Sự cố chấp của thôn trưởng trong chuyện này vượt xa sức tưởng tượng của Trương Tiểu Anh.
Nàng biết, muốn thay đổi định kiến của người đời về một nghề nghiệp nào đó không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được.
Nhưng kỹ thuật nghiệm thi của Lưu ngỗ tác quả thực vô cùng lợi hại, hoàn toàn không hề thua kém các pháp y chuyên nghiệp của mạt thế. Cái khác không nói, chỉ riêng xấp bản thảo kia của bà ấy thôi cũng xứng đáng để mỗi ngỗ tác trên đời này mang theo một bản bên người.
Nhưng thôn trưởng nói vậy cũng chẳng thể trách lão sai được. Trương Tiểu Anh không thể dùng sức mạnh để ép lão phải đồng ý cho Lưu ngỗ tác dọn tới đây.
Trương Tiểu Anh suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Nếu ông có thể thuyết phục mọi người cho Lưu ngỗ tác dọn đến thôn Đại Phúc, ta sẽ đích thân chọn ra vài đứa trẻ trong thôn để truyền dạy y thuật. Tình trạng của Lưu Thạch Đầu và lão Tứ nhà ta mọi người đều đã tận mắt chứng kiến rồi, ai nguyện ý theo ta học, ta tuyệt đối sẽ không giấu giếm nửa phần."
Thôn trưởng vốn đang làm bộ dáng không thể thương lượng, nghe thấy lời này lập tức thay đổi thái độ: "Ngươi nói thật chứ? Ngươi định thu nhận đồ đệ sao?"
Trương Tiểu Anh gật đầu: "Đúng vậy. Nhưng học y rất khó, lại vô cùng vất vả, có kiên trì theo được hay không còn phải xem bản lĩnh của bọn chúng, ta sẽ không ép buộc bất cứ ai."
"Vậy ngươi xem tôn tử của ta có được không?" Thôn trưởng nhanh nhảu lôi tôn tử nhà mình ra.
Trương Tiểu Anh lại nói tiếp: "Ta thấy Thu Sinh không tồi đâu."
"Hả, Thu Sinh mới có năm tuổi thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
