Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Liêu quản sự vừa ăn no xong, ngửi thấy mùi thơm lại cảm thấy đói bụng, không kìm được cầm đũa nếm thử trước.
"Ngon!"
Hắn giơ ngón tay cái lên.
Các đầu bếp khác đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt đều chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Trương Tiểu Anh nấu xong, cởi tạp dề đặt sang một bên, nhìn Liêu quản sự đang ăn uống ngon lành: "Liêu gia, điều kiện ta đề ra ban nãy thế nào?"
"Thành giao! Có điều ngươi phải để người của chúng ta học được món này mới được!" Liêu quản sự cười híp mắt nói.
Trương Tiểu Anh đáp: "Ban nãy đã nói rõ rồi, lúc ta nấu để các đại trù đứng xem, học được hay không là do bản lĩnh của họ, ta không có thời gian dạy lại lần hai."
Liêu quản sự nghiêng đầu nhìn đám đầu bếp: "Các ngươi ai học được rồi?"
Không ai lên tiếng.
Bọn họ đều coi thường Trương Tiểu Anh, cũng chẳng tin nàng làm ra được món gì ngon, cho nên đều tỏ vẻ thanh cao không thèm liếc mắt.
Không ngờ, vừa rồi lại là đang dạy bọn họ?
"Một người cũng không biết làm?" Nụ cười trên mặt Liêu quản sự tắt ngấm: "Ban nãy ta đã dặn các ngươi phải quan sát cho kỹ, giờ lại nói với ta một người cũng không nhớ được gì?"
Đám đầu bếp cúi gằm mặt, không dám nhìn Liêu quản sự.
Cơn giận của Liêu quản sự bốc lên ngùn ngụt.
Cảnh tượng Trương Tiểu Anh ra tay vừa rồi khiến Liêu quản sự hiểu rằng, đây là một phụ nhân có bản lĩnh. Hắn không muốn đắc tội nàng, biết đâu ngày nào đó lại phải cầu cạnh đến nàng.
Ngay lúc Liêu quản sự định mời Trương Tiểu Anh làm lại lần nữa, thì từ trong góc tối sau lưng đám đầu bếp, một người trẻ tuổi không mấy nổi bật giơ tay lên, rụt rè nói một câu: "Liêu gia, ban nãy tiểu nhân có quan sát, có thể cho tiểu nhân thử xem sao không?"
Đám đầu bếp đồng loạt quay lại nhìn, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
"Tiểu Lục Tử, ngươi chỉ là tên tạp vụ thì xem náo nhiệt cái gì? Muốn làm mất hết mặt mũi của người hậu trù chúng ta sao?" Một người không vui nói, dừng một chút, hắn nhìn sang Liêu quản sự: "Liêu gia, tên nhóc này bình thường chỉ rửa rau nhặt rau, căn bản không biết nấu nướng, đừng lãng phí nguyên liệu."
"Ta... ta biết làm." Tiểu Lục Tử lấy hết can đảm: "Trước khi đến tửu lâu, ta từng theo cha học nấu nướng."
"Ha ha ha, học theo cha ngươi? Học cái gì? Học cách luộc chín rau sao?"
"Không, không phải..."
"Liêu gia, đã là giao dịch thì bảo mụ ta làm lại lần nữa là xong. Ban nãy chẳng qua chúng ta không nhìn kỹ thôi, món ăn thường ngày ấy mà, nhìn một lần tự nhiên sẽ biết."
Trương Tiểu Anh vẻ mặt lạnh nhạt: "Ngươi ngay từ đầu đã coi thường ta, dựa vào đâu mà ta phải dạy lại cho ngươi? Ngươi tính là cái thá gì? Liêu quản sự, đây là điều kiện chúng ta đã thỏa thuận từ đầu. Nếu ngài muốn ta dạy lại lần nữa cũng được, nhưng trừ Tiểu Lục Tử ra, những kẻ khác đều phải cút ra ngoài!"
"Hậu trù là do ta định đoạt!" Triệu Tứ sầm mặt bước lên một bước, đối đầu trực diện với Trương Tiểu Anh: "Cho dù có học, cũng là ta học. Ngươi nhận tiền của tửu lâu, dạy ta là chuyện đương nhiên!"
"Bộ thiên hạ này đều là nương ngươi chắc, ai cũng phải chiều chuộng ngươi?" Trương Tiểu Anh cười khẩy: "Liêu gia, nếu thật sự là hắn làm chủ, vậy chúng ta không còn gì để bàn nữa. Ta biết mấy món thường ngày này các ngươi mày mò một chút là ra, nhưng không sao, ta có thể khiến tất cả tửu lâu trong huyện thành đều biết món này!"
Tuy Trương Tiểu Anh đã sống lại kiếp thứ hai nhưng tại sao nàng phải nhường nhịn loại nam nhân coi thường phụ nữ từ trong xương tủy này chứ?
"Đủ rồi, chút chuyện nhỏ này ta còn không làm chủ được sao?" Liêu quản sự nghiêm giọng quát: "Ta biết các ngươi đều là người có bản lĩnh nhưng ta khuyên các ngươi làm việc gì cũng nên suy nghĩ cho kỹ, vì chút chuyện vặt vãnh mà để bụng thì có đáng không?"
Triệu Tứ mặt mày âm trầm, phất tay áo bỏ đi.
