Hoàng hôn buông xuống, kéo bóng người đặc biệt dài, cảnh tượng đứng trong vườn rau mới trồng tưởng chừng đặc biệt ấm áp, nhưng chỉ là nụ cười trên mặt bé gái nhỏ dần dần trở nên lạnh lùng, đôi mắt trở nên tối tăm và sâu thẳm lạ thường.
Điều đó không đúng.
Chuyện mà ba luôn mong mỏi đó là chuyển tới Thiên Không Thành.
Trên bàn và trong rương của ba cũng toàn ảnh chụp và tư liệu về Thiên Không Thành, chưa từng buông xuống.
Tất cả đều là giả.
Nói dối giỏi, ba đúng là kẻ nói dối đại tài.
Lệ Toái Toái đem mặt chôn ở trong ngực Giản Thành Hi, bàn tay nhỏ bé gầy yếu lại nắm chặt áo của ba mình, thật giống như là như vậy có thể giữ lại cái gì đó.
Quả nhiên, bé ghét nhất chính là ba.
Sau những cơn giông và mưa lớn suốt đêm trong mấy ngày qua, hai ngày nay cuối cùng thời tiết cũng trong xanh hơn.
Cây non của Giản Thành Hi phát triển không tệ, hôm nay lúc cậu chuẩn bị ra ngoài bán trái cây bình thường trước, trong nhà đã không còn tiền. Ngày thường bọn họ dựa vào ăn trái cây cũng không có gì, vết thương ở chân Lệ Trầm còn chưa khỏi, dịch dinh dưỡng tuyệt đối không thể dứt, tuy rằng cậu tự nhận mình không có bản lĩnh gì lớn, nhưng nghèo cái gì cũng không thể khổ đứa nhỏ.
Hôm nay trên đường phố đặc biệt náo nhiệt, chung quanh đều có rất nhiều người đang bàn tán náo nhiệt.
Giản Thành Hi hỏi dì của quầy hàng bên cạnh: "Gần đây có chuyện gì lớn ạ?"
Dì nhìn một cái, không trả lời.
Từ lần trước Giản Thành Hi ở chợ cãi nhau với người nhà A Hổ một trận, thì không hiểu sao bị người trong khu cô lập, nhà A Hổ là tổ trưởng trong khu, ngày thường nhân duyên qua đường so với Giản Thành Hi tốt hơn không biết bao nhiêu.
Giản Thành Hi thấy dì không nói lời nào dứt khoát không hỏi nữa, ai ngờ lúc cậu chuẩn bị mặc kệ thì dì lại đột nhiên mở miệng: “ Cái này cậu cũng không biết à, là con gái của chủ cửa hàng quần áo phía trước kia, vị hôn phu của cô ta đã trở về. Nghe đâu người nọ trong quân đội còn lập được chiến công nên đã được thăng chức lên làm tướng thì phải? Rất nhanh sẽ đem cả nhà đến Thiên Không Thành hưởng phúc. "
Trên đỉnh đầu thành ngầm rách nát, đó là từng tòa đảo nổi tạo thành Thiên Không Thành.
Giản Thành Hi lập tức giải thích: "Cháu và hắn ta không còn quan hệ nữa, bọn họ chuyển đi đâu cũng không liên quan đến cháu. Thiên Không Thành tuy tốt nhưng các con cháu đều ở đây, cháu không đi đâu cả. ”
Dì nghe được sửng sốt, ánh mắt nhìn Giản Thành Hi thậm chí mang theo chút xa lạ, thật giống như trước kia cũng không biết người này.
Giản Thành Hi tiếp tục bày bán trái cây không nói chuyện nữa.
Ngược lại dì sáp qua hỏi: “Cậu và Vương Triết thật sự không liên quan gì sao? "
Giản Thành Hi gật đầu nói: "Đúng vậy. "
"Vậy cậu làm đúng rồi, tên Vương Triết này tuy rằng lớn lên cũng được, nhưng nhân phẩm thật sự không ổn, thường xuyên đánh bạc." dường như dì mở van hàng xóm thân thiện, tiếp tục nói: “Thật ra tôi cảm thấy cậu và Vương Triết không liên quan gì nhau mới tốt, chồng tôi làm việc ở đài phát thanh, gần đây anh ấy nhận được một tin tức nhỏ. "
Một khi nói đến tin tức bên lề dù là ai ở thời đại nào đều không ngăn nổi sự hiếu kì.
Giản Thành Hi tò mò nói: "Tin tức gì vậy? "
Dì xích gần lại thần thần bí bí nói: "Tôi nghe nói, mấy ngày trước khi xảy ra giông bão, căn bản không phải khí hậu tự nhiên, mà là Trùng động bên ngoài hành tinh chúng ta dị thường dẫn đến. Vào đêm đó, những binh lính trùng tộc bạo động, tháp của chúng ta kiểm tra ra nói, trong vô số hắc động trùng tộc ẩn nấp, nhận được một tín hiệu yếu ớt, là tin tức tinh thần thú nhân bạo tẩu trên tinh cầu chúng ta. "
Giản Thành Hi sốc: "Trong hắc động!? "
"Cậu không biết chứ, tinh cầu chúng ta ba năm trước kỳ thật đã xuất hiện một nhóm quân đội tiên phong đi tiêu diệt trùng tộc, nhóm đó kia ước chừng có 200.000 người, nhưng sau nửa tháng tất cả mọi người đều biến mất." Dì kéo tay Giản Thành Hi nói: "Cũng chính là bởi vì đại quân kia biến mất, sức mạnh quân sự của tinh cầu chúng ta giảm mạnh. Cây mẹ Thần thụ bị ô nhiễm và hư hại nghiêm trọng, rất nhiều người đã chết và bị thương. Sau đó, đại thiên sứ Mễ Lạp Kiệt dẫn dắt mọi người hao phí không biết bao nhiêu tinh lực mới có thể tạo ra lưới điện này miễng cưỡng chống đỡ được sự tấn công của trùng tộc.”
Giản Thành Hi hỏi: "Bọn họ đã chết?"
"Chúng ta đều cho rằng như vậy, nhưng có người cảm thấy bọn họ chưa chết." Dì kéo tay Giản Thành Hi tiếp tục nói: "Tôi nhớ người chồng của cậu không phải cũng đi tòng quân ba năm trước sao, nếu như bọn họ có thể trở về, không trông cậy vào có thể trở thành một sĩ quan lợi hại như thiếu úy, cho dù là một người thiếu tay thiếu chân, vậy cũng coi như có công lúc đó cậu cũng có phúc rồi. "
Giản Thành Hi nghe nói như vậy không vui, bênh vực người nhà mình: "Dì nói cái gì vậy? Sao lại thiếu tay thiếu chân được, dì đừng xem thường người khác, thiếu úy thì thế nào, nói không chừng người đàn ông nhà cháu là tướng quân đó. "
Dì cười nhạo: “Cậu nằm mơ cũng khá giỏi đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


