"Hả? Thẩm tử, người không đi sao? Hơn nữa thịt lợn rừng này người có thể đưa đến tửu lâu Phong Duyệt, chắc chắn họ sẽ thu mua đấy." Vương Nhân sửng sốt.
"Lợn rừng để qua một đêm không còn tươi nữa, tửu lâu vẫn chịu lấy à?"
"Chắc chắn là lấy chứ, người chẳng phải đã xử lý sạch sẽ rồi sao? Nếu tửu lâu không lấy thì có thể mang bán trong thành, giá cả ở đó còn cao hơn ở trấn, đằng nào mà chẳng phải đi."
"Nương, hay là nương đi đi, hôm nay con với vợ con tiếp tục đi đào măng nhé?" Hứa Trường Sinh một mình không dám lên thành. Người trên trấn còn khinh thường hắn, nói gì đến người trong thành.
Trương Tiểu Anh nhíu mày: "Bảo ngươi đi thì ngươi đi. Nam nhân to xác thế này rồi, vào thành cũng sợ? Vậy sau này còn trông mong ngươi làm được cái gì nữa?"
Hứa Trường Sinh có chút tủi thân: "Vậy nương có thể đi cùng con không?"
Trương Tiểu Anh: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)