Tần Lãng vừa định mở miệng, đã thấy Bùi Duẫn Ca trực tiếp đi thẳng lên lầu.
Anh cảm thấy, kể từ khi "Ca nhi" của anh xuất viện, cô đối với anh cứ tỏ ra lạnh nhạt, không chút quan tâm...
Tần Lãng mím môi, vừa định bước theo lên lầu thì lại bị kéo lại.
"Anh ba, anh định đi đâu đấy?"
Tần Hữu Kiều bỗng thấy bất an lạ thường, cô cứ có cảm giác anh ba và anh cả dạo gần đây không bình thường, đối với cô rất lạnh nhạt.
Trong khi trước đây, chỉ có mỗi chuyện cô phớt lờ họ, còn họ thì lúc nào cũng phải dỗ dành cô.
"Đi giúp Ca nhi sắp xếp đồ đạc."
Tần Lãng nhíu mày, trực tiếp gạt tay Tần Hữu Kiều đang bám trên cánh tay mình ra.
Tần Hữu Kiều thấy anh tỏ vẻ lạnh lùng, từ chối tiếp xúc với mình, đầu óc cô bắt đầu hỗn loạn, chỉ cảm thấy uất ức.
Từ khi nào mà anh ba bắt đầu quan tâm đến Bùi Duẫn Ca vậy??!
Rõ ràng trước đây anh ba từng nói, cô mới là đứa em gái quan trọng nhất trong lòng anh!
"Anh ba, là Bùi Duẫn Ca quan trọng, hay là em quan trọng?!"
Tần Hữu Kiều phát huy tính nết ngang ngược quen thuộc của mình, nếu như là trước đây, Tần Lãng đã ngay lập tức dỗ dành cô rồi.
Nhưng bây giờ.
Tần Lãng lại như thể vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, anh bật cười đầy ẩn ý.
"Nó là em gái ruột của anh."
Câu nói này nặng tựa ngàn cân, đập thẳng vào tai khiến cô bỗng chốc tỉnh táo lại, vừa kinh ngạc vừa khó tin.
Anh ba đây là có ý gì?!!
Anh không thể nào đột nhiên thay đổi như vậy! Chẳng lẽ anh ba biết chuyện lần đó là do cô cố ý giả vờ ngã?
Có lẽ là nghĩ đến thái độ của Bùi Duẫn Ca đối với mình lúc nãy, Tần Lãng thực sự dừng bước chân lại.
Thấy vậy, Tần Hữu Kiều mím môi, giấu đi vẻ hung ác không cam lòng, nhanh chóng chạy lên lầu.
Chắc chắn là do con nhỏ Bùi Duẫn Ca này giở trò sau lưng!
Tầng hai.
Bùi Duẫn Ca đẩy cánh cửa phòng u ám ra, bên trong bụi bặm dày đặc, thậm chí còn ngửi thấy một mùi nước tỏi nồng nặc.
Cô liếc nhìn xung quanh thấy đầy những lá bùa trừ tà, trong mắt tràn đầy vẻ mỉa mai.
Chính vì Tần Hữu Kiều tiện miệng nói với người làm một câu rằng "Bùi Duẫn Ca chắc là bị ma nhập rồi", nên bọn họ vì muốn lấy lòng Tần Hữu Kiều mà dán đầy những lá bùa này trong phòng cô, ngày nào cũng vẩy nước tỏi, bất chấp việc nguyên chủ nhìn thấy những thứ này liệu có suy sụp hay không.
Bùi Duẫn Ca cụp mắt, sau khi bật đèn, cô tìm lấy bộ đồng phục của mình.
"Bùi Duẫn Ca, xem ra cô vẫn chưa biết sợ là gì nhỉ."
Tần Lãng không có ở đây, Tần Hữu Kiều cũng lười đóng kịch, khoanh tay trước ngực, nhướng mày cười lạnh.
"Cô tưởng ở lại nhà họ Tần là có thể thay đổi thái độ của các anh trai đối với cô sao? Đừng có nằm mơ nữa!"
Ai ngờ.
Lần này Bùi Duẫn Ca không hề giống như trước đây, chỉ biết mím môi không nói lời nào.
Đôi lông mày thanh tú của cô mang nét phong tình, cô thong thả hỏi ngược lại, "Vậy cô đang sợ cái gì?"
"Cô nói dối!"
Bị nói trúng tim đen, ánh mắt Tần Hữu Kiều lạnh đi, sau đó nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta đi đến trước mặt Bùi Duẫn Ca, đầy vẻ trêu cợt, "Tôi có thể khiến các anh trai tống cô vào bệnh viện tâm thần một lần, thì cũng có thể có lần thứ hai!
Trong lòng các anh trai, cô thậm chí còn chẳng bằng một sợi tóc của tôi. Dù cho tôi có cố ý hại cô..."
"Suýt nữa quên mất, món nợ này vẫn chưa tính với cô đâu."
Tần Hữu Kiều chưa nói hết câu, bỗng nhiên bị Bùi Duẫn Ca cắt ngang.
"Cái, cái gì??"
Tần Hữu Kiều nhìn thấy Bùi Duẫn Ca ngước mắt lên, đôi mắt đẹp long lanh, nhưng không hiểu sao lại toát lên vẻ lạnh lùng quỷ dị.
Cô liếm môi cười, "Cô quên là tôi đã bị tống vào đó vì lý do gì rồi sao?"
Tần Hữu Kiều thấy hoảng sợ lạ thường, theo bản năng lùi lại phía sau.
Nhưng Bùi Duẫn Ca lại nhanh hơn, nắm chặt lấy tay cô ta.
"Cô mà dám động vào tôi, anh ba sẽ đuổi thẳng cổ cô ra khỏi nhà họ Tần đấy!!"
"Nghe có vẻ hấp dẫn đấy."
Dứt lời.
Tần Hữu Kiều bỗng dưng bị một lực mạnh kéo đi, đập thẳng vào cánh cửa, đau điếng khiến ngũ quan cô ta co rúm lại!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)