?"

Vương Nhân cười hì hì đáp: "Ta là người sợ khổ sợ mệt, làm thế này kiếm bạc nhanh, lại không phải bôn ba vất vả."

"Thật sao?"

"Thật mà, ta lừa thẩm tử làm gì. Cũng tại hôm nay mắt mũi kèm nhèm, chọc phải tổ tông là người đấy chứ."

"Ha ha..."

Trương Tiểu Anh lườm hắn một cái.

"Sống kiểu đó không được cả đời đâu, chi bằng nhân lúc còn trẻ, tìm một công việc đàng hoàng mà làm. Nam nhân trẻ tuổi mà chẳng làm nên trò trống gì, sau này gặp được cô nương mình thích cũng chẳng có điều kiện mà cưới người ta."

"Cái đó... ta thành thân rồi."

"Nương tử bỏ trốn rồi hả?"

"......!!!"

"Bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì?"

Vương Nhân cười gượng, vô cùng xấu hổ.

"Tổ tông à, đánh người không đánh mặt."

"Thôi, ta cũng không hỏi nhiều, chỉ muốn khuyên ngươi một câu, làm lưu manh cả đời không có tiền đồ đâu, nghĩ cách đổi nghề đi, tìm người ta học lấy một cái nghề còn hơn bây giờ."

Vương Nhân trầm mặc.

Trương Tiểu Anh lắc đầu, không tiếp tục đề tài này nữa.

Về đến trấn, Trương Tiểu Anh định xuống xe, Vương Nhân vội ngăn nàng lại: "Tổ tông, để ta đưa người về tận nơi. Nhiều đồ đạc thế này, người làm sao mang nổi? Hơn nữa trời đã muộn thế này rồi, đợi người đi bộ về đến thôn thì trời tối đen như mực."

"Được thôi."

Trương Tiểu Anh không từ chối.

Nàng biết Vương Nhân muốn xem chỗ nàng ở đâu.

Chuyện thư viện còn phải nhờ Vương Nhân nghe ngóng, đến lúc đó để hắn trực tiếp đưa tin đến thôn Đại Phúc cũng tiện.

"Đúng rồi, ngươi có biết những kẻ chuyên mở sòng bạc gài bẫy người khác trên trấn này không?" Trương Tiểu Anh nhớ tới chuyện của Hứa Văn Phi, ngày nào cũng có rắc rối không dứt.

"Tổ tông, người không phải định đi đánh bạc đấy chứ? Nghe tiểu tử này khuyên một câu, đã lên sòng bạc là do bọn chúng định đoạt, người chắc chắn sẽ thua sạch túi. Ngay cả loại người như ta còn không muốn dây vào cờ bạc, tốt nhất người đừng có dính vào, đến lúc đó bọn chúng lột da người đấy."

"Ta tự biết chừng mực, ngươi cứ kể ta nghe về bọn chúng đi."

Vương Nhân ngờ vực nhìn nàng: "Thật sự không đi đánh bạc?"

Nhận được câu trả lời khẳng định của Trương Tiểu Anh, Vương Nhân mới kể hết những gì mình biết cho nàng nghe.

Vừa nói xong chuyện thì xe cũng về đến thôn Đại Phúc. Từ xa, Trương Tiểu Anh đã nhìn thấy Đại Nữu và Nhị Nữu đang đứng ở đầu thôn, vẻ mặt lo lắng ngóng về phía nàng.

Trẻ con mắt tinh, Nhị Nữu nhìn thấy nàng, liền kéo tay Đại Nữu chạy ào tới, vui vẻ reo lên: "Nãi nãi!"

"Đây là tôn nữ của tổ tông à?" Vương Nhân nghiêng đầu hỏi.

Trương Tiểu Anh bất giác nở nụ cười: "Ừ, cháu gái ta. Sau này đừng gọi tổ tông gì nữa, cứ gọi ta là thẩm tử đi!"

Dứt lời, Trương Tiểu Anh nhảy xuống xe ngựa.

Nhị Nữu như chú bê con lao tới, ôm chặt lấy chân nàng, mắt rưng rưng: "Nãi nãi sao về muộn thế, con cứ tưởng bà bị sói tha đi rồi."

Trương Tiểu Anh nghe vậy thì dở khóc dở cười: "Nãi nãi đâu phải trẻ con, sói không tha đi được đâu."

"Dạ, con nhìn thấy bà là biết không sao rồi." Nhị Nữu sụt sịt mũi: "Sói không được tha nãi nãi đi."

"Nãi, bà về là tốt rồi, bọn con cứ lo lắng mãi. Cha bảo con và muội muội ra đầu thôn chờ." Đại Nữu cũng rất vui mừng, nhưng không biểu lộ cảm xúc mãnh liệt như Nhị Nữu.

"Không sao không sao, ta ở trong thành có chút việc bị trễ nải thôi. Nào, chúng ta về nhà." Trương Tiểu Anh thấy hai đứa trẻ cứ nhìn chằm chằm vào xe ngựa, bèn bế cả hai lên, cho chúng ngồi vào trong xe.

