Chẳng mấy chốc, Khổng thị đã cầm tiền chạy ra nhét vào tay Hứa Xảo Xảo: "Ta cũng không biết thẩm tử lấy bao nhiêu, cứ chiếu theo tiền bốc thuốc của các đại phu khác mà đưa."
Hứa Xảo Xảo đẩy trả lại: "Nương ta nói con gà rừng tẩu mang đến sáng nay là đủ rồi. Thạch Đầu tẩu, đừng cố nhét cho ta, lát nữa nương ta lại mắng ta mất. Tẩu cũng biết tính nương ta bây giờ khác xưa rồi."
"Chuyện nào ra chuyện đó, mau cầm lấy đi, không thể chiếm tiện nghi của nhà muội được."
Từ thị bây giờ hận nhà họ Hứa thấu xương. Thấy Trương Tiểu Anh không có ở đó, bà ta liền buông lời mỉa mai Hứa Xảo Xảo: "Ây dô, ta còn tưởng là ai cơ? Chẳng phải là cái đồ sao chổi bị hưu sao? Sao vẫn còn chạy rông khắp nơi làm trò cười cho thiên hạ thế? Đổi lại là ta á, ta đã sớm nhai một nắm Đoạn trường thảo cho xong đời rồi."
Hứa Xảo Xảo sầm mặt lại, nhưng nàng không giỏi cãi cọ, dứt khoát không thèm để ý tới Từ thị, định đi vòng qua.
Nhưng Từ thị đã chịu thiệt quá nhiều chỗ Trương Tiểu Anh, lúc nào cũng rắp tâm lấy lại thể diện từ trên người Hứa Xảo Xảo, sao có thể để nàng đi dễ dàng như vậy.
"Đi đâu đấy? Một nữ nhân bị hưu như ngươi chạy về thôn làm cái gì? Xúi quẩy như thế, làm hỏng hết phong thủy trong thôn. Đã chẳng có nam nhân nào cần nữa, ngươi còn mặt mũi nào mà sống trên đời? Mấy hoàng hoa khuê nữ trong thôn đều vì ngươi mà mất hết thể diện rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