Trong hậu trù rất nhanh chỉ còn lại bốn người phe Trương Tiểu Anh.
Liêu quản sự ra hiệu cho Tiểu Lục Tử bắt đầu nấu.
Trương Tiểu Anh đứng bên cạnh quan sát.
Ban đầu Tiểu Lục Tử có chút căng thẳng, cầm dao hơi run tay, nhưng sau khi bình tĩnh lại, đao pháp rất khá.
Bất kể là hỏa hầu hay thời gian, Tiểu Lục Tử đều nắm bắt rất tốt, là người biết nấu nướng.
Ban nãy hắn đứng hơi xa, thế mà vẫn sao chép hoàn hảo hương vị món ăn Trương Tiểu Anh làm ra.
Liêu quản sự nếm thử xong vô cùng hài lòng.
"Tiểu Lục Tử, đợi Đông gia trở về, ta sẽ đề bạt với ngài ấy chuyện cho ngươi làm đầu bếp chính thức. Yên tâm, tiền công sẽ không thiếu phần ngươi." Liêu quản sự vỗ vai Tiểu Lục Tử: "Ngươi còn biết làm món gì nữa?"
Tiểu Lục Tử bẽn lẽn trả lời Liêu quản sự.
Liêu quản sự gật đầu, sau đó quay sang nói với Trương Tiểu Anh: "Đại tẩu, những thứ ngươi yêu cầu ta đã chuẩn bị xong rồi. Ở đây còn ít điểm tâm hôm nay chưa bán hết và chút thịt thà còn dư, chưa có ai ăn qua đâu, ngươi mang cả về đi."
Tửu lâu Phong Duyệt làm ăn phát đạt, rất nhiều nguyên liệu để qua đêm sẽ không dùng lại nữa, bình thường đều do mấy người trong hậu trù chia nhau mang về. Lúc này ngoại trừ điểm tâm và thịt thà, Liêu quản sự cũng tự chủ trương tặng hết đống nguyên liệu đó cho Trương Tiểu Anh.
Khi Vương Nhân và Tiểu Lục Tử khiêng một sọt đầy ắp đồ đạc từ nhà bếp đi ra, mặt mũi đám đầu bếp đợi bên ngoài đều xanh mét.
Triệu Tứ không nhịn được chất vấn Liêu quản sự: "Liêu gia, ngài làm vậy là có ý gì?"
Liêu quản sự vốn đang cười nói vui vẻ tiễn Trương Tiểu Anh rời khỏi bếp, nghe Triệu Tứ nói vậy, bèn quay sang bảo Trương Tiểu Anh: "Ta còn chút việc, đồ đạc đều ở đây rồi, phiền đại tẩu và Tiểu Vương tự mình chuyển đi nhé, ta xin phép không tiễn."
Những người khác cũng nhìn Trương Tiểu Anh với vẻ mặt phức tạp.
Trương Tiểu Anh: "..."
Tên này có phải nghĩ rằng tửu lâu Phong Duyệt buôn may bán đắt như hôm nay đều là công lao của hắn? Nên mọi thứ trong hậu trù đều thuộc về hắn? Chỉ có hắn phân chia mới là hợp lý?
"Món tủ của tửu lâu đều là do Triệu thúc làm, thúc ấy làm từ lúc tửu lâu khai trương đến tận bây giờ. Thẩm tử, Triệu thúc chỉ là hơi cố chấp thôi, tâm địa không xấu đâu." Tiểu Lục Tử nhỏ giọng giải thích thay cho Triệu Tứ.
"Tiểu Lục Tử, quá lương thiện không phải là chuyện tốt." Trương Tiểu Anh không thể đồng tình với lời của Tiểu Lục Tử: "Tâm phòng người không thể không có."
Triệu Tứ vừa tự đại lại hẹp hòi, đáy mắt toát lên vẻ hung ác, nhìn là biết không phải người tốt lành gì!
Nếu thật là người tốt, có chèn ép không cho người khác ngóc đầu lên được không?
Tiểu Lục Tử có thiên phú nấu nướng nhưng Triệu Tứ đối xử với hắn thế nào? Ngay cả cái thớt cũng không cho hắn đến gần.
"Thẩm tử chỉ là chưa hiểu Triệu thúc thôi."
"Đứa nhỏ này, cá không ăn muối cá ươn, không nghe người già nói thì chịu thiệt trước mắt thôi. Không được hại người nhưng không thể không đề phòng người khác."
Trương Tiểu Anh thấm thía dặn dò Tiểu Lục Tử.
Tiểu Lục Tử gãi gãi đầu.
Trương Tiểu Anh bất lực.
Tiểu Lục Tử phải chịu thiệt thòi chỗ Triệu Tứ một lần thì mới biết lời nàng nói không sai.
Trương Tiểu Anh có ấn tượng tốt với Tiểu Lục Tử, coi như để lại cho hắn một con đường lui, dù sao Tiểu Lục Tử cũng gián tiếp vì nàng mà đắc tội Triệu Tứ: "Ta sống ở thôn Đại Phúc trấn Bình An, cũng biết chút y thuật, sau này có việc gì có thể đến đó tìm ta."
"Thẩm tử biết y thuật?" Tiểu Lục Tử nghe vậy, đột ngột ngẩng lên nhìn Trương Tiểu Anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