"Ngồi cho vững nhé, đi thôi." Vương Nhân hô một tiếng, đánh xe đi theo hướng tay Trương Tiểu Anh chỉ, về đến nhà họ Hứa.

Người trong nhà nghe thấy động tĩnh, đều vội vàng chạy ra.

Thấy là xe ngựa, mắt Hứa Trường Sinh và Lâm thị trợn tròn xoe.

Bọn họ mới chỉ được ngồi xe bò, xe ngựa còn chưa sờ vào bao giờ. Nương thế mà lại thuê xe ngựa từ trong thành về? Chuyến này tốn bao nhiêu tiền?

Cả hai đều cảm thấy đau lòng như bị cắt thịt.

Trương Tiểu Anh nhìn bộ dạng xót của của hai vợ chồng, giận sôi máu: "Còn ngẩn ra đó làm gì, ra khuân đồ đi, còn muốn ta phải động tay nữa à?"

Vương Nhân vội nói: "Không sao không sao, thẩm tử để ta làm cho."

Vương Nhân cũng giống Hứa Trường Sinh, đều là kẻ lười biếng quen thói, chẳng có chút sức lực nào.

Hắn khó khăn lắm mới lôi được đồ từ trong xe ra, Hứa Trường Sinh dùng hết sức bình sinh cũng không khiêng xuống nổi.

Trương Tiểu Anh cảm thấy khí huyết dâng trào, nàng lại muốn đánh con trai rồi.

Hứa Trường Sinh cảm nhận được sát khí, không dám nhìn Trương Tiểu Anh nữa.

May mà lúc này Hứa Thanh Lâm đi tới, nhẹ nhàng khiêng ba cái sọt vào trong nhà.

Mấy cái sọt đều được đậy kín, Lâm thị rất muốn biết bên trong là gì, nhưng ngại uy thế của Trương Tiểu Anh nên không dám lật ra xem.

Trương Tiểu Anh nén cơn xúc động muốn đánh người xuống, nhìn sang Lâm thị: "Đã nấu cơm tối chưa?"

Lâm thị ấp úng: "Thì... thì tại nương chưa về, con... con cũng không biết phải nấu... nấu cái gì cho phải!"

"Cơm cũng chưa nấu?"

"Chưa, định đợi nương về..."

"Ta không về thì các ngươi định nhịn đói luôn hả?" Cơn giận của Trương Tiểu Anh bốc lên ngùn ngụt: "Sao? Từng người một, còn đợi bà già này đút cơm tận miệng mới chịu ăn à?"

Trương Tiểu Anh trừng mắt nhìn Lâm thị.

Lâm thị tê dại da đầu. Nàng ta quả thực không muốn nấu cơm, việc này vốn là của đại phòng, giờ đại phòng được sung sướng, sao nàng ta cứ phải chịu khổ?

Trương Tiểu Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ không được đánh phụ nữ.

Nàng lật nắp sọt ra, lấy hai cái chân giò đưa cho Vương Nhân: "Hôm nay không giữ ngươi lại ăn cơm được, cặp chân giò này ngươi mang về ăn đi."

Lâm thị mắt trợn trừng, ra sức giật tay áo Hứa Trường Sinh.

Hứa Trường Sinh vội nói: "Nương, Văn Thông sắp về rồi, nó thích ăn nhất là..."

"Câm miệng, không đến lượt ngươi nói chuyện. Ta muốn làm gì, không cần các ngươi chỉ trỏ. Đây là đồ ta tự bỏ sức ra kiếm được, ta muốn cho ai thì cho!" Trương Tiểu Anh lạnh lùng ngắt lời hắn.

"Nương, chỗ bạc đó không phải là đại ca nộp vào công trung sao? Tiền của công trung, chúng con cũng có phần..." Hứa Trường Sinh lầm bầm: "Nương muốn cho đại ca hay tứ đệ con không có ý kiến, nhưng hắn là người ngoài, ít nhất cũng phải hỏi ý kiến chúng con chứ?"

"Ngươi ngứa da rồi phải không?" Trương Tiểu Anh nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm: "Ta không ngại giúp ngươi nhớ đời đâu!"

"Thẩm tử, cái này ta không nhận được đâu. Chân giò là đồ tốt, bọn nhỏ còn bé, để cho chúng nó ăn bồi bổ, ta đi trước đây." Vương Nhân nhìn thấy tình hình này, vội vàng muốn chuồn lẹ.

Quan thanh liêm còn khó xử việc nhà, hắn là người ngoài, tốt nhất không nên dây vào.

Vương Nhân chạy rất nhanh, nhưng không nhanh bằng Trương Tiểu Anh. Cái chân giò bị nàng ném thẳng lên xe ngựa: "Cái còn lại là biếu chủ xe ngựa đấy."

Lâm thị hận không thể đuổi theo giật lại cái chân giò!

Trương Tiểu Anh đứng chặn ngay cửa, vẻ mặt lạnh tanh nhìn vợ chồng Hứa Trường Sinh và Lâm thị.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc