Hứa Cẩn Du khoanh tay ôm lấy mình, thu người lại thành một cục, thở cũng không dám thở mạnh.
Từng cơn gió đêm rít gào thổi tới, lạnh buốt như có một bàn tay vô hình mơn trớn trên da thịt, khiến người ta sợ đến sởn gai ốc.
Hứa Cẩn Du không ngừng lẩm nhẩm trong đầu để tự trấn an bản thân: “Nãi nãi từng nói, người chết như đèn tắt, không thể biến thành quỷ được. Con quỷ thực sự đáng sợ nhất chính là lòng dạ con người...”
Dù có tự nhủ như vậy, nhưng Hứa Cẩn Du suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, sâu thẳm trong lòng sao tránh khỏi sợ hãi.
Thực ra, Trương Tiểu Anh và Lưu ngỗ tác đi khuất được một đoạn lại lén vòng trở lại. Bọn họ đời nào lại dám vứt một đứa trẻ lại bãi tha ma một mình như thế.
"Đã bắt đầu rồi thì không được chùn bước. Ta tin tưởng tôn nữ của ta, con bé nhất định có thể trụ được qua đêm nay." Trương Tiểu Anh không đồng ý với đề nghị của Lưu ngỗ tác.
Sự gan dạ đều do ép buộc mà ra cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Bạn ơi! Kiểm tra giùm truyện “Y Hương “ giùm nhé. Trang bị mất nội dung đó ạ



