Trần Vãn ngủ không hề an ổn. Nửa đêm, cậu gặp ác mộng. Trong mơ, Hứa Không Sơn toàn thân đầy máu đứng trước mặt cậu. Trần Vãn muốn đưa tay chạm vào anh, nhưng không sao chạm tới được.
Cậu gào khóc gọi tên Hứa Không Sơn, giọng nói gấp gáp và nghẹn ngào.
"Hứa Không Sơn! Hứa Không Sơn!"
Cảm nhận được động tác của Trần Vãn, Hứa Không Sơn bừng tỉnh khỏi giấc ngủ sâu: "Lục Nhi, Lục Nhi..."
Trần Vãn từ từ mở mắt. Tay trái Hứa Không Sơn đang chống đỡ cơ thể, phủ trên người cậu.
Trần Vãn kêu lên một tiếng, rồi trong lúc người đàn ông hoảng loạn, cậu siết chặt lưng anh, vùi đầu vào cổ anh.
Toàn thân Hứa Không Sơn cứng đờ. Chuyện gì... đang xảy ra thế này?
"Anh Sơn, em mơ thấy anh không còn nữa." Giọng Trần Vãn nhỏ đến gần như nỉ non, nhưng Hứa Không Sơn vẫn nghe rõ từng chữ.
"Anh ở đây, anh ở đây." Hứa Không Sơn luồn tay ra sau gáy Trần Vãn, khuỷu tay chống vào giường, tránh đè cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)